Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mỹ nhân họa thủy trong cuộc chiến sinh tử > Chương 86

Chương 86

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 86 có bản audio.

Đang nghĩ gì? Anh nhanh chóng tự hỏi rồi tự trả lời: Đang nghĩ nếu anh và Tiêu Lẫm cùng chung kết cục thì phải làm sao, phải không?

 

Hàng mi cô khẽ run lên vì bất an – đó là sự hoảng loạn khi bị đoán trúng tâm tư.

 

Anh ấy đúng là thông suốt hơi quá.

 

Thông suốt đến mức dù anh ấy có nói “núi cao còn có núi cao hơn” thì Ngu Kiều cũng khó tin có ai thắng được anh.

 

Nhưng… cái ví dụ trước đây cô từng nghĩ thế lại đang ngay trước mắt.

 

Vậy nên Ngu Kiều cũng không làm bộ, rất thành thật gật đầu.

 

“Kiều Kiều, lâu dần em sẽ phát hiện một điều, đó là người chơi có lẽ không tàn nhẫn như em nghĩ.”

 

Anh thong thả nói: “Thế giới chính giống như xã hội loài người bình thường vậy, đa số mọi người đều lịch sự, có trật tự, thậm chí còn hòa bình hơn nơi họ từng sống.”

 

“Là họ có tố chất à?”

 

Không phải. Là tiếc mạng.

 

Chính vì không có quy tắc ràng buộc, mỗi người có thể buông tay buông chân, nhưng không phải ai cũng rõ thực lực của người khác.

 

Ở đây không có chuyện làm sai thì xét xử ngồi tù, có thù oán gì đều giải quyết tại chỗ.

 

“Em chỉ cần nhớ, ở đây…” Bùi Ánh Châu chỉ vào tim mình: “Chỉ có nó là quan trọng nhất, những thứ khác không đáng nhắc tới.”

 

“Vậy nên nếu anh chết, em hãy tìm một cây đại thụ khác để hóng mát, điều đó không sai.”

 

Ngu Kiều tay run lên, không biết có phải bị cảm động hay không, cô đỏ hoe mắt lao vào lòng người đàn ông, nũng nịu: “Không được chết.”

 

Bùi Ánh Châu rất hưởng thụ sự nũng nịu bất ngờ của cô, ôm lại cô và nhẹ nhàng dỗ: “Được, không chết.”

 

Thực ra Ngu Kiều không khóc. Cô cũng không cảm động lắm. Nhưng lời của người đàn ông thì cô thực sự nghe lọt tai.

 

Bùi Ánh Châu trong thời gian ngắn chắc sẽ không tèo, vậy nên cô phải dỗ cho anh ta vui. Nhưng đường lui cô phải nghĩ trước.

 

Tìm ai làm cây đại thụ hóng mát tiếp theo đây?

 

Á Tu? Không được, anh ta quá khó kiểm soát, mà Ngu Kiều lại không đoán được anh ta. Thẩm Tự Bạch lý do tương tự. Ôn Bất Ngôn? Thiếu niên này cũng ổn, năng lực mạnh và trung thành, nhưng cô không biết cậu ta ở khu nào.

 

Còn lại hai người, Lâm Mộ và Giang Tẫn. Lâm Mộ không cần lo, hắn sớm muộn tự tìm tới, còn Giang Tẫn…

 

Rất nguy hiểm, nhưng thân phận “Người dọn dẹp” của hắn đúng là rất tiện lợi. Vả lại…

 

Dòng suy nghĩ đứt đoạn. Người chơi phe Hoàng tộc ở gần đây, đêm của Ngu Kiều chắc chắn không yên bình.

 

May mà Bùi Ánh Châu rất chiều chuộng, lâu ngày gặp lại như muốn chết trên người cô, ngọt ngào mà từng đao chí mạng. Thế là nửa đêm cô mệt lả ngủ thiếp đi, còn Bùi Ánh Châu sau khi hầu hạ xong thì khoác áo xuống giường, mở cửa đi ra ngoài, bên tai mơ hồ nghe tiếng đánh nhau, giây sau một bóng tối hiện ra bên cạnh, gật đầu báo cáo.

 

“Đã tới bảy người của Huyết Y Lâu, hiện đã giải quyết hết.”

 

Nghe vậy, anh nhíu mày: “Bảy người?” Số người Ngu Kiều nói trước đó chỉ là năm.

 

“Vâng, họ còn nói rõ rằng việc ám sát sẽ không kết thúc, tiếp theo sẽ càng ngày càng có nhiều người tham gia, e rằng…” những ngày tháng sẽ không yên ổn.

 

Bùi Ánh Châu suy nghĩ một lát, phất tay để hắn lui xuống.

 

“Chích chích—” Con chim sẻ bay vòng trên không, rồi đáp xuống lòng bàn tay anh, chớp mắt nhìn anh.

 

“Đi tìm vài quả hồng mềm.” Bùi Ánh Châu nói xong, nó lại kêu hai tiếng, vỗ cánh bay đi.

 

Hiệu quả của [Người sói] tuy khiến bản thân anh bị ảnh hưởng, nhưng đạo cụ thì không, anh nghĩ nhờ chim sẻ tìm vài người chơi Hoàng tộc dễ giết để Ngu Kiều lấy số, nếu không cứ thế này anh cũng không có nắm chắc.

 

Đây là một nhược điểm khác của năng lực Bùi Ánh Châu, đối đơn mạnh, nhưng đối đàn thì quá yếu.

 

Huống chi trong bối cảnh phó bản này, phe Huyết Y Lâu còn có hiệu lực áp chế đối với anh, ý của ám vệ lúc nãy, chắc là sau này sẽ có người chơi tham gia ám sát cô.

 

Vậy nên cách giải quyết đơn giản và dễ dàng nhất là để Ngu Kiều giết vài người.

 

Bùi Ánh Châu trở về phòng, cởi áo ngoài, đợi cơ thể ấm lên rồi lên giường ôm người vào lòng.

 

…

 

Hiện tại nơi họ ở cách chỗ ở trước đây của Tiêu Lẫm khoảng năm con phố, không gần, thậm chí có thể nói là rất xa, vậy nên Ngu Kiều cũng không hiểu, tại sao cô còn có thể gặp lại cùng một quầy hàng bên đường.

 

Người chủ quầy thậm chí còn không thay mặt nạ trên mặt, đứng đó bình thản rao hàng, khi ánh mắt chạm nhau cũng không có chút dao động nào: “Mua mặt nạ không?”

 

Thấy ánh mắt cô vẫn dừng lại trên đó, Bùi Ánh Châu nói: “Muốn thì chọn một cái đi.”

 

Cô do dự bước tới, hỏi: “Có… có gợi ý gì không?”

 

Người bán hàng suy nghĩ, cầm một cái hình thỏ đưa cho cô: “Cái này cũng được.” Rồi lẩm bẩm: “Chỉ là không hợp lắm.”

 

Không hợp gì cơ?

 

Ngu Kiều không hiểu, còn chưa kịp hỏi thì Bùi Ánh Châu đã bước tới: “Chọn xong chưa?”

 

Người bán hàng thấy anh, bỗng cười một tiếng: “A… lại đổi người rồi.”

 

Bùi Ánh Châu không nghe rõ: “Gì cơ?”

 

“Không có gì, đã hai vị cùng tới, ngài có muốn mua một cái không?” Hắn lại cầm cái mặt nạ hình heo hồng lên: “Tôi thấy cái này rất hợp với ngài.”

 

Ngu Kiều: “…”

 

Bùi Ánh Châu: “?”

 

Bùi Ánh Châu mua rồi, nhưng anh không lấy cái chủ quầy gợi ý, mà tự mình chọn một cái thỏ giống hệt của Ngu Kiều.

 

Trên xe ngựa, Ngu Kiều rất ngạc nhiên: “Anh mua thật à?”

 

Anh nghịch món đồ trên tay, giọng cười: “Cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, đã em mua rồi, anh tay không thấy thiếu thiếu.”

 

Hóa ra là để làm đôi với cô.

 

Ngu Kiều vừa định nói gì, xe ngựa bỗng xóc một cái rồi phanh gấp, thân cô không kiểm soát ngã sang bên, ngay sau đó được người đàn ông phản ứng nhanh ôm vào lòng.

 

Bùi Ánh Châu hỏi: “Sao thế?”

 

“Công tử, đường phía trước bị quan phủ phong tỏa,” xa phu trả lời, “nghe nói có án mạng đang điều tra.”

 

Đám đông ồn ào, người xem vây kín ba lớp trong ba lớp ngoài, nói chuyện huyên náo chật cứng.

 

“Đi đường khác.”

 

“Vâng.”

 

Xa phu ghì dây cương, điều khiển ngựa quay đầu đi.

 

Ngu Kiều vén rèm, nhìn ra ngoài.

 

Chỗ bị vây, Cẩm Y Vệ lôi xác khô queo trên mặt đất ra khỏi tuyết, hắn như bị ai hút khô máu toàn thân chỉ còn cái vỏ mềm nhũn, hai lỗ máu trên cổ vẫn còn nhỏ giọt ướt nhẹp.

 

“Trời ơi, thành chúng ta có quái vật à?”

 

“Chắc rồi, nhìn dáng vẻ đó là bị hút khô, chết thảm thật.”

 

“Vậy thì, Cẩm Y Vệ có bắt được không?”

 

“…”

 

Nếu chưa từng trải qua phó bản Huyết triều, chắc cô cũng nghĩ giống như đám đông kia. Nhưng… cô nhớ lại dáng vẻ nửa thây ma của Tiêu Lẫm.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi