Chương 19: Cháu trai mới
Hai cô bé trạc tuổi nhau, tay nắm tay đi sau lưng Lưu Huệ, cùng xếp hàng lên máy bay. Hai đứa đều cài chiếc nơ bướm nhỏ màu sắc khác nhau, bước đi lắc lư, trông đáng yêu vô cùng.
Lên máy bay rồi, hai đứa vẫn quấn quýt đòi ngồi cạnh nhau.
Tô Thần Phi vốn định ngồi cạnh bà cô nhỏ để chụp thêm mấy tấm ảnh gửi vào group gia đình, cho mọi người phát thèm. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên bà cô nhỏ đi máy bay, ý nghĩa chẳng nhỏ chút nào.
Ai ngờ giờ hai nhóc con đòi ngồi chung một chỗ, biết làm sao đây?
Ghế chương trình mua đều là loại hai ghế liền nhau, tiện cho người lớn chăm sóc trẻ nhỏ. Giờ hai đứa nhỏ muốn ngồi cạnh nhau thì phải đổi sang dãy ba ghế, không thì khó mà trông chừng.
Lưu Huệ giải thích với tiếp viên hàng không, tiếp viên hỏi xem có hành khách nào sẵn lòng đổi chỗ giúp không.
Chuyện này là tự nguyện cả hai bên, thấy hai bé con đáng yêu, chẳng mấy chốc đã có hành khách đồng ý.
Lưu Huệ liên tục cảm ơn, bên cạnh Miên Miên cũng nói cảm ơn theo, giọng ngọng nghịu, khiến người đổi chỗ cũng bật cười.
Trẻ con biết lễ phép, không quấy khóc, đúng là đáng yêu.
Tô Thần Phi thấy đổi chỗ thành công, nhấc chân định ngồi cạnh Miên Miên, lại bị Lưu Huệ chặn lại: “Tôi ngồi với hai đứa nhỏ được rồi. Cậu tự còn là một đứa trẻ to xác, trông trẻ con thì kém lắm.”
Tô Thần Phi tức điên người: “Sao tôi trông trẻ lại kém? Ở nhà tôi được đào tạo đặc biệt, học được bao nhiêu thứ!”
Lưu Huệ mỉm cười: “Con gái tôi sợ cậu.”
“Tôi có ngồi với con gái chị đâu, tôi ngồi với bà cô nhỏ của tôi!” Tô Thần Phi nghiêng người luồn qua, thoắt cái đã chui xuống dưới tay Lưu Huệ.
Vừa chạy tới chỗ ngồi, chưa kịp ngồi xuống, đã nghe tiếng Miên Miên mềm mại trách: “Cháu trai à, đừng qua đây, U U sợ cháu lắm. Cháu ngoan ngoãn ngồi bên kia đi.”
Nói rồi, bàn tay nhỏ còn đẩy Tô Thần Phi, sức bảo vệ bạn bè mạnh thật đấy, đẩy khiến lòng Tô Thần Phi lạnh tanh.
“Bà cô nhỏ không cần cháu nữa sao?” Nói đến cuối, giọng nghẹn ngào, mắt đỏ hoe, sắp khóc đến nơi.
Nhân viên ghi hình hậu trường đứng ngây ra, không dám tin nhìn ống kính rồi lại nhìn Tô Thần Phi, không thể tin nổi cậu ấm bị cả mạng chê bai lại có bộ dạng này.
Chẳng qua là không ngồi cùng chỗ thôi mà? Cứ như một đứa trẻ bị ấm ức. Thấp là thế hệ, chứ đâu phải tuổi tác, sao lại còn không hiểu chuyện bằng một đứa bé chứ?
Tô Thần Phi tủi thân thật sự.
Bà cô nhỏ thần kỳ mà cậu còn chưa hít đã đủ, nói chạy theo con bé con là chạy. Cậu đã mong chờ lâu lắm rồi mới được ngồi máy bay cùng, ngay cả tư thế chụp ảnh cũng liệt kê ra hết, vậy mà kết quả lại ra nông nỗi này?
Sự sụp đổ của người lớn chỉ trong một khoảnh khắc, mắt Tô Thần Phi ươn ướt sắp khóc thật rồi. Cậu đẹp trai, da lại trắng, bộ dạng khóc trông cũng khá đẹp, ướt sũng như cún con.
[Không phải chứ? Tô Thần Phi vậy mà khóc, chẳng qua chỉ là không ngồi cùng Tô Miên Miên thôi mà?]
[Tôi cười chết mất, ha ha ha, lần đầu thấy Tô Thần Phi khóc đấy. Trước đó có bài báo nói cậu ta bị anti-fan ném trứng thối cũng không khóc.]
[Chết rồi, Tô Thần Phi hơi bị đáng yêu.]
Không chỉ khán giả ngạc nhiên, Miên Miên cũng há hốc mồm.
Cái này này, cháu trai thứ bảy còn là người lớn sao? Chút chuyện nhỏ mà đã rơi nước mắt rồi!
Một số người lớn có mặt cũng cười híp cả mắt, còn thuận theo lời Tô Thần Phi khuyên: “Ôi chao, bà cô nhỏ ơi, tôi thấy cậu cháu lớn này của bà buồn thật đấy, hay là để cậu ấy ngồi cùng bà đi?”
Người nói là một bà lão tóc bạc trắng, đeo kính lão, gương mặt hiền từ.
Miên Miên nghiêng đầu bàn với U U bên cạnh: “U U, cháu trai của tớ khóc rồi, hay là để cậu ấy ngồi cùng nhé?”
Cố U U nhìn Tô Thần Phi đỏ hoe mắt, cảm thấy người lớn này trông cũng không đáng sợ lắm, cứ như trẻ con vậy.
Cô bé gật đầu, nói với Miên Miên: “Được thôi, vậy để cháu trai cậu ngồi cùng chúng mình.”
Trẻ con đã tự quyết định xong, Lưu Huệ cũng đành chịu, ngồi ở phía bên kia lối đi, cùng bà lão lúc nãy.
Trong lòng cũng thấy buồn cười.
Năm đó Tô Thần Phi mới vào nghề, trùng hợp đóng chung một đoàn phim với cô. Lúc đó cô đóng vai phản diện, có rất nhiều cảnh đấu với Tô Thần Phi.
Tô Thần Phi mới chân ướt chân ráo, tính tình cũng tốt, một đứa trẻ ngoan, gặp chuyện gì cũng chịu khó hỏi han, ham học lắm, Lưu Huệ cũng vui lòng chỉ bảo.
Vốn dĩ cô có ấn tượng tốt với Tô Thần Phi, sau khi phim đóng máy, lần nữa nghe tin về cậu ta thì là chuyện Tô Thần Phi vô cớ tát một nữ diễn viên trẻ trong đoàn phim.
Người ta hôm đó cũng không làm gì sai, chỉ là diễn xuất kém một chút, vậy mà Tô Thần Phi lại hành xử như thế.
Lưu Huệ nghe xong, thấy Tô Thần Phi hơi quá đáng. Trong một lần hoạt động, Tô Thần Phi chào cô, cô bèn gọi cậu ta ra chỗ vắng, né tránh mọi người để khuyên nhủ về chuyện giữ gìn hình ảnh.
Tô Thần Phi nghe cô muốn nói đỡ cho nữ diễn viên kia, rõ ràng là tức giận, lớn tiếng chất vấn: “Chị biết gì chứ? Gọi chị một tiếng chị, chị tưởng chị thật sự là chị tôi chắc? Con đàn bà đó…”
Đúng lúc này Tần Đào đi tới, nói vài câu hòa giải rồi kéo Tô Thần Phi đi.
Lúc đó Lưu Huệ còn thấy Tần Đào có gì đó không ổn, cứ như một mực nấp ở đâu đó, nếu không thì sao lại xuất hiện trùng hợp đến vậy?
Tối hôm đó đã có paparazzi đưa tin cô và Tô Thần Phi cãi nhau, kèm ảnh chụp và video đăng lên mạng, hết lời ca ngợi Lưu Huệ quả là ảnh hậu, phẩm hạnh cao đẹp, còn Tô Thần Phi thì bị chê bai không còn gì.
Sau đó, Tô Thần Phi không thèm để ý đến cô nữa, còn xóa cả phương thức liên lạc.
Nhớ lại những chuyện cũ năm xưa, Lưu Huệ lại nhìn Tô Thần Phi đang ngồi ngay ngắn, vui vẻ cười nói, thở dài một hơi.
Trong giới giải trí làm gì có nhiều sự trùng hợp đến vậy? Năm đó cô tìm Tô Thần Phi nói chuyện đều cố tình tránh người, vậy mà vẫn bị chụp được. Ai mà biết người chụp là paparazzi hay là kẻ nào khác?
Sau này, Lưu Huệ còn nhân cơ hội nhắc nhở Tô Thần Phi đang bị chê bai thảm hại, bảo cậu ta tránh xa Tần Đào ra một chút, nhưng Tô Thần Phi hoàn toàn không nghe.
Lần này quay chương trình, Tần Đào cũng có mặt, không biết sẽ gây ra chuyện gì nữa.
Thời gian trên máy bay trôi qua rất nhanh, Miên Miên và U U chơi đùa một lúc rồi dựa vào ghế ngủ thiếp đi.
Tô Thần Phi thấy hai cái đầu nhỏ gật gù rồi trượt xuống, liền nhẹ nhàng bế Miên Miên lên, ngồi vào giữa.
Lưu Huệ thấy vậy, vừa định bế con gái mình qua, thì thấy Tô Thần Phi hạ tay vịn giữa ghế xuống, nhẹ nhàng ôm con bé vào lòng.
Tiếp đó, nhờ tiếp viên hàng không thắt dây an toàn, đắp chăn nhỏ.
Giọng điệu lịch sự, ánh mắt dịu dàng, đâu còn là Tô thiếu gia thứ bảy ngang ngược như trên mạng nói?
Lưu Huệ không kìm được mỉm cười, yên tâm ngồi im không nhúc nhích.
[Chà, Tô Thần Phi dịu dàng quá, nếu có con chắc chắn sẽ là một ông bố tốt.]
[Đổi suy nghĩ rồi đổi suy nghĩ rồi, người dịu dàng với trẻ con sẽ không phải người xấu.]
[Tô Thần Phi chắc chắn đang giả vờ, trước đó còn mắng diễn viên nhí trong đoàn phim mà.]
Tần Đào cũng đang chú ý đến Tô Thần Phi, nhưng chủ yếu là chú ý đến nhân viên công tác. Thấy ống kính cứ lia về phía Tô Thần Phi, anh ta nhíu mày.
Một lúc sau, anh ta lại thả lỏng.
Dù sao thì con quỷ nhỏ cũng sẽ hút vận may cho anh ta, bao nhiêu năm nay chưa từng sai sót. Chỉ có điều ban ngày anh ta không nhìn thấy con quỷ, tối đến mới gặp được mà thôi.
Đại khái là buổi sáng Tô Thần Phi đã gặp xui xẻo trong buổi livestream khai mạc rồi?
Lát nữa đến hiện trường, Tô Thần Phi chắc chắn vẫn sẽ gặp vấn đề, anh ta chỉ cần chờ xem là được!
Trong sự chờ đợi đầy ác ý của Tần Đào, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống sân bay của thị trấn nhỏ.
Tại đây, họ lên xe buýt của chương trình, chờ hai nhóm khách mời khác cùng xuất phát.
Trên xe, livestream lại được bật lên.
“Chào mừng mọi người, xin chờ một chút, vẫn còn một cặp khách mời trong giới và một cặp khách mời người thường chưa đến.”
Đạo diễn của chương trình “Cuộc sống thường ngày của các bé” cũng ngồi trên xe.
Ông đội một chiếc mũ rơm vàng, mặc áo cộc tay, đúng chuẩn nông dân, phong cách thôn quê đậm chất.
Miên Miên thấy vậy, cảm thấy rất thân thiết.
Trên núi, người trong tộc trồng trọt đều đội loại mũ rơm vàng này.
Cô bé nắm tay Cố U U đi đến bên đạo diễn: “Chú ơi, chú đội chiếc mũ này hợp lắm.”
Đạo diễn thấy Miên Miên chủ động lại gần, biết cô bé không đơn giản, ông cười tinh ranh trêu chọc: “Không dám nhận tiếng chú của bà cô nhỏ đâu. Nói về vai vế, tôi gọi bố của cháu trai thứ bảy của bà là anh cả, hay là tôi làm cháu trai của bà nhé?”
Miên Miên đang nắm tay U U, nghe vậy liền buông tay ra, đi sờ túi xách của mình.
Cô bé chẳng thấy nhận thêm một đứa cháu trai thì có vấn đề gì, gật đầu rất nghiêm túc: “Được thôi cháu trai, cô cho cháu quà gặp mặt.”
Đạo diễn phì cười: “Thật à? Bà cô nhỏ định cho tôi quà gặp mặt gì?”
Thật ra ông chỉ đùa cho vui, cũng chẳng mong Miên Miên sẽ lấy ra món quà gì. Trước đó Miên Miên tặng quà cho hai đứa nhỏ, dù có hiếm lạ đến đâu cũng chỉ là đồ chơi trẻ con, ông là người lớn, dễ dàng từ chối.
