Chương 50: Gặp nạn trong trung tâm thương mại
Tư Hàn Sinh viện cớ nán lại một lát, bảo Diệp Tùng Yên thu hai chiếc xe buýt lớn và hai chiếc xe tải cỡ trung vào không gian.
“Cứ để đó trước, thật sự hết chỗ rồi tính sau!” Tư Hàn Sinh nghĩ xa hơn.
Mạt thế rồi, đường xá chắc chắn không tốt, chuẩn bị thêm mấy chiếc xe để phòng lúc cần.
Diệp Tùng Yên cảm thấy việc mình làm đúng nhất chính là đã thẳng thắn nói chuyện không gian với Tư Hàn Sinh.
Anh đã tính toán hết mọi thứ, cô chỉ cần làm theo sắp xếp của anh, thu đồ vào không gian là được!
Thật sự quá nhẹ nhàng.
Bọn họ đi một chiếc xe off-road, rất nhanh đã đuổi kịp đoàn xe.
Mười phút sau, xe dừng lại bên ngoài nhà máy khí hóa lỏng.
Xe vừa dừng, đã thấy có tang thi từ trong nhà máy chạy ra.
“Làm sao bây giờ?” Người trong xe phía trước bắt đầu hoảng loạn.
“Mọi người ở yên trong xe!” Tư Hàn Sinh dặn một câu rồi cầm Đường đao xuống xe, tiện tay đóng cửa lại.
Lục Đào thấy anh xuống thì cũng theo xuống, sau đó là Hoắc Đình Thâm, Mục Đào… ngay cả Sở Hân cũng xuống xe, tham gia vào hàng ngũ giết tang thi.
Trà Hương Tứ Dật thở dài: 【Ký chủ, bao giờ ngươi mới lợi hại được như nữ chính đây!?】
Cảm giác còn xa vời lắm!
Diệp Tùng Yên: 【Tư Hàn Sinh nhà ta nói không cần ta, bảo ta ở trong xe!】
Cứ như thể ai không muốn mạnh lên vậy.
Cô đâu có cách nào!
Cô không phải không dám giết tang thi, nhưng sức lực chỉ có vậy, giết không chết thì cô cũng khổ lắm chứ?
Tiểu Nãi Tích bám vào cửa sổ, căng thẳng nhìn ra ngoài.
Số lượng tang thi không nhiều, trước sau chỉ hơn hai mươi con, một nhóm người họ giết thì không thành vấn đề, rất nhanh đã dọn xong.
“Xuống đi!” Tư Hàn Sinh chạy tới mở cửa xe.
Diệp Tùng Yên nhảy xuống, Tiểu Nãi Tích cũng theo xuống.
Một nhóm hơn hai mươi người rầm rộ tiến vào khu nhà máy.
Thứ này chiếm chỗ lại nguy hiểm, khó bảo quản, bọn họ không định lấy quá nhiều, đủ dùng một thời gian là được.
Dưới sự che chắn của Tư Hàn Sinh, Diệp Tùng Yên lén thu sáu mươi bình vào không gian.
Thêm nữa thì quá chiếm chỗ.
Trạm tiếp theo là cây xăng cách chưa đầy một cây số.
Vì địa điểm hẻo lánh nên không có tang thi.
Nhân lúc mọi người đổ xăng, Diệp Tùng Yên đi về phía quầy tiếp tân.
Trà Hương Tứ Dật đã giúp kiểm tra, không có nguy hiểm.
Vào trong là thấy đủ loại dung dịch chống đông, dầu bôi trơn, nước rửa kính, mỗi loại cô thu một phần.
Đi sâu hơn, lại có hai dãy kệ để đồ ăn vặt, phía sát tường có mấy chục thùng dầu đậu nành, gạo bột, sữa hộp, sữa chua, khăn giấy – toàn là quà tặng kèm.
Cô muốn thu hết, nhưng sợ bị nghi ngờ nên cũng chỉ lấy một phần.
“Bên trong có vật tư dùng được không?” Sở Hân thấy cô mãi không ra bèn chạy vào xem.
“Có, ba lô của tôi đầy rồi, mọi người xem cần gì thì tự lấy đi!” Cô cầm hai can dầu rỗng: “Cái này có thể đựng xăng dự trữ!”
Can dầu rỗng không lớn, cô không hài lòng lắm nhưng cũng đành vậy.
Thấy cô cầm can rỗng ra, những người khác cũng lần lượt đi lấy.
Hơn ba mươi can rỗng đều bị họ lấy hết.
Sau khi tất cả can đều được đổ đầy, Diệp Tùng Yên không cam lòng, giả vờ dựa vào cột bơm xăng nghỉ ngơi, tay thử thu bồn dầu phía dưới vào không gian.
Chỉ cần chạm được, dù cách một lớp vật thể, cô vẫn có thể thu.
Đấy!
Cả bồn chứa dầu dưới đất cũng bị cô thu vào không gian.
Trời ơi! Quá nghịch thiên!
Cô kích động không thôi.
Cô thu đủ loại bồn xăng, dầu diesel với mọi kích cỡ vào không gian.
Xin lỗi vị khách tiếp theo vậy.
Cô cũng không muốn làm tuyệt tình như thế, nhưng cô không thể chỉ lấy một phần, hì hì!
Trà Hương Tứ Dật: 【Ký chủ, ngươi rốt cuộc đã làm gì vậy, sao không gian vào tay ngươi lại nghịch thiên hơn cả nữ chính?】Không khoa học chút nào!
Trong sách, sau khi nữ chính mở không gian, chỉ có một nghìn mét vuông, không có chức năng thăng cấp, cũng không thể cách không thu bồn dầu lớn như vậy vào không gian.
Diệp Tùng Yên: 【Tư Hàn Sinh nhà ta truyền lại, có lẽ anh ấy coi ta là người một nhà rồi!?】
Trạm tiếp theo là một trung tâm thương mại lớn gần đó.
Xe lần lượt chạy vào khu bốc dỡ hàng ở bãi đỗ xe ngầm.
Nơi này không giống bên ngoài.
Bọn họ cũng không rõ tình hình bên trong.
Nhưng đội của họ hiện có mười người là dị năng giả, hơn nữa đều không yếu, dù có đánh nhau thì khả năng thắng cũng khá lớn.
Vẫn là Lục Đào và Hoắc Đình Thâm, hai người sức lớn, đi đầu.
Tư Hàn Sinh đứng phía sau đội.
Vừa bước vào cầu thang, Lục Đào đi đầu bỗng dừng lại.
Những người phía sau không thấy tình hình, thấy đột nhiên dừng lại bèn hỏi sao vậy.
“Ngoan ngoãn bỏ vũ khí xuống, đạn không có mắt đâu!” Giọng một người đàn ông trung niên.
“Mọi người đừng manh động, bọn họ có súng!” Hoắc Đình Thâm nhắc nhở.
Tuy nói là mạt thế rồi, nhưng súng là thứ khó kiếm, không biết bọn họ lấy từ đâu.
Diệp Tùng Yên: 【Lão Trà, ngươi còn dùng được không? Chức năng thăm dò của ngươi để trưng à?】
Trà Hương Tứ Dật: 【Ký chủ xin lỗi, ta vừa đi lật sách, không để ý bên này!】
Ngươi chọn thời điểm hay thật đấy!
Diệp Tùng Yên lười cả trợn mắt.
Trà Hương Tứ Dật: 【Ký chủ không xong rồi, phía sau cũng có bốn người tới, trong tay cũng có súng!】
Diệp Tùng Yên phản ứng rất nhanh, giữ Tư Hàn Sinh đang định lùi lại, nhỏ giọng nói: “Phía sau cũng có người, trên người có súng! Ta đưa anh vào không gian trước!”
Không cho anh cơ hội phản ứng, cô đã đưa anh vào không gian.
Tư Hàn Sinh coi như đường lui.
Những người này cầm súng, chuyên chặn người đi vào, tuyệt đối không phải người tốt.
Cô lập tức lấy hai khẩu trang từ không gian, tự đeo một cái, đưa cho Sở Hân phía trước một cái.
Thời thế này không thân thiện với phụ nữ, với phụ nữ xinh đẹp lại càng không.
Sở Hân nhận khẩu trang mới phát hiện Tư Hàn Sinh không có ở đây, còn chưa kịp hỏi thì bốn người đã tới sau lưng bọn họ.
Một người trong đó còn cầm súng uy hiếp, hài lòng quét mắt qua mặt Diệp Tùng Yên và Sở Hân: “Hê, lại có hai em xinh đẹp! Bọn mày ngoan ngoãn một chút, đừng giở trò, từng đứa theo tao đi lên!”
Diệp Tùng Yên rất phối hợp: “Được!”
Cô đã cố hạ giọng thật thấp thật thô, nhưng phát ra vẫn mềm mại.
“Ồ! Là một em mềm mại đáng yêu, hôm nay đúng là may mắn!” Bốn người đàn ông đồng thời nhìn cô.
Tuy đeo khẩu trang, nhưng đôi mắt kia thật sự mê người, dáng người lại không chê vào đâu được.
Diệp Tùng Yên cũng không muốn nói chuyện, nhưng Sở Hân cứ như thể thà chết chứ không chịu nhục, cô đành phải ứng phó, lén giữ tay cô ấy lại.
Cô ấy là nữ chính, không sợ đắc tội người khác, cuối cùng cũng sẽ bình an thoát thân.
Nhưng mình thì khác, pháo hôi theo số mệnh mà!
Bọn họ bị đưa lên tầng ba trung tâm thương mại.
Đám đàn ông như Phó Đình Thâm bị nhốt trong một cửa hàng có cửa cuốn ở tận trong cùng, không thấy Tư Hàn Sinh, bọn họ đồng loạt không lên tiếng.
Sở Hân, Diệp Tùng Yên và Tiểu Nãi Tích thì bị đưa vào cửa hàng cách đó hai gian.
Khoảnh khắc cửa cuốn kéo lên, một mùi phân nước tiểu xộc thẳng vào mặt.
Diệp Tùng Yên không chịu nổi, nôn ngay trước cửa.
