Chương 90: Bước Trên Một Con Đường Hoàn Toàn Mới
Mấy hôm nay Mạc Nhược chưa kịp để ý đến doanh thu phòng vé, thậm chí cũng chẳng buồn lên weibo. Mãi đến khi Chu Kiên nhắc, cô mới nhớ ra chuyện này, lấy điện thoại ra xem.
Đúng là fan weibo tăng gấp mấy lần trong thời gian ngắn, tin nhắn chưa đọc đỏ loè loẹt khắp nơi.
Cô ngồi xuống cạnh Hải Lỵ, trả lời mấy tin chúc Tết của mọi người trong đoàn phim.
Hải Lỵ tò mò: “Này, cậu có muốn ký hợp đồng với công ty nào không? Kiếm một người đại diện chuyên nghiệp với trợ lý ấy?”
Mạc Nhược tạm thời chưa có ý định đó. Mấy cái hợp đồng thương mại cô tự mình đàm phán cũng được, dù sao trước đây cũng có kinh nghiệm.
Tuy nhiên, nổi tiếng rồi cũng có cái hại.
Rõ ràng nhất là có người lại moi mấy chuyện Hạ Vãn Vãn nói trên chương trình giải trí mấy tháng trước ra nhai lại.
Rõ ràng một bên là phim điện ảnh, một bên là phim thần tượng, hai đường đua chẳng liên quan gì đến nhau, vậy mà fan của Hạ Vãn Vãn cứ vô duyên vô cớ coi Mạc Nhược như đối thủ.
Mạc Nhược đành coi cái duyên này như quả báo của thân phận nữ phụ ác độc.
Ai bảo cô là đối thủ lớn nhất của Hạ Vãn Vãn trong cuốn sách này chứ. Là kẻ mà nữ chính phải dè chừng, đáng ra phải chịu chút khổ sở.
Chu Kiên nhìn Mạc Nhược, rồi lại nhìn ra cửa: “Này, cậu nói xem, hôm nay Lục Bắc Thần tới đây, có phải anh ta muốn theo đuổi lại cậu không?”
Mạc Nhược chẳng thèm nghĩ theo hướng đó, cô lắc đầu, chợt nhớ ra chuyện Hoàng Tiếu Bình dặn mình, bèn hỏi: “Sao cậu không dẫn Tăng Tiêu Nguyệt về nhà ăn Tết?”
Chu Kiên sững người: “Nhà cô ấy có người ốm, chắc phải ở bên gia đình. Tôi vẫn không nỡ đối xử tệ với cô ấy. Một cô gái như vậy sống cũng chẳng dễ dàng gì. Tôi là bạn trai mà còn không rộng rãi với cô ấy thì chẳng ai thương cô ấy nữa. Nhưng mà—”
Mạc Nhược: “Hửm?”
Chu Kiên cười khổ: “Không hiểu sao, tôi cảm thấy bây giờ tôi đối với cô ấy, giống như trước đây cậu đối với Lục Bắc Thần, đều là một chiều cho đi và lấy lòng, chẳng nhận lại được gì cả.”
Hải Lỵ cũng chống cằm, như đang hồi tưởng lại chuyện gì đó: “Này, tôi phát hiện ra ba đứa mình từ nhỏ đến lớn hình như đều như vậy, mãi mãi không có được thứ mình muốn.”
Mạc Nhược muốn tình thân và Lục Bắc Thần, nhưng người nhà vì tiền mà ép cô kết hôn với Phó Giản Chi, còn Lục Bắc Thần thì ở bên Hạ Vãn Vãn.
Chu Kiên muốn một tình yêu thuần khiết, nhưng người vợ từng sâu nặng lại vì tiền mà kết hôn với anh, còn tống anh vào tù.
Hải Lỵ muốn tình bạn và lòng tự trọng, nhưng bạn thân chỉ coi cô như công cụ, tất cả mọi người đều cười nhạo cô là cái đuôi chẳng ai thích.
Mạc Nhược xoa đầu Hải Lỵ: “Chúc mừng cậu, đã phát hiện ra chân tướng của thế giới này.”
Trong thiết lập ban đầu, bộ ba ác độc bọn họ đều là tội nhân, làm sao xứng đáng với những thứ khát khao khôn nguôi?
Kẻ phản diện ác độc, suốt cuộc đời cũng không thể có được thứ mình khao khát nhất trong lòng.
“Nhưng mà, mọi chuyện sẽ thay đổi.” Mạc Nhược rót ba ly rượu vang, “Bắt đầu từ năm nay.”
Bắt đầu từ năm nay, bọn họ sẽ nói lời tạm biệt với quá khứ, trở nên khác biệt, tỏa sáng lấp lánh.
Bước trên một con đường hoàn toàn mới.
Chu Kiên và Hải Lỵ đều cụng ly với Mạc Nhược.
Mạc Nhược uống một ngụm rượu.
Dù may mắn đều thuộc về Lục Bắc Thần và Hạ Vãn Vãn.
Nhưng bọn họ kịp thời rút lui và tránh xa, hẳn là có thể tránh được một phần tai ương đã định.
“Chu Kiên, hiện tại cậu có bao nhiêu tiền?” Mạc Nhược hỏi, “Tôi đang cần tiền gấp, cậu có thể cho tôi vay hết được không?”
Chu Kiên không hề nghi ngờ lời Mạc Nhược: “Được chứ. Bây giờ tôi chỉ có hai mươi ba triệu tệ tiền mặt lưu động, cậu xem có đủ không? Không đủ tôi mượn thêm bạn bè.”
Mạc Nhược đảo mắt: “Cậu để lại cho mình bao nhiêu tiền sinh hoạt?”
“Hơn một triệu.”
“Tôi cần hai mươi lăm triệu.” Mạc Nhược chắp tay, “Làm ơn làm ơn, mấy tháng nay cậu chịu khó tằn tiện một chút, sau này tôi nhất định trả.”
Chu Kiên chưa từng phải chịu khổ vì tiền, bản tính anh vốn rộng rãi, đối với bạn bè luôn hào phóng, thậm chí sẵn sàng xông pha vì họ.
Huống chi là Mạc Nhược, người bạn mà anh coi như chị gái. Trong nguyên tác, chuyện Mạc Nhược bảo anh ngồi tù anh còn hăng hái làm, huống hồ chỉ là chuyện đưa tiền đơn giản.
Anh không nghĩ nhiều, không hề nghi ngờ động cơ của Mạc Nhược, nhanh chóng chuyển tiền.
Hải Lỵ ngây người, chưa kịp phản ứng: “Này, ba tôi còn nhiều hơn, cậu có cần thêm—”
Chưa nói hết câu, Hải Lỵ cảm thấy Mạc Nhược bóp nhẹ vào cánh tay mình.
Hải Lỵ ý thức được có vấn đề, vội ngậm miệng.
......
Mấy hôm nay Tăng Tiêu Nguyệt rất đau khổ.
Cô ta đòi Chu Kiên nhiều tiền như vậy, đương nhiên không phải vì người nhà ốm đau.
Ốm đau sao có thể tốn nhiều tiền thế.
Mà là Ngô Sóc Lương nghiện cờ bạc.
Từ khi Chu Kiên không chịu sắp xếp cho Ngô Sóc Lương một công việc lương cao, Ngô Sóc Lương không tìm được việc, đành để Tăng Tiêu Nguyệt nuôi.
Ban đầu Tăng Tiêu Nguyệt định để Chu Kiên nhận Ngô Sóc Lương làm vệ sĩ riêng, mỗi tháng trả cho hắn ba bốn chục nghìn là đủ.
Nhưng Chu Kiên sau khi hỏi ý Mạc Nhược, lại nhất quyết không chịu để Ngô Sóc Lương làm việc trước mặt mình.
Ngô Sóc Lương giờ thành thằng đàn ông ăn bám, không cam lòng với cuộc sống này, một lòng muốn kiếm tiền lớn, kết quả là sa vào cờ bạc trực tuyến không thể thoát ra.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, hắn đã thua sạch số tiền Tăng Tiêu Nguyệt xin được từ Chu Kiên.
Rõ ràng đang là dịp Tết, cả hai đều không về nhà, vẫn chen chúc trong căn nhà thuê.
Ngô Sóc Lương lại thua mấy ván, mắt đỏ ngầu, giơ tay tát Tăng Tiêu Nguyệt một cái: “Cái thằng nhà giàu mày bám được, sao đến một căn nhà cũng không nỡ tặng mày? Tết nhất thế này, chúng mình còn phải nhồi nhét trong căn nhà thuê!”
Tăng Tiêu Nguyệt bị hắn đánh đến ù tai.
Chính cô ta cũng có chút ngơ ngẩn.
Chàng thiếu niên mình từng yêu sâu sắc, sao lại biến thành bộ dạng thế này.
“Đi xin tiền hắn đi, nói nhà mày cần sắm Tết.” Ngô Sóc Lương cau mày, “Đi đi, chẳng lẽ mày thích cái thằng giàu mà không có lòng kia rồi? Không đi thì tao cho hắn xem video của chúng mình, để hắn biết nữ thần cao quý trong mắt hắn thực chất là thứ gì.”
Tăng Tiêu Nguyệt cắn môi, bất đắc dĩ đành nhắn tin cho Chu Kiên, ám chỉ nhà không có tiền mua sắm Tết, bảo anh chuyển cho cô ta ít tiền.
Lần này, Chu Kiên rất lâu mới trả lời.
“Anh cũng không còn tiền tiêu vặt nữa, Tiêu Nguyệt, em mượn tạm bạn bè hay họ hàng đi.”
Tăng Tiêu Nguyệt không hài lòng, cô ta gọi cho Chu Kiên, nhưng đối phương tắt máy.
Ngô Sóc Lương nhìn cô ta: “Tiền đâu?”
Tăng Tiêu Nguyệt cau mày: “Hôm nay anh ta không cho.”
Ngô Sóc Lương đấm cô ta một cái: “Mày không phải đã lén ngủ với hắn rồi chứ? Có phải hắn chán mày rồi nên không muốn móc tiền nữa không?”
Những cú đấm như mưa rơi xuống, trong cơn đau đớn, Tăng Tiêu Nguyệt bất giác nhớ đến Chu Kiên.
Bỗng nhiên cảm thấy Chu Kiên thực ra là một người rất tốt, thứ gì muốn cũng có thể có được từ anh ấy.
