Chương 75: Cô tổ nhỏ cứu mạng!
Phó Dật nghĩ, đi vòng qua con thi khôi đầu bẹt đang nhìn mình chằm chằm dưới đất, cẩn thận tiến về hướng khác.
Phó Khả Kỳ không ngờ Phó Dật lại tránh xa nó, khàn giọng gọi: “Bố, bố, đừng chạy mà, mau qua đây!”
Sau khi xương biến dạng, giọng nói cũng khác đi.
Phó Khả Kỳ lại không hề nhận ra điều đó. Nó ngửi thấy mùi máu thịt trên người Phó Dật. Mùi này kém hơn mùi trên người Tô Miên Miên một chút, nhưng cũng đủ khiến nó chảy nước miếng.
Nhất là khi nghĩ đến việc ăn được Phó Dật, nó có thể thăng cấp như Ngô Đắc nói, nó lại càng vui.
“Bố, qua đây đi, con là Khả Kỳ đây.” Phó Khả Kỳ giống như trước đây nũng nịu với Phó Dật, nặn ra vài giọt nước mắt đáng thương để được yêu thương.
Nước mắt đúng là chảy ra, nhưng lại là máu đen.
Phó Dật hoảng sợ, kinh hãi nói: “Bố gì chứ, đừng nhận bừa người thân.”
Một con xác sống xấu xí như vậy, sao có thể là con gái anh?
Phó Dật nghĩ vậy, định bỏ đi.
“Bố ơi, bố nói mấy hôm nữa là sinh nhật con, bố sẽ mua cho con chiếc váy sao trời phiên bản giới hạn, bố quên rồi à?” Thấy Phó Dật không nhận ra mình, Phó Khả Kỳ vội nhắc lại những lời Phó Dật từng nói, “Bố còn nói, đợi khi nào bố con mình tìm Tô Miên Miên báo thù xong, bố sẽ dẫn con đi Disney chơi.”
Phó Dật sững sờ.
Đứa trẻ bị trói dưới đất... thật sự là con gái anh?
Anh cẩn thận tiến lại gần, ánh mắt rơi vào sau tai Phó Khả Kỳ. Nhìn thấy vết bớt hình trái tim, anh mới xác nhận, đứa trẻ dưới đất đúng là con gái Phó Khả Kỳ.
Phó Dật vội chạy tới, bế Phó Khả Kỳ lên.
Phó Khả Kỳ lại khẽ nói: “Bố, vừa nãy sao bố không nhận ra con? Bố làm con buồn quá, bố ơi...”
Giọng nó líu nhíu không rõ.
Phó Dật nghiêng đầu muốn nghe con gái nói gì, nhưng chỉ thấy cả hàm răng sắc nhọn hướng về phía mình cắn tới.
Phó Khả Kỳ từng giết mèo, biết nhược điểm nằm ở cổ. Vì vậy khi cắn xuống, nó nhắm thẳng vào cổ Phó Dật.
Cổ họng bị cắn rách trong nháy mắt. Phó Dật chỉ kịp phát ra tiếng “khò khò”, trước mắt hiện lên muôn vàn hình ảnh như đèn kéo quân.
Anh rất yêu vợ cũ, hai người từ bạn học nên duyên vợ chồng.
Vợ cũ của anh sức khỏe không tốt lắm, nhưng sau khi kết hôn lại rất muốn sinh một đứa con của riêng hai người.
Hai người chuẩn bị mang thai rất lâu, uống đủ loại thuốc, thử đủ mọi bài thuốc dân gian. Một lần, vợ anh ra ngoài trở về, thần bí nói với anh: lần này chắc chắn sẽ ổn.
Quả nhiên không lâu sau, vợ anh mang thai thành công, ngày nào cũng vui không tả xiết.
Chỉ là, sau khi mang thai, sức khỏe vợ anh ngày càng tệ. Đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói không nên giữ lại đứa trẻ này.
Vợ anh không đồng ý.
Phó Dật sợ vợ gặp chuyện, lén lút tìm sách vở liên quan, nhưng lại đọc được một cuốn sách khoa học phổ thông dùng lời lẽ thẳng thắn giải thích mối quan hệ giữa thai nhi và cơ thể người mẹ.
Khi đứa trẻ còn là phôi thai, đối với tử cung của người mẹ, nó thực chất là một kẻ ký sinh.
Để tồn tại, nó sẽ lấy chất dinh dưỡng từ cơ thể người mẹ. Tử cung không phải là chiếc nôi của thai nhi, mà thực ra là hàng rào bảo vệ người mẹ, ngăn không cho đứa con hút cạn mẹ.
Chính vì thế vợ anh ngày càng gầy mòn, chỉ còn da bọc xương, dù bồi bổ bao nhiêu cũng không đủ cho đứa trẻ.
Lúc đó Phó Dật từng nghĩ, có phải vì bác sĩ chưa từng thấy thai nhi nào tàn nhẫn đến vậy, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của người mẹ, nên mới khuyên họ đừng sinh đứa bé này?
Anh không muốn có con nữa, lại nói với vợ một lần nữa.
Vợ anh vẫn một mực từ chối phá thai.
Phó Dật như nhìn thấy vẻ mặt dịu dàng của vợ khi cô ấy vuốt ve bụng. Cô ấy mong ngóng đứa con đến vậy, cuối cùng lại chết trong phòng sinh, di nguyện trước khi nhắm mắt chính là chăm sóc tốt cho Khả Kỳ của họ.
... Chăm sóc Khả Kỳ cho tốt.
Phó Dật thoáng chợt tỉnh, lại thấy gương mặt quái vật của Phó Khả Kỳ.
Anh nước mắt giàn giụa.
Rốt cuộc là sai ở đâu? Tại sao lại sinh ra đứa trẻ này? Nó mới một tuổi đã giết chết chú cún con anh mang về nhà, hai tuổi giẫm chết con chim non từ trên tổ rơi xuống đất, ba tuổi lén hạ độc bảo mẫu nó ghét để đuổi người ta đi, bốn tuổi giết chết con mèo nó định nuôi...
Anh muốn nghiêm khắc dạy dỗ, nhưng mỗi lần chỉ nghĩ đến vợ là lại không nỡ ra tay.
Thậm chí, để thỏa mãn ham muốn trở nên mạnh hơn của con gái, anh cam tâm để con bé hút máu mình.
Giờ vợ đã chết, Ái Tuyết Nhi, Ái Tuyết Nhi cũng bị Phó Khả Kỳ hút cạn máu... đến lượt anh – người cha – rồi.
Chẳng lẽ là quả báo vì năm đó thời trẻ anh đụng chết người rồi bỏ tiền ra dàn xếp?
Một giọt nước mắt lăn từ khóe mắt Phó Dật. Có phải là hối hận hay không, chỉ có mình anh biết.
Sau khi Phó Dật tắt thở, tiếng nhai nuốt vang lên trong căn phòng quan tài chính trống trải, khiến Ngô Đắc đang hôn mê bất chợt tỉnh giấc.
Gã cũng coi như từng thấy qua không ít cảnh tàn nhẫn, nhưng bộ dạng Phó Khả Kỳ vừa cười vừa ăn thịt cha đẻ vẫn khiến gã rùng cả mình.
Cái này... lỡ nó ăn đến hưng phấn rồi ăn luôn cả gã thì làm sao?
Ngô Đắc quằn quại dưới đất, cố bò ra khỏi nơi này.
Theo cách sư phụ truyền lại, Phó Khả Kỳ ăn thịt cha mình thì tuyệt đối sẽ tiến hóa, còn có phải thành Doanh Câu hay không thì chưa biết được. Gã tính ra Doanh Câu là một đứa trẻ và sẽ xuất hiện ở đây. Bát tự của Phó Khả Kỳ và bát tự của những đứa trẻ bị bắt cóc đều thuộc âm, nói không chừng Doanh Câu chính là Phó Khả Kỳ.
Nhân vật cấp thủy tổ của giới thi khôi từ thời Hồng Hoang, dù có chuyển thế rồi cũng vẫn đáng sợ.
Ngô Đắc sợ hãi bò ra ngoài, trong bụng nghĩ không biết lát nữa cô bé Tô Miên Miên kia có đánh lại được Phó Khả Kỳ đã thăng cấp không.
Miên Miên, người đang bị Ngô Đắc nhắc đến, lúc này đứng bên hồ máu, bịt mũi khó chịu.
Chả trách lúc nãy ngửi thấy mùi hôi, thì ra là từ trong hồ tỏa ra.
Hồ máu bốc lên thứ mùi buồn nôn, nước máu không ngừng cuộn trào, bọt máu phồng lên rồi vỡ ra. Không biết đã giết bao nhiêu người mới tạo nên nơi này, âm khí tỏa ra khắp bốn phía.
Dù trên mặt vẫn đeo khẩu trang, Miên Miên vẫn thấy buồn nôn.
“Hoa Chiêu Đệ nói, cái hồ này là để chuẩn bị cho Doanh Câu,” Chử Kỳ nhắc lại lời Hoa Chiêu Đệ dặn lúc nãy, “hấp thụ âm khí, Doanh Câu mới tiến hóa nhanh hơn được.”
Miên Miên nhíu mày: “Thứ đầy oán khí như thế, hấp thụ vào sẽ thành thi khôi xấu xa thôi.”
Cô bé nhìn về phía Doanh Phương và Doanh Miểu.
Gương mặt hai đứa thi khôi nhỏ bây giờ chẳng khác gì người bình thường, hồng hào non nớt. Bị âm khí bốc lên từ hồ máu hấp dẫn, hai anh em trông đều thèm thuồng, liên tục nuốt nước miếng.
Miên Miên lấy mấy cục bông, nhét kín mũi hai anh em lại.
“Cháu phá hủy nó nhé.”
Đôi tay nhỏ của Miên Miên vẽ ra bùa lửa.
Để tiêu diệt sạch oán khí và âm khí trong hồ máu, cô bé mượn một chút sức mạnh của mặt trời.
Chẳng bao lâu, ngọn lửa tự dưng bốc cháy trong hồ máu. Máu đỏ tươi dần tan biến, cùng với oán khí và âm khí đều cháy sạch.
Khi ngọn lửa trong hồ bùng lên, hai anh em Doanh Phương và Doanh Miểu sợ hãi run rẩy. Con sói trắng cũng vậy, trốn sau lưng Miên Miên, thò cái đầu nhỏ ra ngó nghiêng.
Giải quyết xong hồ máu, Miên Miên lại nghĩ về chuyện Phó Khả Kỳ.
Phó Khả Kỳ đã thành thi khôi rồi. Cô bé không thể hủy Phó Khả Kỳ giống như đối phó Hoa Chiêu Đệ được, vì thân thể thi khôi chính là bản thể. Hủy mất rồi thì không thể để con mèo nhỏ tự tay báo thù.
Ơ, hay là tìm hồn con mèo nhỏ tới đây nhỉ?
Nghĩ vậy, Miên Miên lấy giấy bút, vẽ một lá bùa triệu hồn, rồi viết tên Nếp lên trên.
Viết xong, cô bé đi về phía gian phòng quan tài chính.
Chưa đi được hai bước, cô bé nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết: “A, cứu mạng, cứu mạng! Cô tổ nhỏ cứu mạng!”
Chỉ thấy ở góc rẽ phía trước, một đứa trẻ đang đè lên người Ngô Đắc. Miệng nó há rộng, hàm răng sắc nhọn lộ ra ngoài, cắn xé lưng gã.
Ngô Đắc lúc này trông thấy Miên Miên.
Gã nhìn chằm chằm vào cô bé tròn trịa, trong mắt bùng lên hy vọng sống: “Cô tổ nhỏ cứu mạng!”
