Chương 81: Đã đến thì an tâm
Ngu Kiều ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ.
Bóng tối và ánh sáng không ngừng đảo lộn trước mắt, trên eo còn vương chút vải vóc, nhưng giây sau đã bị bàn tay lớn của người đàn ông nắm chặt.
Như thể không hài lòng vì cô đang lơ đãng, Tiêu Lẫm nới lỏng tay, kéo tay xuống dưới một chút, rồi...
Một tiếng vang giòn tan.
Không đau, nhưng động tĩnh khá lớn.
Mặt Ngu Kiều đỏ bừng, giọng khàn khàn mắng anh: "Đồ khốn, anh đánh em làm gì!"
Tiêu Lẫm cười: "Vẫn còn sức mắng người à, xem ra anh chưa đủ cố gắng rồi."
Ngu Kiều hết cách, thật sự hết cách rồi.
Khóc cũng khóc, náo cũng náo, bất cứ thứ gì trong phòng có thể gọi là đồ vật đều bị cô ném xuống đất, vỡ tan tành, nhưng người đàn ông vẫn không buông tha.
Cứ như thể anh muốn ăn hết khoảng trống thời gian hai người không gặp nhau, mỗi giây phút đều thiêu đốt ngọn lửa dục vọng.
Cuối cùng cũng có được một lúc rảnh rỗi, Ngu Kiều nắm lấy cơ hội nói với anh: "Tiêu Lẫm, em đói rồi."
"Chúng ta ra ngoài ăn được không? Em không muốn cứ nhốt trong phòng mãi."
Người đàn ông nằm nghiêng bên cạnh, chống tay, cúi mắt nhìn vẻ mặt đáng thương của người trong lòng, yết hầu hơi động, ánh mắt lại càng sâu thêm.
Anh đưa tay véo má cô, giọng khàn khàn: "Đói?"
Ngu Kiều gật đầu, mắt ươn ướt như thú nhỏ bị ức hiếp.
Tiêu Lẫm cười khẽ một tiếng, cúi xuống cắn nhẹ bên tai cô, hơi nóng phả vào: "Có vẻ... quả thật chưa no."
Ngu Kiều run bắn cả người, vành tai đỏ tới nhỏ máu, vừa thẹn vừa giận đẩy anh: "Em nói không phải cái đói đó!"
Mèo con không chịu nổi trêu, xù lông rồi.
Kẻ đắc thủ cuối cùng cũng tha cho cô, lười biếng chống người dậy, tiện tay nhặt áo choàng trên đất khoác lên, vạt áo lỏng lẻo, lộ ra khuôn ngực rắn chắc.
"Chờ đi, anh lấy quần áo cho em."
Ngu Kiều ngẩn ra, rồi phấn khích ngồi bật dậy, niềm vui hiện rõ trên mặt: "Anh đồng ý rồi?"
Mừng như vỡ họng, cuối cùng cô cũng có thể xuống giường rồi!
Tiêu Lẫm quay đầu liếc thấy dáng vẻ nhảy nhót này của cô, đáy mắt lóe lên tia thích thú. Anh thong thả lấy từ tủ quần áo ra một chiếc váy đông màu sen phấn mới tinh, nhưng khi Ngu Kiều đưa tay ra đón thì lại bất ngờ giơ cao.
"Gấp gì?" Anh cúi xuống chống tay lên mép giường, nhốt cô giữa hai tay, "Phải nói rõ trước đã – ra ngoài thì được, nhưng nếu dám chạy..."
Ngu Kiều lập tức lắc đầu như trống bỏi, rất tự tin mà đảm bảo: "Không chạy không chạy!"
Tiêu Lẫm nheo mắt, đầu ngón tay miết lên vết hôn chưa tan trên xương quai xanh của cô: "Tốt nhất em đừng lừa anh."
"Chắc chắn không lừa anh đâu," đầu óc Ngu Kiều tràn ngập niềm vui sắp được ra ngoài, miệng nhanh hơn não, "Nếu em lừa anh, anh cứ túm em về nhốt trên giường."
"..."
Không ổn.
Cô vừa nói gì thế này?!
Ngu Kiều ý thức được mình lỡ lời, vội vã bụm miệng.
Trong phòng bỗng nhiên im lặng đến đáng sợ.
Tiêu Lẫm chậm rãi đứng thẳng, yết hầu lăn, khóe môi cười: "Nếu vậy thì, em chạy cũng được."
Ngu Kiều: "..."
Mặc quần áo xong bước ra cửa, nhìn ánh trăng cao vút và màn đêm đen như mực, cô ngẩn ra.
Mấy hôm trước tâm trí cô bị Tiêu Lẫm chiếm giữ, không rảnh để ý, giờ Ngu Kiều mới nhớ ra mình đã rất lâu không có cảm giác "cuồng bạo".
Bùi Ánh Châu đã lừa cô.
Và dựa trên biến kiểm soát, cô cũng có thể đoán gần đúng điều kiện kích hoạt là gì.
Ngu Kiều thầm lẩm bẩm trong lòng.
—— Thằng đàn ông chó, còn chó hơn cả Tiêu Lẫm, trong miệng không một câu thật.
Theo Tiêu Lẫm đi tới trước cổng viện, cô chợt nhớ ra điều gì, vội dừng bước.
"Tiêu Lẫm, em nhớ ra một việc," cô nói, "Ừm... người chơi Cẩm Y Vệ gần đây có nhiều không?"
Cô không muốn đang ăn mà đầu mình đã lăn xuống đất.
"Nhiều," Tiêu Lẫm cũng không lừa cô, "dù sao Tuần Phủ Ty cũng ở gần đây."
Anh ngước mắt, chỉ một hướng.
Ngu Kiều nhìn theo hướng tay anh chỉ, một tòa cổ lâu hình tháp đập vào mắt, cao chừng hơn mười tầng, đèn đuốc sáng trưng, ở khoảng cách này còn có thể thấp thoáng thấy bóng người qua cửa sổ.
Nhưng giờ cô quan tâm tới chuyện khác.
Khoảng cách này... có hơi gần quá không?
Hóa ra cô đang ở ngay trong đại bản doanh của địch sao?!
"Em..." cô ấp úng một hồi, rồi oán hận nhìn Tiêu Lẫm: "Anh thật sự không sợ em chết ở đây sao."
Tiêu Lẫm cười một tiếng, kéo tay cô đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Trường Bạch chia làm ba khu thành phố trên, trung và dưới. Mỗi khu thành phố đều có ba đến bốn Tuần Phủ Ty, mà mỗi Tuần Phủ Ty có thể chứa khoảng hơn hai mươi Cẩm Y Vệ."
Ngu Kiều hỏi: "Ý là sao?"
"Ý là, tính đến sự luân chuyển nhân sự, nơi chúng ta đang ở bây giờ, số lượng Cẩm Y Vệ nhiều nhất cũng không quá hai mươi."
"Huống hồ, tuy có chức năng tự động dò tìm địch, nhưng phạm vi quá lớn, không phải ai cũng tìm được."
Dù có tìm được cũng không thành vấn đề quá lớn, chắc không ai có thể động thủ trước mặt anh.
Cô nghe vậy, không hiểu: "Thế anh tìm được em thế nào?"
"Có lẽ là..."
Tiêu Lẫm đội mũ trùm của áo choàng lớn lên đầu cô, thuận thế cúi xuống hôn lên đôi mày cô: "Chúng ta tâm linh tương thông."
Ngu Kiều: "..."
Trơ trẽn.
Có lẽ hai phó bản cô trải qua đều không mấy hài hòa, Ngu Kiều theo bản năng cho rằng nhịp điệu phó bản phải là căng thẳng kịch tính, nên khi nhìn thấy con đường sầm uất, náo nhiệt, phồn hoa trước mắt, đầu óc cô bỗng lâng lâng.
Những chiếc đèn lồng lớn nhỏ chiếu sáng màn đêm như ban ngày, hương ngọt của đồ ăn hòa cùng mùi rượu nồng từ tửu quán bay ra, tiếng rao hàng của tiểu thương và tiếng cười đùa của trẻ con đan xen thành bức tranh chợ đời sống động nhất.
Cô đứng ở đầu phố, không biết nghĩ tới điều gì, đầu ngón tay vô thức nắm chặt ống tay áo của Tiêu Lẫm.
Người đàn ông nhận ra cảm xúc khác lạ của cô, liền nắm lấy tay cô, giọng cũng dịu lại: "Đã đến thì an tâm."
"Đi thôi."
Cô bị anh kéo hòa vào dòng người.
Quá nhiều quầy hàng, nhìn hoa cả mắt, Ngu Kiều đang chọn vòng tay, giây sau một xiên đường hồ lô to đùng đã bị nhét vào tay.
Nhìn lại, Tiêu Lẫm đã trả tiền rồi.
Chủ quầy cười xuề xòa: "Úi chà, hóa ra là quan gia, không cần trả nhiều đâu, không cần trả nhiều, cho có lệ thôi."
Tiếng đường vỡ giòn tan lan ra giữa răng môi, vị chua của sơn tra làm cô hơi nheo mắt, đợi Tiêu Lẫm quay đầu, cô nói: "Em thừa nhận em ghen tị, các anh còn có thể hối lộ."
Không giống phe của cô, ai cũng muốn đánh.
Tiêu Lẫm cười: "Nếu em có thể dậy lúc bốn giờ sáng đi tuần tra mỗi ngày, và kiên trì sáng trưa tối ba lần, em cũng sẽ thấy đó là thứ em xứng đáng."
Ngu Kiều: "..."
Thôi, không ghen tị nữa.
Nhưng nghĩ lại thì thấy sai: "Mà em có thấy anh ra ngoài tuần tra bao giờ đâu."
"Vì tiền đủ rồi," Tiêu Lẫm vẩy nhẹ túi tiền nặng trĩu bên hông, "nên cũng không cần thứ thù lao tẻ nhạt đó nữa."
