Chương 94: Vợ
“Hả? Hắn còn có thể bị người khác giết sao?” Dương Cầm ngạc nhiên, “Cô biết đối phương là ai không?”
“Là… Bùi Ánh Châu.”
Dương Cầm: “…”
Ồ, thế thì không ngạc nhiên nữa.
Ngu Kiều thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng đã lừa qua một cách êm đẹp, ai ngờ quay đầu lại thấy Ký Nhượng đang nhìn cô với vẻ mặt như cười như không.
Anh không vạch trần, chỉ dùng biểu cảm nói: “Tôi biết cô đang nói dối.”
“Vậy ý cô là Tiêu Lẫm lại sống lại rồi?” Dương Cầm suy tư, “Dưới cấp Tinh Phẩm còn có đạo cụ hồi sinh à? Sao tôi chưa từng thấy bao giờ?”
Diệp Tư Miêu vốn ít nói bỗng lên tiếng: “Có thể không phải đạo cụ, mà là thiên phú giới hạn phó bản.”
“Má ơi, thế thì hắn đúng là may mắn quá…”
Mấy người đang thảo luận rôm rả.
Ký Nhượng lại cúi xuống, nhẹ nhàng nói bên tai Ngu Kiều: “Cô và hắn, không chỉ đơn giản là quen biết nhỉ.”
Cô căng thẳng mím môi, quyết định vùng vẫy lần cuối: “Thật… thật mà.”
“Thật à?”
Ký Nhượng không tin tí nào, bàn tay đặt trên eo cô khẽ xoa nhẹ: “Thế sao cô run?”
Ngu Kiều: “…”
“Thôi được rồi, thả lỏng đi, tôi sẽ không nói ra đâu,” anh lại kéo cô vào lòng, “Còn run nữa là người ta nhìn ra đấy, lúc đó cô không giấu nổi nữa đâu.”
Cảm nhận thân thể cô dần thả lỏng, Ký Nhượng rất hài lòng.
“Anh…” một lúc sau, Ngu Kiều hỏi, “Sao anh lại giúp tôi?”
“Ít nhất chúng ta từng vào sinh ra tử, đó gọi là tình bạn vượt qua sinh tử,” Ký Nhượng đáp, “Hơn nữa… tôi cũng khá thích cô, nhất là đôi mắt này.”
Nếu không biết về thiên phú của chàng trai trẻ, Ngu Kiều có thể nghĩ đơn giản là anh ấy có hứng thú về mặt tình cảm với mình.
Nhưng cô biết, nên ý nghĩa hoàn toàn khác.
Biểu cảm của Ngu Kiều từ nghi hoặc chuyển sang hoảng sợ, cô như chim sợ cành cong, vội vã thoát khỏi anh, nhưng vì động tác quá gấp nên vấp phải vạt áo, ngã thẳng về phía sau.
Trong cơn hỗn loạn, Diệp Tư Miêu đưa tay ra.
Cô rơi vào một vòng ôm thanh lãnh.
Ngu Kiều ngước lên, là cô gái cao lãnh rất điềm tĩnh kia.
Ký Nhượng không ngờ cô phản ứng mạnh đến vậy, theo bản năng đưa tay định kéo cô lại, nhưng bị Diệp Tư Miêu giơ tay ngăn: “Anh dọa em ấy rồi.”
Dương Cầm nhìn anh: “Anh nói gì thế? Dọa người ta sợ tới vậy.”
Ký Nhượng: ???
Không phải anh đang khen sao?
Chàng trai trẻ rất ấm ức: “Oan quá, tôi khen cô mà cũng không được à?”
Dương Cầm sững lại, rồi lập tức bật cười ha hả: “Không, anh mang thiên phú ‘đoạt xá’ ra khen người ta, ai mà không sợ chứ?”
Ngu Kiều co rúm trong lòng Diệp Tư Miêu, gật đầu phụ họa: “Đúng đúng.”
Ký Nhượng: “…”
Anh chán nản nhìn trời: “Bao giờ mới lại có tuyết rơi? Tôi cũng muốn diễn một màn ‘Đậu Nga hàm oan’.”
Dương Cầm cười xong, giải thích với Ngu Kiều: “Yên tâm đi, anh ấy không đổi sang cơ thể con gái đâu, không vượt qua được rào cản tâm lý.”
“Thật à?”
“Thật, thà đổi sang cơ thể thằng nhóc còn chưa mọc lông chứ.”
Dương Cầm nói xong, không biết nghĩ tới điều gì, lại nhịn không nổi cười.
Ký Nhượng nghe vậy cuống lên, vành tai đỏ bừng: “Này! Cô đừng có gì cũng nói ra! Nể mặt tôi chút được không?”
Ngu Kiều tò mò: “Gì thế?”
Diệp Tư Miêu thì thầm bên tai cô: “Ở một phó bản trước, anh ấy vì sống sót đã đổi thành một đứa trẻ.”
Đứa trẻ thì sao?
“Đứa trẻ đó mặc quần thủng đũng.”
Ngu Kiều: “…”
Xong rồi, cô cũng nhịn không nổi rồi.
“Được rồi được rồi, các người cứ cười đi,” Ký Nhượng hoàn toàn bỏ cuộc, thậm chí còn ra vẻ trầm tư, “Đó không phải quá khứ đen tối của tôi, đó là con đường tôi đã đi.”
Mạnh Vũ Hào trên cây không chút nương tình vạch trần: “Nhưng mà nó nhỏ thật mà.”
Ký Nhượng: “…”
Không chơi nổi nữa.
Tuy nhiên, mặc dù mất mặt, nhưng ít nhất đã xóa bỏ hoàn toàn lo lắng của Ngu Kiều, hơn nữa ngồi mãi trong lòng người khác cũng không phải chuyện hay, nên cô đứng dậy, lại ngồi về chỗ cũ, và xin lỗi Diệp Tư Miêu: “Xin lỗi chị nhé, làm phiền chị rồi.”
Diệp Tư Miêu lắc đầu: “Không sao.”
Ngay sau đó, hơi mất tự nhiên chỉnh lại cổ áo.
Cô ấy gọi mình là chị.
Ừm…
—Hay thật.
Đêm đã khuya, mọi người chuẩn bị nghỉ ngơi.
Trong nhà không có giường, mà bụi bặm lại quá nhiều, may mà Diệp Tư Miêu có nhẫn không gian, cô trực tiếp lấy ra một cái lều siêu to và mấy túi ngủ, thậm chí còn có cả lò sưởi ấm.
Tuy cực kỳ lạc lõng với phong cách của phó bản, nhưng mặc kệ, họ quá cần chúng rồi.
Thế là Ngu Kiều lại nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ: “Chị giỏi thật đấy!”
Diệp Tư Miêu không nhịn được, khẽ nhếch môi.
Mấy cô gái dựng lều, Ký Nhượng ra ngoài nhặt củi, thu dọn xong xuôi thì chuẩn bị đi ngủ. Vì các túi ngủ đều riêng biệt, nên ai nằm cạnh ai cũng không quan trọng, Ngu Kiều tìm đại một chỗ nằm xuống, bên trái là Diệp Tư Miêu, bên phải không có ai.
Ký Nhượng vẫn đang sắp xếp củi trong lò, nhiệt độ dần tăng lên.
Mí mắt Ngu Kiều đánh nhau, cô nhắm mắt lại.
Không khí dần trở nên tĩnh lặng.
Mơ màng, cô cảm thấy có người nằm xuống bên cạnh.
Khó khăn hé mắt, trong tầm nhìn lờ mờ như bị che phủ, có người nằm nghiêng chống tay nhìn cô.
“Ký Nhượng?”
Ngu Kiều lẩm bẩm, thực sự quá buồn ngủ, giọng gần như thành hơi thở, nhưng lại vô cùng mờ ám.
Tim Ký Nhượng như ngừng đập một nhịp.
Đây có lẽ là lần đầu tiên cô gọi tên mình.
Rất ngọt, như một ngụm soda cam mà anh yêu thích nhất.
“Ừm,” anh khẽ đáp từ cổ họng, “Lạnh không?”
Ngu Kiều lắc đầu, rồi lại gật đầu.
Ký Nhượng sờ tay cô, hơi mát.
—Chậc, cái túi ngủ này thật chướng mắt.
Anh nằm xuống, áp sát lại, bao lấy hai tay cô: “Ngủ đi, anh sưởi ấm cho em.”
Ngu Kiều hoàn toàn chìm vào giấc mơ.
…
Giang Tẫn thở hổn hển, đứng thẳng dậy, dùng tay lau vết máu trước mắt.
Lùi lại hai bước, loạng choạng, vấp phải xác chết dưới chân, suýt ngã.
Có thể nói, xung quanh đây chẳng khác gì bãi tha ma, xác chết khắp nơi, cả người chơi lẫn NPC, chết đủ mọi kiểu.
Và phần lớn là thần tiên đánh nhau, phàm nhân chịu trận.
“Lần trước đánh với ngươi, ngươi chưa có sức bền bỉ thế này,” hắn cười khẩy, “Sắp sáng rồi đấy.”
Giang Tẫn muốn chạy trốn.
Không phải hắn nhát, mà thực sự có chút lo cho Ngu Kiều.
Tiêu Lẫm đối diện không nói gì, chỉ nhặt xác chết dưới đất lên, cắn cổ hút máu.
【Số người hiện đã hút: 145 người;
Thời gian còn lại: 15 ngày.】
Cảnh tượng này, thực sự hơi gây khó chịu cho sinh lý.
Giang Tẫn muốn lợi dụng khoảng trống này, hóa thành nước đen hòa vào mặt đất chạy đi, không ngờ đối phương phản ứng cực nhanh, Tiêu Lẫm lập tức ném người trong tay, cầm dao chặn hắn lại.
“Này anh bạn, không thể chọn quả hồng mềm mà bóp à?”
Lần trước là Tiêu Lẫm mất kiên nhẫn, lần này vai trò đổi ngược, Giang Tẫn không nhịn nổi nữa: “Kể cả phó bản kết thúc, chúng ta chưa chắc đã đánh xong, ta còn phải về với vợ ta nữa.”
Tiêu Lẫm đột nhiên sững người.
Vợ?
