Chương 44: Tổ Tổ lại lên cơn mê sảng
Người đàn ông vừa lẩm bẩm vừa bước vào khoang xe, bắt mạch cho Thẩm Dịch Phàm.
Một lúc sau, anh ta đột nhiên nhướng mày: “Ơ? Sao… sao lại khỏi hẳn rồi?”
“Sao có thể? Không hề điều trị gì, cũng không truyền máu, vậy mà khỏi?”
“Ơ, anh Thẩm, cô bé này…”
Anh ta quay người, kích động định hỏi Thẩm Dịch An rốt cuộc đã cứu cô bé này bằng cách nào, thì Thẩm Dịch An đang bế Tổ Tổ, đưa ngón tay trỏ lên môi ra hiệu im lặng.
“Suỵt…”
“Anh hai tôi thế nào rồi?”
Bác sĩ hạ giọng: “Khỏi hẳn rồi, vết thương đã lành, các chỉ số sinh tồn ban đầu đều trở lại bình thường.”
“Ừm, vậy thì tốt. Phiền anh đưa anh tôi lên xe của tôi, không cần đến bệnh viện nữa, cảm ơn…”
Bác sĩ: “Ơ… cái này… cái này…”
Thẩm Dịch An xuống xe, quay đầu nói: “Yên tâm, tiền bồi thường tôi sẽ không thiếu một xu.”
Bác sĩ giải thích: “Không, ý tôi là, không cần đến bệnh viện kiểm tra lại sao?”
“Không cần, phiền mọi người.”
Thẩm Dịch An bế Tổ Tổ lên xe, còn Thẩm Dịch Phàm được các bác sĩ khiêng lên xe của người hầu, chuẩn bị về nhà.
Nhưng xe chạy được nửa đường, Tổ Tổ lại lên cơn mê sảng như trước.
“Đừng… đừng… không phải Tổ Tổ làm…”
“Xin sư phụ đừng đuổi Tổ Tổ đi…”
“Tổ Tổ không… Tổ Tổ không…”
“Không phải, không phải, không phải Tổ Tổ…”
Cô bé nằm ở hàng ghế sau, vung vẩy tay, lắc đầu nguầy nguậy, lẩm bẩm.
Thấy vậy, Thẩm Dịch An vội tấp xe vào lề đường, chạy ra ghế sau bế cô bé lên.
“Tổ Tổ… Tổ Tổ, em sao thế?”
Tổ Tổ vẫn vung tay, miệng không ngừng gào: “Không phải Tổ Tổ, Tổ Tổ không… không phải Tổ Tổ làm…”
Nghe những lời như vậy, Thẩm Dịch An tự hỏi, hay là trước đây cô bé từng bị hiểu lầm, nên mới cứ gặp ác mộng mãi?
Anh bế Tổ Tổ gọi mấy tiếng, nhưng vẫn như lần trước, không tài nào gọi tỉnh.
Chẳng bao lâu, mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán Tổ Tổ, mặt cô bé tái nhợt, rồi lại khóc.
Thẩm Dịch An vội gọi cho Kiều Mạn Đông.
Trong căn hộ, Kiều Mạn Đông đang trị liệu tâm lý và thể chất cho một cô nàng mặc đồ ren đen và bikini.
Đang lúc quan trọng thì điện thoại reo.
Anh chẳng thèm nhìn, tiện tay tắt máy, kê gối dưới eo cô gái, chuẩn bị tăng cường độ.
Thế mà điện thoại lại reo tiếp.
“Chậc! Ai mà nửa đêm thế này, phiền phức thật!”
“Cưng à, đợi anh…”
Chụt, hôn lên má cô gái, cầm điện thoại: “Ôi… sao lại là anh ta nữa…”
Cầm điện thoại, bước xuống giường, đi vào phòng tắm.
“Lại chuyện gì nữa…”
Thẩm Dịch An sốt ruột: “Tổ Tổ lại lên cơn mê sảng rồi.”
“Tổ Tổ?”
“Là đứa bé ba tuổi tôi đưa đến lần trước.”
“Ồ… trẻ con à, lên cơn mê sảng là chuyện thường, có phải bị dọa không? Cậu xoa bóp cho nó là được.”
“Không phải, không phải chỉ đơn thuần là bị dọa, tình trạng của nó rất nghiêm trọng!”
Kiều Mạn Đông liếc nhìn ra ngoài cửa kính, cặp chân ren đen gợi cảm, bất lực tặc lưỡi: “Chậc… thôi…”
“Năm mươi nghìn! Tôi đến nhà cậu ngay!”
“Ơ…”
Kiều Mạn Đông chưa nói hết câu, Thẩm Dịch An đã cúp máy.
Kiều Mạn Đông vội đi ra ngoài: “Nhanh lên, lát nữa có người đến, em đi trước đi, lần sau anh chơi với em.”
Vừa nói anh vừa vò quần áo của cô gái thành một nắm nhét vào tay cô.
Cô gái ngơ ngác: “Bác sĩ Kiều… sao thế? Anh đâu có bạn gái… sao lại căng thẳng thế…”
Kiều Mạn Đông nhanh chóng cởi bộ đồ ren trên người, cất cây roi da nhỏ trên giường: “Là bệnh nhân, mà còn là trẻ con, bị nhìn thấy thì không hay.”
“Em đi nhanh lên, đừng để bệnh nhân nhìn thấy, hình tượng bác sĩ của anh tiêu tan mất.”
Cô gái ôm quần áo, vẫn nằm ườn trên giường: “Nhưng em đã trả tiền rồi… Tối nay không chữa khỏi cho em, về nhà em mất ngủ thì sao…”
“Tiền? Tiền trả lại em, trả lại em…”
Cô gái lười biếng vắt chân, nụ cười quyến rũ: “Em không cần tiền… em muốn anh chữa trị cho em cơ…”
“Chỉ là một bệnh nhân thôi mà, không thì em không ra ngoài, không để anh ta nhìn thấy là được… Đợi bệnh nhân đi rồi, mình tiếp tục nhé…”
Kiều Mạn Đông đã mặc quần áo xong, thấy cô vẫn còn nằm đó, liền một tay lôi cô dậy, giật lấy quần áo trong tay cô, bắt đầu mặc giúp cô.
“Cưng nghe lời, lần sau, khi nào anh rảnh, anh mời em nhé? Lần sau em đến trị liệu tâm lý, anh giảm giá năm mươi phần trăm!”
“Anh nói đấy nhé…”
“Ừm, anh nói, anh nói là giữ lời! Nhanh lên, nhanh lên, sắp đến rồi.”
Anh vội vàng mặc quần áo cho cô gái, đẩy cô ra cửa, quay vào cất những dụng cụ không thể nói ra kia.
Dọn dẹp giường chiếu, mở cửa sổ cho thoáng, bỏ thùng rác vào phòng tắm.
Vừa đóng cửa phòng tắm xong thì cửa chính đã vang lên tiếng gõ.
Nhìn qua mắt mèo, quả nhiên là Thẩm Dịch An.
Mở cửa: “Chào… nửa đêm thế này, sao lại lên cơn mê sảng nữa?”
“Không biết, lần này cũng giống lần trước, gọi không tỉnh, người đẫm mồ hôi, mặt cũng không còn chút máu.”
Lần này Thẩm Dịch An đến nhanh, vừa phát hiện là đến ngay.
Cơn mê sảng của Tổ Tổ vừa dứt, nhưng mồ hôi vẫn còn.
Kiều Mạn Đông nhìn một cái: “Sao còn nghiêm trọng hơn lần trước?”
Thẩm Dịch An nói: “Cũng giống lần trước, chỉ là lần này đến nhanh hơn.”
“Mà lần này lúc nằm mơ, những gì cô bé nói gần như giống hệt lần trước.”
Kiều Mạn Đông lật mí mắt cô bé xem, lại nắm cánh tay nhỏ bắt mạch, kiểm tra nhịp tim.
Có vẻ như cô bé đã gặp ác mộng gì đó.
“Vậy ý cậu là, hai lần mê sảng này cô bé đều mơ cùng một giấc mơ?”
Thẩm Dịch An lắc đầu: “Tôi không biết…”
Kiều Mạn Đông thử xoa bóp cho cô bé, rồi lại như lần trước, cho cô bé nghe nhạc, thôi miên.
Một giờ sau, Tổ Tổ cuối cùng cũng tỉnh.
“Ơ? Đây là đâu…”
Thẩm Dịch An vội chạy tới, ôm cô bé vào lòng: “Tổ Tổ, vừa rồi em lại gặp ác mộng…”
Tổ Tổ ngơ ngác: “Ơ? Không có mà… em có mơ gì đâu…”
Thẩm Dịch An nhíu mày, nhìn Kiều Mạn Đông: “Sao mỗi lần tỉnh dậy cô bé đều quên hết?”
Kiều Mạn Đông bĩu môi, nhún vai: “Cái này tôi cũng không biết, là do não bộ quyết định.”
“Thật ra mỗi tối con người đều mơ, nhiều người nói họ không mơ là vì lúc tỉnh dậy họ quên hết rồi.”
“Mà cô bé còn nhỏ, quên là chuyện bình thường.”
Thẩm Dịch An xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của Tổ Tổ, lại hỏi: “Vậy chứng mê sảng này của cô bé có chữa dứt điểm được không?”
Kiều Mạn Đông rót cho Tổ Tổ một cốc nước, nói: “Chữa được, nhưng điều kiện tiên quyết là phải biết vì sao cô bé lại lên cơn mê sảng.”
“Tổ Tổ, cháu có từng gặp chuyện gì không vui, hoặc chuyện gì đáng sợ không?”
Tổ Tổ ừng ực ừng ực uống nước, một cốc nước cô bé uống cạn một hơi, rồi nhét cốc vào tay Thẩm Dịch An.
Lắc đầu: “Không có! Không có gì dọa được Tổ Tổ…”
“Vậy cháu có gặp chuyện gì không vui không?”
