Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Giả Vờ Yêu, Ai Ngờ Hắn Yêu Thật > Chương 67

Chương 67

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 67 có bản audio.

Chương 67: Người tình của Tạ Thư Hành

 

Sở Từ nghe thấy động tĩnh ở cửa, ngẩng đầu lên: "Cha?"

 

Tạ Thư Hành đã gọt xong quả táo, cắt đều thành từng miếng nhỏ, xếp vào đĩa sứ rồi đứng dậy, lên tiếng: "Chú Sở."

 

Sở Tiêu Minh đi đến bên giường, ôn tồn hỏi: "Du Du, con thấy trong người thế nào rồi?"

 

"Con không thấy khó chịu nữa, bác sĩ nói ngày mai con có thể xuất viện."

 

Vừa dứt lời, ánh mắt Sở Từ đảo qua lại giữa cha mình và Tạ Thư Hành.

 

Không hiểu sao, cô mơ hồ cảm thấy trong không khí có một sự ngưng trệ khó tả.

 

Tạ Thư Hành đẩy đĩa sứ về phía tay Sở Từ, lại rút một tờ giấy ăn, lau sạch từng ngón tay.

 

"Chú Sở, cháu còn có việc, xin phép về trước."

 

Anh đứng dậy, quay sang Sở Từ, giọng nói dịu đi nửa phần: "Nhớ ăn táo nhé. Chiều nay Thư Vận sẽ đến, anh nhờ em ấy mang ít tạp chí cho em, lúc rảnh thì xem cho đỡ chán."

 

Sở Từ gật đầu: "Em cảm ơn học trưởng."

 

"Không cần khách sáo, có chuyện gì thì nhắn WeChat cho anh."

 

Tạ Thư Hành cầm chiếc áo khoác vắt trên lưng ghế, khẽ gật đầu với Sở Tiêu Minh rồi quay người rời đi.

 

Sở Tiêu Minh nhìn theo bóng lưng ấy, rồi lại nhìn đĩa táo được cắt gọt đều đặn trên tủ đầu giường – mỗi miếng đều to nhỏ như nhau, cứ như được đo bằng thước vậy.

 

Một người như thế, dù làm việc bình thường cũng rất mực cẩn thận, không chê vào đâu được.

 

"Du Du."

 

Ông ngồi xuống ghế, giọng nói rất khẽ.

 

"Cậu ấm nhà họ Tạ là người tốt." Ông dừng lại một chút, cân nhắc rồi nói: "Nhưng hai đứa, không hợp lắm."

 

Sở Từ ngước mắt nhìn cha, ánh mắt đầy bối rối: "Cha, cha đang nói gì vậy?"

 

Sở Tiêu Minh không trả lời ngay.

 

Ông nhìn vào đôi mắt trong veo của con gái, trong đó sạch sẽ, không chút tạp niệm.

 

Không có e thẹn, không có rung động, không có bất kỳ tình cảm nào khác.

 

Chỉ có sự biết ơn thuần túy.

 

Như một dòng nước trong, nhìn là thấy tận đáy.

 

Ông chợt cảm thấy, có những lời lúc này chưa phải lúc để nói.

 

Nói ra, lại giống như gieo vào lòng con một hạt giống không nên có.

 

"Không có gì." Ông cười, rồi từ trong túi lấy ra một chiếc điện thoại, đưa cho con gái.

 

Thấy con gái vẻ mặt đầy thắc mắc, Sở Tiêu Minh lên tiếng: "Cha đã đòi lại từ chỗ Tiểu Ngữ."

 

Nói xong, ông kể lại toàn bộ sự việc.

 

"Bây giờ bằng chứng rõ ràng, Tiểu Ngữ đã đủ yếu tố cấu thành tội phạm."

 

Sở Từ nhìn cha, hỏi: "Bác trai bên đó nói sao?"

 

Sở Tiêu Minh: "Nó quỳ xuống cầu xin cha đừng đưa Tiểu Ngữ đến đồn công an. Cha biết, nó không phải thương Tiểu Ngữ, chỉ là sợ mất mặt."

 

Sở Từ lặng lẽ lắng nghe, ngón tay vô thức vuốt ve cạnh chiếc điện thoại.

 

"Cha," cô ngẩng đầu lên, giọng rất khẽ, "cha nghĩ sao?"

 

Sở Tiêu Minh trầm mặc một lúc.

 

"Cậu ấm nhà họ Tạ có một câu nói rất đúng." Ông lên tiếng, ánh mắt dừng trên gương mặt tái nhợt của con gái, đầy vẻ xót xa.

 

"Chuyện này không nên làm to, dễ gây tổn thương lần nữa cho con. Bạch Dị Phong đã nhận quả báo thích đáng, còn về phần nhà bác con –"

 

Giọng ông trầm xuống.

 

"Cha đã cắt đứt quan hệ với họ."

 

Ngón tay Sở Từ khựng lại.

 

Cô nhìn cha, nhìn người đàn ông vốn luôn ôn hòa này, giờ đây trong đáy mắt lại là sự cứng rắn không gì lay chuyển được.

 

Vì cô, cha đã chặt đứt tình anh em duy trì mấy chục năm trời.

 

"Du Du," Sở Tiêu Minh nắm lấy tay con gái, bàn tay ông ấm áp mà thô ráp, mang theo dấu vết của năm tháng mài mòn.

 

"Con không cần phải ấm ức bản thân vì bất kỳ ai. Không cần vì tình thân mà tha thứ cho những kẻ đã từng tổn thương con. Dù là Sở Ngữ hay bác con, đã dám ra tay với con, thì không xứng làm người thân của con nữa."

 

Sở Từ im lặng một lúc, rồi đan tay mình vào tay cha, siết chặt.

 

"Con nghe theo cha."

 

...

 

Trong phòng bao, ánh đèn từ đèn chùm pha lê được điều chỉnh rất tối.

 

Doãn Khoát ngồi lười biếng trong chiếc ghế sofa nhung, tay xoay xoay nửa ly whisky, đá lạnh va vào thành ly phát ra tiếng leng keng giòn tan.

 

"Không biết dạo này lão Tạ đang bận gì nữa," anh ngửa đầu uống một ngụm, yết hầu chuyển động, "rủ đi uống rượu cũng chẳng thấy bóng dáng đâu."

 

Dư Tinh Dã từ bên cạnh nhích lại, bàn tay đập mạnh lên vai Doãn Khoát, làm rượu trong ly anh ta lắc lư.

 

Dư Tinh Dã không để ý đến lời than phiền của Doãn Khoát, ánh mắt vượt qua anh ta, rơi vào chiếc sofa bên kia – Giang Đạc đang dựa đó, chân dài bắt chéo, tay cầm điện thoại, trên mặt không biểu cảm gì, lạnh lùng như một khối ngọc.

 

"Đạc ca làm sao thế nhỉ," Dư Tinh Dã hạ giọng, "trông sắc mặt không được tốt lắm."

 

Doãn Khoát theo ánh mắt anh ta liếc nhìn, trong lòng lật một cái lườm.

 

Còn có thể là sao.

 

Suýt nữa thì bị cô nàng cổ hủ kia đá rồi đấy.

 

Một gương mặt đẹp trai đỉnh cao, vậy mà lại có cái đầu óc chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương.

 

Không như anh ta phóng khoáng, bị hoa khôi trường bên cạnh đá rồi, lại tìm được một cô bạn gái mới là thành viên nhóm nhạc nữ, bây giờ vẫn sống sung sướng như thường.

 

Than ôi, mỗi người một kiểu trói, trái tim Đạc ca của anh ta bây giờ đã bị cô nàng cổ hủ kia trói chặt, chìa khóa thì ném xuống biển rồi.

 

Tất nhiên những điều này Doãn Khoát không dám nói ra ngoài.

 

Anh ta khẽ ho một tiếng, ngồi thẳng người, làm ra vẻ nghiêm túc: "Chẳng qua là Đạc ca cũng năm ba rồi, năm nay bác Giang giao cho cậu ấy càng nhiều dự án, mệt thôi mà."

 

Dư Tinh Dã "ồ" một tiếng, không nghi ngờ gì, quay sang lấy chùm nho trên đĩa trái cây.

 

Kỷ Gia Trác ngồi bên kia Doãn Khoát, bỗng nhiên nhìn vào điện thoại của mình cười khà khà hai tiếng, bả vai run lên.

 

Doãn Khoát đang bực bội, gõ một cái vào đầu anh ta: "Cười ngốc cái gì thế?"

 

Doãn Khoát thấy bực mình.

 

Hôm nay anh ta bày ra cái cuộc này, vốn là muốn cho Đạc ca thư giãn một chút.

 

Kết quả là nhân vật chính cả buổi cứ ủ rũ, còn mấy vai phụ thì đứa nào đứa nấy vui vẻ hơn cả.

 

Kỷ Gia Trác xoa đầu, úp màn hình điện thoại xuống bàn trà, thần bí nhích lại gần: "Tôi vừa nghe người ta nói, thằng nhóc Bạch Dị Phong nhà họ Bạch bị ông già nó đày sang châu Phi tự sinh tự diệt rồi."

 

"Cái thằng đó," Kỷ Gia Trác cười lạnh một tiếng, "trước đây còn dám trêu ghẹo bạn gái tôi ở quán bar, sớm muộn gì cũng có ngày gặp quả báo."

 

Doãn Khoát nhớ ra, trước đó anh ta còn vì Sở Từ mà đá cho Bạch Dị Phong một cú.

 

Anh ta hứng thú, người đổ về phía trước: "Không biết là vị đại thiện nhân nào ra tay vậy?"

 

"Nghe nói là Tạ Thư Hành dạy dỗ hắn," Kỷ Gia Trác nhướng mày, "Khoát ca không biết à?"

 

Doãn Khoát mặt đầy dấu hỏi, ly rượu trong tay dừng giữa không trung.

 

Lão Tạ, lòng dạ sâu như rãnh biển, không dễ dàng ra tay.

 

Không biết thằng nhóc họ Bạch kia đã chọc vào chỗ nào mà khiến anh ta phải tự mình ra tay.

 

Kỷ Gia Trác nhìn quanh một lượt, đều là những người kín miệng, nên anh ta cũng không giấu giếm: "Chuyện này bị nhà họ Tạ và nhà họ Bạch bịt miệng rồi, nhưng tôi có một thằng bạn thân nghe được tin nói –" anh ta dừng lại, cố tình tạo sự tò mò, "Bạch Dị Phong để ý đến một cô gái, tìm cơ hội ở Đinh Lan Phủ bỏ thuốc người ta."

 

"Không ngờ," Kỷ Gia Trác nhấn mạnh từng chữ, "cô gái đó là người tình của Tạ Thư Hành, cho nên mới tự rước lấy họa."

 

Doãn Khoát không chút nghĩ ngợi liền thốt ra:

 

"Nói bậy gì thế! Lão Tạ làm gì có người tình? Nếu có thì sao tôi lại không biết –"

 

Kỷ Gia Trác ngắt lời anh ta: "Nghe nói cô gái đó hình như họ Sở, Sở gì đó..." Anh ta gãi đầu, cố nhớ lại, "hình như tên là Sở Từ."

 

Nói xong câu này, Kỷ Gia Trác cảm thấy phòng bao như lạnh đi.

 

Vị đại thiếu gia nhà họ Giang vốn im lặng nãy giờ ở bên sofa, không biết từ lúc nào đã bước đến trước mặt anh ta.

 

Cúi nhìn xuống anh ta, sắc mặt lạnh đến đáng sợ...

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi