Biển TruyệnBiểnTruyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thành
💎Xu
Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Có Được Thuật Đọc Tâm Của Bạo Quân, Ta Làm Loạn Chốn Hậu Cung > Chương 12

Chương 12

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 12: Nô tỳ tên Tiểu Xuân.

 

Cung nữ bình thường đều cúi đầu đi đường, An Cửu cũng không ngoại lệ, vừa bước chân ra đã thấy động tác của Tiểu Hạ.

Nàng hơi bất lực.

Con nhỏ này sao vừa ngu vừa thích làm mấy trò khôn vặt thế nhỉ.

Nàng thấy hết rồi nhé.

Nàng thấy con nhỏ thò chân ra định hất ngã nàng.

Nàng thở ra một hơi, giẫm thẳng lên chân Tiểu Hạ mà bước qua.

Tiểu Hạ đau đến nỗi mặt méo xệch trong một khoảnh khắc.

Hoàng đế ngoảnh đầu lại, đương nhiên cũng thấy được.

Thế là An Cửu nghe thấy tiếng lòng của ngài.

【Không phải chứ, hai cung nữ này đang làm gì thế, trẫm không hoa mắt đấy chứ? Các nàng có phải là……】

An Cửu: “……”

Đúng vậy, bọn họ chính là không ưa nhau, đang kiếm chuyện đây mà……

Tiếng lòng của Hoàng đế bỗng cao vút lên.

【Các nàng đang tranh nhau cơ hội rót nước cho trẫm sao?】

【Quả nhiên, mấy nữ nhân này đều muốn câu dẫn……】

An Cửu mở to mắt, sợ Hoàng đế nghĩ tiếp sẽ dẫn đến cơn thịnh nộ của bạo quân……

Thế thì nàng và Tiểu Hạ đều chết mất……

A a a a a……

“Bệ hạ mời dùng trà.” An Cửu kịp thời cắt ngang mạch suy nghĩ của ngài.

Hoàng đế uống một ngụm, ánh mắt dừng lại trên gương mặt An Cửu.

An Cửu: “……”

Đừng nhìn ta……

Nhìn ta làm gì chứ……

Tiếng lòng Hoàng đế.

【Chán quá, xem các nàng đánh nhau cũng được, nghe nói còn túm tóc nhau nữa cơ.】

【Để trẫm nghĩ xem, chơi thế nào mới vui nhỉ……】

An Cửu: “……”

Ngài không thấy ta, ngài không thấy ta, ngài không thấy ta.

“Ngươi lại đây bóp vai cho trẫm.” Đột nhiên ngài nói thế.

An Cửu xác định Hoàng đế chẳng có ý tốt gì, nhưng vẫn đi tới bóp vai cho ngài.

Đừng nói, thằng nhỏ này người khá rắn chắc, da dày, bóp mỏi cả tay.

An Cửu phát hiện Hoàng đế đang nhìn Tiểu Hạ.

Tiểu Hạ cúi đầu, nắm chặt tay.

【Xem ra có hiệu quả rồi.】

Hoàng đế cười một tiếng, hỏi An Cửu: “Ngươi tên gì?”

An Cửu: “Nô tỳ tên Tiểu Xuân.”

Hoàng đế quay đầu trừng mắt nhìn nàng: “Ngươi dám đùa bỡn trẫm?”

An Cửu: “?”

Chỗ nào đùa bỡn ngài chứ, rõ ràng là ngài muốn đùa bỡn ta mà?

An Cửu vội quỳ xuống.

“Bệ hạ tha mạng, nô tỳ……” Nàng phạm tội gì chứ?

Sợ chết mất……

Chỉ nghe Hoàng đế cười lạnh: “Trẫm nhớ Tiểu Xuân, không giống dạng này, ngươi rốt cuộc là ai?”

An Cửu: “……”

Thế ngài có nhớ Tiểu Xuân trước đó đã bị ngài một kiếm đâm xuyên người không?

Máu là ta lau đấy nhé, ngài thân mến……

Nhưng Hoàng đế hiển nhiên không nhớ, mắt thấy bạo quân sắp nổi cơn thịnh nộ, An Cửu vội chỉ về phía Tiểu Hạ đang hả hê: “Nô tỳ tên Tiểu Xuân, nàng ta tên Tiểu Hạ, tên đều do Cô Cô họ Khúc đặt cả.”

Đến đi, muốn chết thì cùng chết.

Đừng hòng ai chạy thoát.

Tiểu Hạ nghe An Cửu điểm tên mình, lập tức căng thẳng hết cả người, ‘bịch’ một tiếng quỳ xuống, dập đầu với Hoàng đế: “Bệ hạ tha mạng…… Bệ hạ tha mạng……”

Hoàng đế nhíu mày.

Hoàng đế nghi hoặc.

【Không đúng không đúng, trẫm nhớ rõ Tiểu Hạ cũng không phải dạng đó mà.】

【Chẳng lẽ trẫm nhớ nhầm?】

Hoàng đế theo bản năng đưa tay ôm đầu, sắc mặt càng ngày càng bực bội.

【Sao trẫm chẳng nhớ gì hết vậy.】

“Tiểu Xuân và Tiểu Hạ trước kia đâu rồi?” Hoàng đế hỏi xong lại chìm vào im lặng.

【Tiểu Xuân trước kia…… Đúng rồi, trước kia còn có một Tiểu Xuân nữa, cũng không phải dạng này……】

【Tiểu Xuân, Tiểu Xuân, Tiểu Xuân……】

Hoàng đế dường như nghĩ đến rất nhiều gương mặt.

【Các nàng…… các nàng đều là Tiểu Xuân? Hay…… hay là trẫm điên rồi? Tại sao…… có nhiều Tiểu Xuân như vậy…… Tại sao……】

【Đau đầu quá……】

Thấy Hoàng đế ngày càng bất thường, An Cửu vội bổ sung: “Bệ hạ, nô tỳ nghe Cô Cô họ Khúc nói, tên của nô tỳ đủ loại nhớ mãi cũng mệt, nên cung nữ đến hầu hạ ở Quang Hoa Điện đều gọi là Tiểu Xuân, Tiểu Hạ, Tiểu Thu và Tiểu Đông thôi ạ……”

Tiếng lòng của Hoàng đế im bặt.

Ngài cúi đầu nhìn An Cửu đang quỳ.

“Ngươi dám lừa trẫm……”

【Trẫm không có điên, yeah ✌.】

An Cửu gật đầu: “Nô tỳ nói nghìn vạn lần là thật, không dám dối gạt Bệ hạ.”

Nàng liếc Tiểu Hạ một cái, Tiểu Hạ cũng theo đó dập đầu: “Bệ hạ, thật đấy ạ……”

“Thế ngươi tên gì?” Hoàng đế hỏi.

An Cửu thành thật trả lời: “Nô tỳ tên An Cửu.”

Thật ra nguyên chủ không có tên, vì ở nhà xếp thứ chín nên mới có cái tên như vậy.

Hoàng đế nói: “Sau này ngươi tên là Tiểu Cửu.”

“Vâng.”

Còn về phần Tiểu Hạ, đợi An Cửu kể lại chuyện trong đại điện, Cô Cô họ Khúc lập tức bảo nàng ta đổi về tên cũ.

Tiểu Hoa.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích