Chương 86: Đây mới là dũng sĩ thực thụ
Giọng Phó Giản Chi ôn hòa: “Chuyện hôm nay, tôi thay mặt ông nội xin lỗi các bậc trưởng bối và anh em.”
Hiện tại tập đoàn Phó thị nằm trong tay Phó Giản Chi, lời anh nói ra không ai dám phản bác.
Sở dĩ mọi người dám đòi hỏi một lời giải thích từ ông cụ Phó, một phần là vì ông cụ đã lui về, người nắm quyền là Phó Giản Chi, mà Phó Giản Chi lại không thân thiết với gia đình cho lắm.
Phó Giản Chi vừa lên tiếng, thái độ của mọi người lập tức dịu đi: “Giản Chi, chuyện này không liên quan đến cháu, cháu xin lỗi gì chứ.”
“Phải đấy, cháu cũng là nạn nhân mà.”
“Ai, đám con cháu trong nhà chỉ có Giản Chi là có trách nhiệm, bất kể xảy ra chuyện gì, nó cũng là người dọn dẹp đống hỗn độn.”
“Nói ra thì cũng chẳng có chuyện gì to tát, bác sĩ bảo chúng tôi vẫn khỏe, cháu không cần lo lắng.”
“…”
Phó Giản Chi nói tiếp: “Nhà họ Phó vốn quản gia nghiêm khắc, lần này do người làm không giám sát tốt rượu và đồ ăn nên mới xảy ra sơ suất. Tôi sẽ sa thải toàn bộ người làm trong nhà và thay vào một đội ngũ mới có trách nhiệm hơn.”
Lần này, sắc mặt ông cụ Phó và Phó Toàn đều thay đổi.
Phó Giản Chi đã thay toàn bộ cấp cao trong công ty bằng người của anh ta, vậy mà chưa đủ.
Anh ta còn muốn thay toàn bộ người làm trong nhà bằng người do anh ta sắp xếp.
Như vậy, mọi động tĩnh trong nhà đều không thoát khỏi mắt anh ta.
Hễ có gió lay cỏ động gì sau này, anh ta đều biết cả.
Bấy lâu nay, Phó Giản Chi ở nhà họ Phó không nhiều.
Vì sự quấy rầy của Chu Niệm Niệm và sự tác hợp của Chu Nhạn Hối, anh không có tình cảm sâu sắc với gia đình.
Chu Nhạn Hối nắm giữ toàn bộ nhân sự trong dinh thự nhà họ Phó, từ quản gia đến người giúp việc, tất cả đều nghe theo lời bà ta.
Thậm chí Chu Niệm Niệm ở nhà họ Phó, như ở nhà mình, ai cũng coi cô ta như tiểu thư khuê các.
Một khi thay bằng một đội ngũ mới, những người này chắc chắn sẽ coi Phó Giản Chi là chủ, sẽ không nghe lời họ nữa.
Phó Giản Chi nhìn về phía ông cụ Phó: “Ông nội, ông là chủ nhà, ông thấy thế nào?”
Đối diện với đông đảo thân thích bạn bè trước mặt, lòng ông cụ Phó như bị chặn một tảng đá.
Phó Giản Chi đã đưa ra giải pháp, nếu không làm theo giải pháp của anh, mọi người sẽ bất mãn, cho rằng nhà họ Phó đãi khách không chu đáo.
Một khi làm theo giải pháp của anh, cả dinh thự nhà họ Phó sẽ biến thành nhà họ Phó của riêng một mình Phó Giản Chi.
Ông cụ Phó nhắm mắt lại: “Cháu nói không sai, đúng là do người làm lười biếng, không giám sát đúng mức nên mới ra nông nỗi này. Cứ làm theo cách cháu đưa ra đi.”
Sắc mặt hai anh em Phó Toàn và Phó Chính khó coi vô cùng.
Phó Giản Chi lại liếc Chu Niệm Niệm một cái: “Cô Chu đã làm ra chuyện như vậy, sau này đừng xuất hiện ở nhà họ Phó nữa. Tôi không biết cha cô đã dạy dỗ cô thế nào, nhưng họ đã không dạy tốt cô, khó thoát khỏi trách nhiệm. Nhà họ Phó không cần đối tác như vậy.”
Mặt Chu Niệm Niệm trắng bệch: “Em—”
Cách giải quyết của Phó Giản Chi tốt hơn nhiều so với câu “Nó còn là trẻ con, không hiểu chuyện” của Phó Toàn và ông cụ Phó.
Mọi người xả được cơn giận, tâm trạng cũng tốt hơn nhiều.
Phó Giản Chi vốn rất được ưa chuộng trong các giao tế xã hội, anh lại cho bác sĩ trong nhà chuẩn bị thuốc bổ, hỏi thăm tình hình vài vị trưởng bối.
Mọi người thấy Phó Giản Chi dù có thân phận địa vị như hiện tại, đối xử với trưởng bối vẫn rất phong độ, từng người không những nguôi giận mà còn quay sang an ủi Phó Giản Chi.
Còn Phó Toàn và Phó Chính, những người khác chẳng ai muốn cho họ sắc mặt tốt.
Hai người họ chẳng thèm quan tâm nhà họ Chu sẽ ra sao.
Dù sao họ mang họ Phó, chứ không phải họ Chu.
Từ nhỏ đến lớn, Phó Giản Chi luôn nổi bật giữa đám đông, ánh hào quang của hai người họ hoàn toàn bị Phó Giản Chi che lấp.
Mọi chuyện xảy ra hôm nay càng như vậy.
Chu Niệm Niệm hoảng hốt kéo tay Phó Toàn: “Anh họ, anh đi cầu xin Giản Chi đi, nếu nhà họ Phó sau này không hợp tác với nhà họ Chu nữa, nhà em sẽ tiêu mất.”
Phó Toàn ghê tởm đẩy Chu Niệm Niệm ra: “Hôm nay đông người thế này! Tao còn không dám đắc tội họ! Sao mày lại dám chứ?”
Chu Niệm Niệm khóc không thành tiếng.
Từ khi cô ta đến nhà họ Phó, ai cũng bao dung chiều chuộng cô ta, ông cụ Phó đối xử với cô ta còn hơn cả Phó Giản Chi.
Cô ta nghĩ những vị khách này không nhà nào sánh được với nhà họ Phó, chắc chắn không dám nói gì. Hơn nữa cô ta là con gái yếu ớt bệnh tật, mấy người đàn ông này sao có thể quát mắng cô ta.
Nào ngờ cuối cùng lại thành ra cảnh tượng này…
Phó Toàn tức điên lên, hắn chỉ thấy mất mặt.
Hơn nữa thuốc trong người vẫn chưa hết tác dụng, càng khiến cơn giận vốn đã dữ dội của hắn thêm bùng nổ: “Mày có biết sau này người ta sẽ nói gì về tao không?”
Sự kết hợp giữa ông cụ Phó và Chu Nhạn Hối, lão phu thiếu thê, vốn đã bị nhiều người đàm tiếu.
Đặc biệt là Chu Nhạn Hối, khi còn trẻ bà ta là y tá chăm sóc bà nội Phó lúc lâm bệnh, bà nội Phó vừa chết không lâu, ông cụ Phó đã cưới bà ta.
Không ít người nói Chu Nhạn Hối là hồ ly tinh, bảo chắc chắn bà ta đã làm chuyện mờ ám với ông cụ Phó trên giường bệnh của bà nội Phó, chính bà ta là người đã hại chết bà nội Phó.
Giờ đây cháu gái ruột của Chu Nhạn Hối lại làm ra chuyện bỏ thuốc đàn ông, người ngoài sẽ càng nói về Chu Nhạn Hối khó nghe hơn.
Trên không ra sao dưới cũng chẳng ra gì, mẹ ruột của mình bị người ta bêu xấu như thế, mặt mũi Phó Toàn và Phó Chính để đi đâu?
Phó Toàn tức quá, đạp cô ta một cước: “Cút! Vốn dĩ Phó Giản Chi chẳng tìm được cái cớ gì, toàn là mấy người tạo cơ hội cho nó!”
Chu Niệm Niệm không dám gặp Chu Nhạn Hối, vừa khóc vừa chạy về nhà.
Thời điểm Mạc Nhược trở về, đúng lúc Chu Niệm Niệm vừa khóc vừa chạy ra ngoài.
Mạc Nhược mù mờ, kéo một người làm hỏi thử, tất cả người làm trong nhà bị Chu Niệm Niệm liên lụy, sắp bị sa thải và thay mới, giờ đây muôn niệm câu tuyệt, kể lại mọi chuyện Chu Niệm Niệm đã làm.
Mạc Nhược: “…”
Thế nào là dũng sĩ thực thụ? Đây mới là dũng sĩ thực thụ.
Người ta đi rừng solo một con Baron.
Còn cô ta, đi support solo mười mấy con Baron.
Mạc Nhược biết nhà họ Phó giờ đang hỗn loạn, trong tình huống này sơ sẩy một chút là hỏng việc, bèn một mình vào phòng Phó Giản Chi ngồi đợi.
Một lát sau, Phó Giản Chi đẩy cửa bước vào.
Mạc Nhược khẽ ngước mắt lên.
Hôm nay anh mặc complet chỉnh tề, giờ đã kéo lỏng cà vạt, tay áo sơ mi xắn lên, trông có chút phóng túng không kềm buộc.
Mạc Nhược ngồi thẳng dậy, xoa xoa mắt.
Nói đi cũng phải nói lại, chuyện Chu Niệm Niệm làm lần này đúng lúc giúp Phó Giản Chi nắm được thế thượng phong về đạo đức, có cơ hội thay máu cho dinh thự nhà họ Phó.
Phó Giản Chi là người như vậy, làm việc lôi đình phong lôi, một khi đã nắm được cơ hội, anh sẽ chiếm đất mở rộng lãnh thổ, biến mọi thứ thành lãnh địa của mình, nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Thuốc trong người Phó Giản Chi vẫn chưa hết.
Chuyện như thế này xảy ra liên tiếp trên người anh, chính anh cũng thấy buồn cười.
Đúng là đã thắng một trận.
Nhưng Phó Giản Chi không vui vì điều đó.
Con người anh, ngưỡng hưng phấn vốn rất cao.
Mãi đến khi nhìn thấy Mạc Nhược, mới cảm thấy có một chút thú vị.
