Chương 17: Chẳng có miếng thịt nào cả.
Khi Hoàng thượng xuất hiện, trời đất như mất đi sắc màu, tất cả mọi người đều nhìn về phía ngài. An Cửu mãi một lúc sau mới hồi thần lại, cho đến khi Hoàng thượng xuống ngựa, nàng mới ngây người đưa chiếc khăn lau mồ hôi lên.
Đoan Vương đứng dậy cười nói: "Đã lâu không gặp, Hoàng thượng phong thái vẫn như xưa."
An Cửu cực kỳ tán đồng lời Đoan Vương nói.
Thế nhưng đẹp không được ba giây, nàng đã nghe thấy tiếng lòng của Hoàng thượng.
[Hừ, đều bị trẫm mê hoặc rồi phải không…]
[Con cung nữ trước mắt này, mắt thì cứng đờ, có phải trong lòng đang nghĩ cách câu dẫn trẫm không…]
An Cửu vội vàng quay đầu đi, lại đối diện với ánh mắt dò xét của Đoan Vương.
Hắn phát hiện, Hoàng thượng của hắn vừa nãy cứ nhìn chằm chằm vào cung nữ này…
Rõ ràng có hai cung nữ mà…
An Cửu theo bản năng chột dạ, vội cúi đầu.
[Tại sao nàng ta lại nhìn Đoan Vương?]
Hoàng thượng cũng liếc nhìn Đoan Vương một cái, rồi An Cửu nghe thấy ngài hừ lạnh một tiếng.
[Lại một con ngốc muốn hóa phượng hoàng từ cành cây thấp.]
An Cửu: “…”
Chết đi, tên chó chết.
"Hoàng thượng mệt rồi phải không, thần đệ đã chuẩn bị đồ ăn."
Vừa nhắc tới đồ ăn, suy nghĩ của Hoàng thượng lập tức quay về.
[Thằng nhóc Đoan Vương này, cuối cùng cũng biết nhìn tình thế.]
[Không biết lát nữa sẽ cho trẫm ăn gì đây?]
An Cửu thấy lạ, tên này là Hoàng thượng mà, muốn ăn gì chẳng phải một câu nói là xong sao? Sao hắn cứ không chịu nói nhỉ?
Hắn không nói thì người khác làm sao đoán được?
Quả nhiên…
Hoàng thượng suốt dọc đường bước chân nhẹ nhàng, phỏng đoán Đoan Vương sẽ cho ngài ăn móng giò heo, cá kho tương, thịt cừu hầm vân vân. Thế rồi đến nơi, Hoàng thượng nhìn một bàn đầy rau xanh, nụ cười trực tiếp đông cứng trên mặt.
[Tốt lắm, Đoan Vương, khanh có thể đi chết rồi.]
An Cửu nghe thấy tiếng nghiến răng ken két của ngài.
"Biết Hoàng thượng thích ăn thanh đạm, thần đệ cố ý sai người chuẩn bị, mấy thứ rau củ này đều do vườn của thần đệ trồng…" Đoan Vương hùng hồn nói, nhưng lời nói ra lại khiến sắc mặt Hoàng thượng càng thêm u ám.
An Cửu cũng hết nói nổi, trong vườn trồng được rau thì không thể nuôi ít gà vịt sao?
Giết một con cho Hoàng thượng của ngươi ăn đi!
Ngày xưa ở nông thôn, có khách tới đều phải thịt cá đầy mâm, tiếp đãi Hoàng thượng mà ngươi lại dùng tiệc chay toàn tập?
Người thân bình thường cũng đã vứt đũa bỏ đi rồi, thế nhưng Hoàng thượng chẳng nói gì, ngài ngồi xuống ghế, cầm đũa gắp hai miếng, quả nhiên chẳng còn chút khẩu vị nào.
Đoan Vương có chút luống cuống: "Hoàng thượng vẫn không có khẩu vị sao?"
Hoàng thượng không nói gì, nhưng rõ ràng, tâm trạng vui vẻ của ngài đã tan biến không còn.
Ngài mặt lạnh tanh, cứ như đang dỗi ai đó, An Cửu nghe ngài than phiền, cảm thấy tên này cứ như một đứa trẻ chưa lớn, tức giận rồi cũng không nói, cứ để người khác đoán, nhưng người khác làm sao đoán được chứ.
Đoan Vương sau đó cũng không dám nói nữa.
Tuy là anh em, nhưng cũng là vua tôi.
Hắn là thần tử, hắn đã chọc giận Hoàng thượng rồi.
Hoàng thượng đói bụng thì còn tâm trạng đâu mà cưỡi ngựa, ngài muốn về. Nha hoàn bên cạnh Đoan Vương đi tới giúp thu dọn đồ đạc, tiện thể bắt chuyện với An Cửu và Tiểu Hoa.
Tiểu Hoa vô cùng vui vẻ, biết gì nói nấy, nói hết không giữ lại, đem chuyện của Hoàng thượng kể sạch sẽ. An Cửu mạnh tay vỗ cho nàng một cái: "Việc của ngươi làm xong chưa? Đã ở đây cười đùa hả hê rồi."
"Liên quan gì đến ngươi?" Tiểu Hoa vô cùng tức giận.
An Cửu đúng là phục cái đồ ngốc nghếch này rồi, chuyện riêng của Hoàng thượng mà ngươi cũng đem ra nói, lỡ bị truy cứu, ta cũng sẽ gặp xui theo.
Nhưng nháy mắt ra hiệu cho nàng mấy lần, ngắt lời đối thoại của họ mấy lần, cái con Tiểu Hoa này vẫn một vẻ mặt ngơ ngác, không biết là thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu, miệng rộng như cái túi vải, nên nói không nên nói đều tuôn ra hết, An Cửu nhịn không nổi đành phải ngăn nàng lại như vậy.
"Ta lười quản ngươi, chỉ muốn nhắc ngươi, đừng để đến lúc chết cũng không biết mình chết thế nào." Nàng liếc nhìn nha hoàn do Đoan Vương phái tới, Tiểu Hoa bỗng nhiên hiểu ra, trong chốc lát hối hận ngậm miệng lại.
Nha hoàn của Đoan Vương cười cười, trên mặt không chút gượng gạo nói: "Hai vị tỷ tỷ không cần lo lắng, ta chỉ tùy tiện nói chuyện với hai vị thôi."
An Cửu mỉm cười: "Vậy còn gì nữa không?"
Nha hoàn Đoan Vương nói: "Vương gia có chuẩn bị một ít đồ, phiền hai vị tỷ tỷ giúp mang về."
An Cửu liếc qua, nhìn có vẻ là thuốc bổ gì đó, nàng cũng không chắc, cũng không dám nhận, chỉ nói sẽ bẩm báo với cô cô họ Khúc.
Nha hoàn Đoan Vương không nói thêm gì nữa liền rời đi.
Tiểu Hoa hừ lạnh: "Có mỗi ngươi là giỏi… tưởng người khác đều là kẻ ngốc chắc?"
An Cửu gật đầu: "Đúng, ngươi đúng là kẻ ngốc."
Tiểu Hoa: “…”
Hoàng thượng đói bụng cả một ngày, trên đường về, An Cửu đứng xa còn chưa nghe thấy gì, nhưng về đến hoàng cung, oán khí của ngài đã đầy ắp, ngài ôm bụng, u oán nhìn về một hướng ngẩn người.
An Cửu thật sự không hiểu nổi ngài.
Cô cô họ Khúc gọi nàng ra, chính là để xem đồ Đoan Vương gửi tới.
Đừng nói, đồ cũng không tệ, táo to bằng quả trứng gà, không biết là gà gì đẻ ra trứng, một ít rau khô đồ rừng, một ít trái cây sấy hiếm, tất nhiên còn có rất nhiều rau củ quả tươi, linh chi yến sào vân vân…
Chính là không có miếng thịt nào cả.
Biết gửi rau rừng, lại không biết gửi thịt rừng…
Phần lớn An Cửu đều không biết, nhưng đồ Đoan Vương gửi, chắc chắn là đồ tốt.
Cô cô họ Khúc nói: "Mang xuống phòng bếp nhỏ, con nhìn mà làm đi."
An Cửu nuốt nước bọt: "Nô tỳ có được ăn không ạ?"
Quả táo to bằng quả trứng gà kia nhìn đã thấy ngon, nàng chưa từng ăn qua.
Cô cô họ Khúc sững người, nhìn nàng một cái, An Cửu vội lắc đầu: "Cái đó… nô tỳ…"
Cô cô họ Khúc lại nói: "Chưa thấy thằng đầu bếp nào chết đói bao giờ."
Đây là có thể ăn rồi.
An Cửu lấy bốn năm quả táo, dùng khăn lau rồi cắn một miếng.
Một miếng cắn không tới hột.
Ngon quá.
Còn có nho khô nữa…
Bốc một nắm…
Cô cô họ Khúc nhìn nàng hai lần, cuối cùng chẳng nói gì.
Thôi, dù sao cũng còn là tính trẻ con.
