Chương 8: Khóc như con thỏ con
Tô lão gia ho khan hai tiếng.
“Tiểu cô cô, cô đã hứa giúp hai đứa chắt trai của cô bắt quỷ mà, phải không?” Ông vừa nói vừa ra hiệu cho Tô lão phu nhân và các con trai.
Sáu anh em không biết chi tiết trong thư, thấy Tô lão gia như vậy, tự nhiên cũng phụ họa theo.
“Đúng vậy, cô tổ, hai thằng nhóc đó bị dọa khóc thét lên, hôm nay ngay cả tiệc cũng không về.”
“Nếu cô về rồi, sau này chúng nó không dám về nhà nữa.”
Miên Miên nghiêng đầu: “Vậy để cháu xem con quỷ ở đâu, bắt xong rồi về.”
Nói xong, cô bé đứng dậy khỏi ghế sofa, lôi từ trong túi nhỏ ra một cái đĩa tròn mini. Cái đĩa gỗ nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay cô bé, trông như đồ chơi, trên đó còn có kim chỉ.
Mọi người nhà họ Tô thấy vậy, không còn cách nào, đành đi theo sau Miên Miên.
Tô Thần Phi lúc nãy đã nghe Miên Miên và đại ca nhà mình nói những chuyện mà cậu không hiểu, giờ có cơ hội, liền lại gần Tô Thần Cẩn hỏi.
Người nhà cả, không có gì phải giấu, Tô Thần Cẩn khẽ kể những gì anh biết.
Thứ nhất, anh và Lâm Nhu yêu nhau là do Lâm Nhu dùng thủ đoạn tà thuật gì đó với anh. Thứ hai, sau lưng Lâm Nhu còn có một sư phụ, tặng cho Lâm Nhu một con quỷ, lúc nãy anh muốn cầu hôn thì bị quỷ nhập. Thứ ba, có lẽ vì bị quỷ ám nên lúc nãy anh đã nhìn thấy hình dạng con quỷ. Thứ tư, tiểu cô tổ đã giải trừ thủ đoạn Lâm Nhu dùng với anh, cũng thu con quỷ vào trong chuỗi hạt phật.
Tô Thần Cẩn nói xong, Tô lão gia cũng kể lại nội dung trong thư.
Tô Thần Phi vốn luôn tin khoa học, nghe mà ngẩn người.
Nếu không phải anh trai mình bị điên, thì chẳng lẽ trên đời này thật sự có quỷ? Còn người cô tổ nhỏ trước mặt đang cầm cái đĩa tròn nhỏ, tay chân bé xíu, lại là cao nhân có thể nắm con quỷ thành cục nhét vào chuỗi hạt phật?
Tô Thần Phi lại nghĩ đến những kẻ há miệng nói bậy, rụng cả răng cửa trong phòng tiệc.
Trong khoảnh khắc, bóng dáng nhỏ bé phía trước bỗng trở nên cao lớn một cách kỳ lạ.
Miên Miên vẫn không biết mình đang được đứa chắt thứ bảy ngưỡng mộ, cô bé cầm la bàn nhỏ đi qua mấy căn phòng, la bàn vẫn không có động tĩnh, không khỏi ngáp một cái thật to.
Buồn ngủ quá đi.
Đôi chân ngắn của cô bé chậm dần, cái đầu nhỏ cũng gật gật.
Tô lão phu nhân là người đầu tiên nhận ra có gì đó không ổn, bà bước nhanh hai bước, ngồi xuống ôm lấy Miên Miên.
Có chỗ dựa phía sau, Miên Miên quay đầu lại nhìn, thấy là người cháu dâu hiền hậu vừa mới quen, khẽ cong khóe miệng định cười, nhưng không thắng nổi cơn buồn ngủ, nhắm mắt chìm vào giấc mộng.
Tô lão phu nhân đỡ lấy cái đĩa tròn nhỏ mà Miên Miên không cầm nổi, bỏ vào túi nhỏ của cô bé, rồi quay lại suỵt một tiếng, ra hiệu cho cả nhà im lặng.
Giường trong phòng ngủ đều được trải bằng chất liệu dành cho trẻ sơ sinh mềm mại nhất, Miên Miên nằm ở giữa, gương mặt nhỏ chẳng mấy chốc đã hồng hào, dễ thương vô cùng.
“Ôi, giấu cũng không phải chuyện.” Tô lão phu nhân thở dài một câu.
Cả nhà đều im lặng.
Giấu thì không phải chuyện, nói ra cũng chẳng phải chuyện. Trong thư đã nói, tiểu cô tổ một mình đến đây. Nếu biết được, ai mà biết cô ấy sẽ dùng thủ đoạn huyền môn gì để về?
Đang lúc mọi người nhà họ Tô đều thấy đau đầu, bỗng nghe thấy tiếng gọi đầy giọng trẻ con từ trên giường: “Ba ba mẹ mẹ! Ba ba mẹ mẹ tỉnh dậy đi!”
Điều này khiến họ giật mình, vội vàng bước đến bên giường.
Thì ra cô bé nhăn mày, mắt nhắm nghiền, rõ ràng vẫn chưa tỉnh. Đây là mơ sao? Còn mơ thấy ba mẹ ngủ say? Biết làm sao bây giờ?
Miên Miên quả thực đang mơ, trong mơ cô bé về lại ngọn núi.
Ba ba mẹ mẹ và những người thân khác, đều đang ngủ trong phòng của họ, mặc cho cô bé gọi thế nào, đẩy thế nào, nghịch ngợm bịt mũi miệng họ, họ vẫn không tỉnh.
“Ba ba, mẹ mẹ?” Tiếng gọi không được đáp lại, mũi Miên Miên cay cay, những giọt nước mắt lớn trào ra, “Ba ba, mẹ mẹ, đừng ngủ nữa, Miên Miên về rồi.”
Cô bé càng khóc càng dữ, cơ thể nhỏ nhắn bắt đầu nấc lên, trong màn nước mắt mờ mịt, chợt nghĩ đến bảo bối của gia tộc.
Đó là Thần bi của nhà họ Khương, mẹ đã từng nói với cô bé, người nhà họ Khương khi gặp khó khăn không giải quyết được thì sẽ cầu xin Thần bi.
Nghĩ đến đây, Miên Miên dùng tay nhỏ lau nước mắt, chạy về phía Thần bi. Vì chạy quá nhanh, bị hòn đá bên đường vấp ngã, ngã một cú.
Không màng đến đầu gối đau nhức, cô bé giơ tay nhỏ ôm lấy Thần bi trước mặt, như mẹ đã dặn, thầm niệm điều mình cầu.
Thần bi bỗng phát sáng, bóng dáng một đôi vợ chồng trẻ xuất hiện bên cạnh Thần bi, ánh mắt đầy xót xa nhìn Miên Miên.
“Bảo bối ngoan, đừng khóc.”
“Cừu non của ba, đừng khóc nữa.”
Miên Miên mờ mịt vì nước mắt không nhìn rõ hình dáng ba mẹ, chỉ muốn nhào vào lòng họ: “Ba ba, mẹ mẹ, sao hai người lại biến thành linh hồn vậy?”
Cô bé ôm ba đủ rồi, lại đi ôm mẹ, vì vừa rồi gọi không ai tỉnh, nên đôi mắt đen láy đều là hoảng loạn bất an.
Hai vợ chồng nhìn nhau, đều thấy sự lo lắng trong mắt đối phương.
Đây là kiếp nạn do trời đất ban xuống.
Đất nước Tung Của đã bước vào thời đại mạt pháp nhiều năm, các vị thần thánh đều phải ứng kiếp, hoặc ngủ say, hoặc đầu thai chuyển thế. Thần bi của nhà họ Khương một tháng trước đã giáng lời tiên tri, Tung Của còn có một đại nạn, mà con đường duy nhất để phá giải chính là con gái của họ – Miên Miên.
“Miên Miên, ba mẹ chỉ là ứng kiếp thôi.” Mẹ Miên Miên dịu dàng nói, “Ở đây có một cái bình nhỏ, Miên Miên chỉ cần dùng những bản lĩnh đã học, được nhiều người yêu thích, làm nhiều việc tốt, đổ đầy bình, ba mẹ sẽ trở về.”
Ba Miên Miên gật đầu: “Đúng vậy, Miên Miên ngoan, ba mẹ đang đợi con gọi tỉnh trong Thần bi.”
Thực ra, không gian trong Tịnh bình là vô biên vô hạn, Miên Miên không biết phải mất bao lâu mới hoàn thành nhiệm vụ này. Họ cầu suốt hơn 50 năm mới có được đứa con này, mới hơn ba tuổi, gánh nặng đã nặng như vậy.
Khóe mắt hai vợ chồng cũng không ngừng rơi lệ, chỉ là người lớn khóc đều lặng lẽ.
Kiếp nạn không phải họ không muốn thì sẽ không đến, họ giữ con gái đến ngày cuối cùng, ứng kiếp ngủ say, đó đã là giới hạn họ có thể làm.
Cũng như bây giờ, họ dùng linh hồn gặp linh hồn con gái một lần, dùng lời nói của mình để nói với con chuyện này, cũng là cơ hội có hạn cầu xin từ Thần bi.
Còn bây giờ, thời gian sắp hết.
Hai vợ chồng dặn dò: “Miên Miên ở nhà cháu lớn phải nghe lời, đừng quá mè nheo, trên núi tạm thời sẽ phong tỏa, con cũng không cần về thăm ba mẹ, biết chưa?”
“Ba mẹ ngủ không sao, cừu con đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện này, bản thân con phải vui vẻ.”
Lời dặn dò dịu dàng vang bên tai, Miên Miên lắc đầu khóc lóc: “Không, không vui, phải làm cho ba mẹ tỉnh lại.”
“Không nghe lời, chỉ nghe lời ba mẹ…”
Nhưng tiếng gọi của cô bé không thể giữ chân ba mẹ, chỉ còn lại cái bình tịnh trong tay nhỏ, lạnh ngắt.
Miên Miên khóc gào, giật mình tỉnh dậy từ giấc mơ. Cô bé nằm im một lúc, khóe mắt đã khóc lâu vẫn còn đỏ hoe.
Đó là mơ đúng không? Trước đây cô bé cũng từng gặp ác mộng, ba mẹ nói chuyện trong mơ không thể tin được. Chỉ cần về nhà, nhất định có thể gặp lại ba mẹ!
Miên Miên nắm chặt nắm tay nhỏ, cẩn thận xoay người xuống giường.
Một cái bình sứ trắng bị đẩy ra khỏi chiếc chăn nhỏ, cái bình đó giống hệt trong mơ.
Cô bé vừa nãy còn tự an ủi mình rằng chỉ cần về nhà là có thể gặp mẹ, giờ ngồi bên giường, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm cái bình.
Đợi đến khi phản ứng lại, nước mắt lại rơi lã chã.
Tô lão phu nhân lại ngủ rất say.
Trước đó đeo chuỗi hạt phật, bà đã gặp ác mộng mấy ngày, tinh thần vốn không tốt. Bây giờ có vòng ngọc Miên Miên tặng, vốn định chăm sóc Miên Miên, không ngờ lại tự mình ngủ lúc nào không hay.
Chỉ là, trong tiềm thức Tô lão phu nhân vẫn nhớ trên giường có một đứa nhỏ cần chăm sóc, đưa tay sờ thì trống không, mới giật mình tỉnh dậy.
Trong phòng đã tờ mờ sáng, một bóng dáng nhỏ nhắn mặc đồ ngủ ngồi bên giường bất động.
Tô lão phu nhân thầm trách mình sao lại ngủ mất, cẩn thận đến bên cạnh Miên Miên.
Vừa nhìn, đôi mắt to của cô bé đỏ hoe, trông như con thỏ con.
Tô lão phu nhân càng thêm xót xa: “Miên Miên tiểu cô cô, đừng khóc, đừng khóc.”
Miên Miên vẫn chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.
Tô lão phu nhân lại không dám chủ động nhắc đến chuyện của ba mẹ Miên Miên, bèn thầm đặt mình vào vị trí của Miên Miên.
Nếu bà là tiểu cô cô, thì bà thực sự sẽ cảm thấy mình là đứa trẻ đáng thương nhất thế giới.
Thế là, Tô lão phu nhân ôm lấy cô bé, cũng bắt đầu rơi nước mắt.
