Chương 95: Hình như nghĩ nhiều thật rồi!
Tô Thần Phi lải nhải một hồi lâu, mãi đến khi bên kia báo bữa sáng đã xong, cậu mới chịu buông Tô Thần Cẩn ra.
Miên Miên thấy mắt Tô Thần Phi đỏ hoe, lại nghe vừa rồi Tô Thần Phi toàn nói chuyện về Tần Đào, bèn gật đầu ra vẻ đã hiểu, giơ tay về phía Tô Thần Cẩn: “Cháu trai lớn, ôm Miên Miên nữa đi!”
Tô Thần Cẩn bế nhóc tì lên, liền nghe nhóc tì khẽ nói bên tai: “Cháu trai lớn, cháu trai thứ bảy lúc nãy còn khóc nhè đấy. Miên Miên sợ người khác trông thấy nên đóng cửa giúp, bảo cháu trai thứ bảy đừng khóc vội.”
Tô Thần Cẩn sững người.
Vậy ra chuyện của Tần Đào thật sự đả kích thằng Bảy lớn đến vậy? Thằng Bảy nhìn có vẻ vô tâm vô phổi, ngơ ngơ ngác ngác, thế mà lại khóc thật?
Thằng nhóc này.
Tô Thần Cẩn bất lực nhìn Tô Thần Phi đang đi sang một bên tự giải tỏa tâm trạng, lắc đầu, bế Miên Miên đi tới, khẽ nói: “Chiếc Tia Chớp em muốn anh mua rồi, ở trong gara nhà mình.”
Tô Thần Phi ngẩn ra: “Tia Chớp?”
Đó là mẫu mô tô cậu rất thích, trước đó cũng tiện miệng nhắc với quản lý một câu, nếu có job thì nhận, nhận rồi tự mua, sao anh cả lại biết?
Tô Thần Cẩn thấy bộ dạng ngây người của Tô Thần Phi, giải thích: “Anh hỏi quản lý của em xem dạo này em có nhu cầu gì. Chuyện qua rồi thì cho qua, đừng nghĩ nữa.”
Tô Thần Phi nghe Tô Thần Cẩn nói một câu dài như vậy, cảm động vô cùng.
“Vâng, anh cả. Anh còn chưa nói hôm nay anh đến làm gì mà?”
“Anh đến thăm cô tổ nhỏ.” Tô Thần Cẩn trả lời xong, lại thấy có gì đó không ổn, vội bổ sung: “Với cả em nữa. Người nhà xem tin tức về trận lở đất, lo cho hai đứa, tiện thể mang tới cho hai đứa ít người dùng.”
Anh chỉ mấy vệ sĩ cho Tô Thần Phi xem: “Đây là vệ sĩ công ty nuôi, sau này có việc gì cứ để bọn họ làm.”
Tô Thần Phi gật đầu, không nhận ra sự ngập ngừng của Tô Thần Cẩn, cười tươi.
Quả nhiên anh em ruột thịt là tốt nhất. Sau này có quen người ngoài, phải nhờ cô tổ nhỏ xem giúp nhân phẩm trước đã.
Ăn xong bữa sáng, Đạo diễn Hồ nhân lúc mọi người đông đủ, nói rõ tin tức sẽ đổi địa điểm quay. Dù sao cũng đang phát trực tiếp, coi như là thông báo luôn.
Chỉ là vốn dĩ định đi tàu hỏa, giờ đổi thành đi trực thăng.
Đây là khoản tài trợ đặc biệt của Tô Thần Cẩn, mọi thủ tục đều hợp lệ, thậm chí thiết bị quay cũng từ máy quay cầm tay của nhân viên đổi thành máy bay không người lái quay 360 độ không góc chết.
Tô Thần Cẩn chỉ đến thăm một lát rồi phải đi ngay.
Miên Miên biết cháu trai lớn còn có việc, nhưng vẫn nắm bàn tay to của cháu trai lớn không nỡ rời.
Tô Thần Cẩn thấy đôi mắt tròn xoe của Miên Miên cứ nhìn chằm chằm mình, cảm nhận được sự lưu luyến của cô tổ nhỏ dành cho mình, trong lòng vui như nở hoa.
Anh cười, bế nhóc tì lên: “Cô tổ nhỏ quay xong ngay thôi, lúc đó cháu trai lớn đưa cô tổ nhỏ đi công viên giải trí chơi nhé?”
Miên Miên ngoan ngoãn gật đầu, nhìn khuôn mặt Tô Thần Cẩn lại nghĩ đến người con thứ hai nhà họ Tô là Tô Thần Dực, bàn tay nhỏ xíu mân mê mặt Tô Thần Cẩn, rất nghiêm túc nói: “Cháu trai lớn, cháu phải quan tâm đến cháu trai thứ hai nhiều hơn đấy. Nó không nghe lời Miên Miên, sẽ đập đầu vào tường cho xem.”
Trước đó khi gọi video call, cô bé nhìn thấy dạo tới Tô Thần Dực sẽ gặp rắc rối, mà rắc rối đến từ bức tranh treo trên tường, nhưng cháu trai thứ hai Tô Thần Dực lại không chịu nghe.
Miên Miên sợ cháu trai thứ hai gặp chuyện.
Tô Thần Cẩn hiểu ý Miên Miên, cũng cực kỳ nghiêm túc nói: “Cô tổ nhỏ yên tâm, đợi nó đập đầu vào tường rồi, cháu trai lớn sẽ dùng lá bùa cô tổ nhỏ cho để cứu nó.”
Miên Miên nghe vậy, cũng nghĩ ra, vội mở chiếc túi nhỏ lấy ra thanh kiếm gỗ nhỏ.
“Miên Miên cũng không biết có kịp về nhà hay không. Cháu trai lớn à, trước đây cháu nhìn thấy được mấy con ma, chắc chắn dùng được thanh kiếm này. Cháu nhất định phải giúp nó đấy!”
Tô Thần Cẩn cất thanh kiếm gỗ nhỏ, gật đầu: “Vâng, cháu trai lớn sẽ làm. Cô tổ nhỏ cố lên.”
Miên Miên cười với Tô Thần Cẩn một cái, rồi quay người nhào vào lòng Tô Thần Phi.
Trên trực thăng không gian khá rộng, chỉ có điều tiếng cánh quạt rất to, muốn trò chuyện thì phải đeo tai nghe.
Vương Trạch vô cùng phấn khích, cứ kéo Miên Miên nói mãi về chuyện phim hoạt hình.
Miên Miên không hiểu chủ đề Siêu Nhân Bay, nghe đến hoa cả mắt.
Cố U U thấy Miên Miên không vui, liền cản Vương Trạch: “Cậu đừng nói nữa! Con gái bọn tớ không thích Siêu Nhân Bay đâu, bọn tớ đều thích công chúa nhỏ! Ví dụ tớ từng kể cho Miên Miên nghe chuyện công chúa nhỏ, Miên Miên thích lắm.”
Vương Trạch thấy Cố U U cản mình, rất tức giận: “Ai nói con gái thì không thích Siêu Nhân Bay? Tớ thấy thích gì chẳng được.”
Hai đứa nhỏ cãi nhau qua mic. Miên Miên vội can: “Đừng cãi nữa! Hay là Miên Miên kể chuyện cho mọi người nghe nhé?”
Hai đứa nghe vậy, lập tức hào hứng hẳn.
Miên Miên kể chuyện, tất nhiên phải nghe cho nghiêm túc chứ!
Miên Miên nghĩ đi nghĩ lại, rồi kể một câu chuyện nghe từ mẹ, không đáng sợ lắm.
“Chuyện kể rằng ngày xửa ngày xưa, có một cô gái nhặt được một con hồ ly nhỏ bị thương. Hồ ly nhỏ được cô bé chăm sóc khỏi bệnh, bèn muốn báo ân, thế là vào trong mơ cô bé, hỏi cô bé thích gì.”
“Cô gái nói mẫu thân nàng vẫn luôn ốm yếu, cần rất nhiều dược liệu quý, muốn có dược liệu để chữa bệnh cho mẫu thân. À, mẫu thân chính là mẹ đó!”
“…… Về sau, nhà cô bé lại trở nên tồi tàn, hồ ly nhỏ cũng bỏ đi. Lúc đó cô bé mới biết hối hận, thì ra con người không thể quá tham lam! Tham lam quá sẽ chẳng còn gì cả.”
Nhóc tì kể chuyện với giọng êm dịu, mềm mại và dễ nghe hơn cả lúc bình thường.
Tai nghe của mọi người đều kết nối với phòng phát trực tiếp, khán giả trong phòng phát trực tiếp nghe đến mê mẩn.
“Có thể tách riêng đoạn ghi âm này ra được không? Tôi muốn lưu làm chuyện kể trước khi ngủ, hu hu hu.”
“Người phía trên ơi, tôi cũng muốn nữa! Cô tổ nhỏ kể chuyện dễ thương quá! Tất nhiên bé U U kể chuyện lúc nãy cũng được!”
“Haha, không sao, tất cả các nhóc tì của chúng ta đều là người một nhà, mỗi đứa một ưu điểm.”
“Haha, so Vương Trạch lúc đầu với bây giờ thì thay đổi lớn thật, bây giờ lanh lợi hoạt bát mới giống con nít, còn lúc trước khóc oa oa đúng là phiền.”
Không còn đội quân bình luận thuê, cư dân mạng nói năng đều rất yêu chiều, không chỉ cưng chiều mỗi Miên Miên, mà đứa trẻ nào cũng được khen.
Trong bầu không khí như vậy, trực thăng nhanh chóng bay đến đích. Ngôi làng nhỏ quá hẻo lánh, anh vệ sĩ ngồi phía trước lái trực thăng căn cứ theo màn hình định vị trên trực thăng, từ từ hạ xuống sân lúa gần làng Dịch Đức.
Người trong làng đợi trực thăng dừng hẳn, liền đi tới đón tiếp, ai nấy đều tươi cười, nhiệt tình tràn trề.
Mấy người đứng đầu còn giương một tấm băng rôn.
“Nhiệt liệt chào mừng đoàn chương trình ‘Cuộc sống thường ngày của các bé’!”
Sau khi xuống trực thăng, Đạo diễn Hồ tự giới thiệu một phen. Người đàn ông đeo kính trông nho nhã đứng đầu hàng bắt tay Đạo diễn Hồ, cười nói: “Chào ông, chào ông. Tôi là Dịch Dân, trưởng làng Dịch Đức. Hôm qua nhận được thông báo đoàn chương trình sẽ đến, người trong làng ai cũng vui lắm. Nghe nói chương trình của các vị còn có ý hỗ trợ nông dân, trong làng tôi nhà nào cũng trồng lựu, lát nữa mọi người qua nếm thử nhé?”
Khi trưởng làng Dịch Đức là Dịch Dân đang nói chuyện, các vị khách mời mới lần lượt bước xuống trực thăng.
Miên Miên tự nhảy xuống đất, đôi chân nhỏ khụy xuống để giảm chấn, rồi mới ngẩng đầu tò mò nhìn người trong làng.
Nhìn một lượt, cô bé cau mày.
Người trong làng này, nghiệp lực giữa chân mày sao ai cũng đáng sợ vậy nhỉ? Vậy ra trận lở đất trước đó thật sự là ông Trời đang quét sạch tai họa sao?
Cô bé còn lo trong làng có người vô tội, sau này vẫn sẽ xảy ra chuyện gì đó khiến họ chết. Giờ nhìn lại, hình như mình nghĩ nhiều thật rồi!
