Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Cô Bé 4 Tuổi Rưỡi Lại Là Bà Cô Tổ Của Tôi Ư > Chương 54

Chương 54

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 54 có bản audio.

Chương 54: Anh chàng vệ sĩ này bỗng dưng lại quý lên.

 

Nếu Ngô Đắc đang thi pháp mà nhìn màn hình phát sóng trực tiếp, thì sẽ biết ngay kẻ hại ông ta chỉ là một cục bột nhỏ mới ba tuổi.

 

Mà lúc này, cục bột nhỏ dưới ánh mắt của những người lớn xung quanh, ngượng ngùng cười.

 

“Mọi người nhìn Miên Miên làm gì thế?”

 

Còn nhìn gì nữa?

 

Tất nhiên là muốn biết tại sao vừa rồi cây roi lại bay lên giữa không trung, như cuốn lấy vật gì đó mà dừng lại, cũng như tại sao Chử Diệp đột nhiên ngất đi lại đột nhiên trở lại bình thường.

 

Trước sự chứng kiến của mọi người, muốn giấu cũng không giấu được.

 

Tô Thần Phi thấy Miên Miên không muốn nói, bèn kiếm một cái cớ vụng về: “Vừa rồi là xiếc công nghệ cao, xiếc công nghệ cao, tiếp tục câu cá thôi, tiếp tục câu cá.”

 

[Cười chết mất, bị ép thành công nghệ cao.]

 

[Đây là bảo chúng ta phải tin khoa học, haha.]

 

Lần này, không ai quấy rầy mọi người câu cá nữa.

 

Chẳng bao lâu, trước mặt Miên Miên tụ tập rất nhiều cá lớn. Những con cá sống nhiều năm, vảy to và sáng bóng, cũng đều bơi về phía Miên Miên.

 

Chúng không ngừng quẫy đạp trong nước, như đang tranh giành gì đó.

 

Mà sau khi Miên Miên kéo cần câu lên, những con cá này cũng không giãy giụa, cứ như cá chết chờ Chử Diệp gỡ xuống.

 

Cứ thế câu được bốn con cá dài gần bằng Miên Miên, Lưu Huệ lên tiếng trước: “Hôm nay câu tới đây thôi, chúng ta cũng không thể câu cạn ao nhà ông Lý được.”

 

Mọi người thu dọn đồ đạc, xách cá lớn trở về nhà của đoàn làm phim, giữa đường thì gặp một đoàn người mới vào làng.

 

Người đi đầu trong đó cũng vừa lúc nhìn họ, ánh mắt dừng trên người Miên Miên.

 

Miên Miên chỉ cần nhìn một cái là biết ông ta là cha của Phó Khả Kỳ. Người xưa có câu, nuôi mà không dạy là lỗi của người cha. Phó Khả Kỳ làm chuyện xấu, có nguyên nhân do số mệnh nó như vậy, thật ra cũng có nguyên nhân do cha nó không dạy con cẩn thận.

 

“Chào mọi người, tôi là ba của Khả Kỳ, Phó Dật.” Phó Dật nhìn chằm chằm Miên Miên, chủ động bước tới trước mặt Tô Thần Phi, đưa tay bắt tay Tô Thần Phi, “Thất thiếu gia nhà họ Tô, ngưỡng mộ đã lâu.”

 

Tô Thần Phi không bắt tay Phó Dật. Ánh mắt Phó Dật nhìn bà cô cho anh biết, người đàn ông này đang có ý đồ không tốt với bà cô.

 

Anh nhếch môi cười lạnh: “Ngưỡng mộ thì không cần. Ông Phó nên quản lý con gái mình cho tốt. Dùng mảnh kính gây thương tích nhưng chưa thành, cứ chờ nhận thư luật sư của nhà chúng tôi đi.”

 

Tô Thần Phi khi nghiêm túc lại có vài phần giống Tô Thần Cẩn, người trời sinh lạnh lùng không biểu cảm.

 

Phó Dật vừa nghe Tô Thần Phi nói vậy, giọng điệu cũng trở nên nghiến răng nghiến lợi: “Khả Kỳ nhà tôi dịu dàng lương thiện. Nếu không phải các người không ngăn nó ăn rau dại có độc, thì nó sao lại mất lý trí làm ra chuyện như vậy.”

 

“Miên Miên đã ngăn mà.” Miên Miên nghe vậy liền thấy không vui, “Đã bảo nó rau dại có độc, thế mà nó với mẹ nó nói không độc, không bỏ đi, không thể trách Miên Miên được.”

 

“Thế còn nấm? Con gái tôi còn nhắc cháu, sao cháu không nhắc nó?”

 

Miên Miên nâng cằm lên: “Miên Miên không chơi với bạn nhỏ nào không nghe lời Miên Miên.”

 

Cục bột nhỏ hồng hào trắng trẻo, hiếm khi lộ ra biểu cảm mang chút kiêu hãnh như vậy, đáng yêu đến mức Tô Thần Phi hận không thể lấy điện thoại ra chụp ngay.

 

Nhưng nghĩ bây giờ đang đối diện với Phó Dật, Tô Thần Phi đành nhịn, tiếp tục mỉa mai: “Khuyên ông Phó vẫn nên mau chữa trị cái đầu cho con gái mình đi, đừng thả ra hại người.”

 

Phó Dật tức điên người!

 

“Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, các người cứ chờ mà xem.”

 

Để lại một câu nói như vậy, Phó Dật phất tay áo dẫn Phó Khả Kỳ và Ái Tuyết Nhi rời đi.

 

Buổi tối ăn cá xong, buổi phát sóng trực tiếp kết thúc, Chử Kỳ tự mình dẫn Chử Diệp đến phòng Tô Thần Phi thăm hỏi.

 

Tô Thần Phi vốn đã chờ sẵn, thấy hai cha con vào phòng, ngoan ngoãn ngồi sang một bên, để Miên Miên nói chuyện với hai cha con. Anh cũng rất tò mò Chử Diệp rốt cuộc là tình huống gì.

 

“Bà cô, cảm ơn cô đã cứu con trai tôi, không biết phải báo đáp thế nào.” Chử Kỳ hạ thấp mình rất mực.

 

Miên Miên cười tít mắt: “Không sao đâu, Miên Miên thích anh trai nên mới cứu anh trai. Ban ngày Miên Miên nói có cách làm anh trai khỏe lên, là thật đó, chỉ cần tìm được Hỏa Linh là được.”

 

Chử Kỳ nghe nói vậy, trong lòng cũng khựng lại. Hỏa Linh là thứ gì? Đại sư Vĩnh Giác sao lại không nói?

 

Anh khiêm tốn hỏi: “Bà cô, xin hỏi Hỏa Linh là gì? Tôi dẫn Tiểu Diệp đến chùa Thập Phương tìm đại sư Vĩnh Giác, người chỉ nói ở đây có thể tìm được cơ duyên cứu Chử Diệp.”

 

Người đàn ông thường ngày không biểu cảm, ít nói trong chương trình, lúc này vì lo lắng cho con mà đôi mày lạnh lùng bỗng nhiễm đầy khói lửa nhân gian.

 

Miên Miên cười tít mắt: “Mẹ cháu nói Tung Của chúng ta có tứ thánh thú, đó là Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ và Huyền Vũ. Trong đó Chu Tước thuộc Hỏa, ngọn lửa trên người nó rơi xuống đất, sinh ra linh trí, chính là Hỏa Linh. Trước khi tìm được Hỏa Linh, Miên Miên có thể làm Hỏa Linh của anh trai. Mẹ nói Miên Miên có thể bù đắp cho người có bát tự thiếu sót. Anh trai không đến gần nước, ở mãi với Miên Miên thì sẽ không sao.”

 

Tô Thần Phi nghe đến đó, ánh mắt lập tức thay đổi.

 

Thằng nhóc Chử Diệp này, tình huống gì mà lại muốn biến bà cô nhà anh thành thuốc cứu mạng, còn phải ở bên nhau mãi, thế sao có thể?

 

“Bà cô, chỉ cần bảo nó tránh xa nước là được, không cần phải ở cùng với bà cô đâu.”

 

Tô Thần Phi nghĩ hay ho, nhưng lời của Miên Miên lại mang đến cho anh sự đả kích mạnh mẽ.

 

“Trong cuộc sống có rất nhiều nước, con người cũng không thể không uống nước. Khi anh trai lớn lên, nước sẽ càng uy hiếp anh ấy nhiều hơn. Miên Miên đã giúp anh trai một lần thì phải chữa khỏi cho anh trai mới được, đó là có đầu có cuối, là ba dạy Miên Miên đó.”

 

Cục bột nhỏ nói chuyện đứng đắn, hoàn toàn không ngờ rằng nói như vậy là tự đưa mình vào luôn.

 

Tô Thần Phi lúc này thậm chí còn oán trách vị cụ thúc công đang ngủ say.

 

Xem kìa, dạy bà cô tốt như vậy, chính trực như vậy để làm gì? Có đầu có cuối cũng không cần phải trói chặt với thằng con trai khác chứ?

 

Khi Tô Thần Phi trong lòng như vò đầu bóp trán, Miên Miên nhìn Chử Diệp im lặng bên cạnh, giọng sữa non nớt nói: “Nhưng chuyện này cũng cần anh trai đồng ý nữa.”

 

Chử Diệp nhìn gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cục bột trước mặt, cùng đôi mắt thành thật kia, liền nắm chặt nắm tay nhỏ.

 

Cậu bé nhỏ bé, lòng tự trọng trong tim nói với cậu rằng quan hệ như vậy với Miên Miên là không tốt. Cậu rất muốn chơi cùng Miên Miên, nhưng cậu không muốn làm kẻ yếu để được Miên Miên cứu.

 

Bảo vệ Miên Miên là ý định của riêng cậu, không liên quan đến việc Miên Miên có thể cứu cậu.

 

Nhưng, cậu trời sinh đã mang số mệnh như vậy.

 

Chử Diệp còn không biết phải biểu đạt cảm xúc phức tạp này ra sao, chỉ khẽ đáp lại Miên Miên: “Anh sẽ làm đứa trẻ ngoan nhất biết nghe lời Miên Miên.”

 

Miên Miên nghe vậy, ngược lại thấy ngại ngùng: “Miên Miên nói vậy là để chọc tức ba của Phó Khả Kỳ thôi, bạn tốt không cần phải nghe lời.”

 

Chử Kỳ thấy hai đứa trẻ đã đạt thành nhận thức chung, một chuyện lớn trong lòng đã buông bỏ một nửa, anh nghiêm túc nhìn Tô Thần Phi: “Thằng bé Chử Diệp có thiên phú luyện võ, cứ coi như bà cô nhà họ Tô có thêm một vệ sĩ nhỏ, thay cô ấy làm những việc dơ bẩn vất vả mà cô ấy không muốn làm.”

 

Tô Thần Phi rất muốn nói: “Nhà họ Tô chúng tôi thiếu gì vệ sĩ, ai hiếm lạ gì con trai anh làm vệ sĩ?”

 

Nhưng khi Chử Kỳ từ trong túi lấy ra một chiếc nhẫn ngọc, anh ta sững sờ.

 

Chiếc nhẫn ngọc có họa tiết rồng.

 

Khách mời quần chúng quái gì? Anh ta bị đạo diễn Hồ mê hoặc rồi, người có nhẫn rồng sao có thể xem là người thường được?

 

Còn chưa nói, vị vệ sĩ này anh ta lại thấy quý lên rồi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi