Chương 33: Thái y Giang.
“Nàng tên là gì?”
An Cửu nghe thấy một giọng nam ôn hòa, rồi nhìn thấy một đôi ủng trắng…
Chắc hẳn đây là Thái y Giang rồi.
“Tiểu Cửu.”
“Tiểu Cửu…” Thái y Giang khẽ cười một tiếng: “Tại hạ hỏi là tên thật của cô, là cái tên trước khi vào cung ấy.”
“An Cửu.”
“An Cửu…” Thái y Giang đọc nhẩm một lần, không hiểu sao, An Cửu luôn cảm thấy cái tên của mình khi thốt ra từ miệng ông ta, lại mang thêm vài phần hương vị khác lạ, giống như khi đi bar có người tới bắt chuyện: “Cô trông quen quá, chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi nhỉ?”
Mang theo một mục đích rõ ràng.
Thái y Giang lại hỏi tiếp: “Quê của cô ở đâu?”
“Huyện Văn Dao.”
Thái y Giang nói: “Lúc tại hạ ngao du, có đi ngang qua đó, dưa thơm ở đó rất ngon.”
An Cửu không nói gì.
Thái y Giang lại hỏi: “Trong nhà còn ai nữa không? Vì sao lại vào cung?”
An Cửu đã sớm chỉnh lý lại ký ức của nguyên chủ, trong trí nhớ của nguyên chủ về nhà không nhiều, chỉ nhớ là rất nghèo, về sau có một năm xảy ra nạn đói, cô ấy đi lạc với người nhà, rồi bị bọn buôn người bán đi, cuối cùng mơ hồ vào cung, nhưng chuyện sau khi vào cung, không biết vì nguyên nhân gì, hoàn toàn không có ấn tượng gì.
Đối mặt với Thái y Giang, cô cũng trả lời y như vậy.
Thái y Giang trầm mặc một lát rồi nói: “Nói cách khác, là không có cách nào tìm được rồi…”
An Cửu cảm thấy câu này của ông ta nghe không có ý tốt.
Nhưng sau đó Thái y Giang không nói gì thêm, mà hỏi về chi tiết lúc bạo quân và cô ở cùng nhau.
Thái y Giang nói: “Tại hạ thực sự rất tò mò, vì sao hắn lại đặc biệt với cô như vậy.”
Điểm này An Cửu cũng muốn biết.
Chỉ dựa vào việc An Cửu nấu vài bữa cơm? Không thể nào, trước đây chắc chắn cũng đã có người thử qua.
Hơn nữa tay nghề của An Cửu chỉ là đồ ăn gia đình, nói cô nấu ăn ngon cỡ nào thật ra cũng chưa tới mức ấy.
Vậy thì tại sao?
Chẳng lẽ là vì tôi có thể nghe được tiếng lòng của bạo quân, hắn cảm thấy tôi thân thiết?
An Cửu nghĩ không ra nguyên do, Thái y Giang cũng nghĩ không ra, thế là ông ta bảo An Cửu nấu cho ông ta một bữa cơm.
An Cửu: “Bây giờ ạ?”
Thái y Giang: “Có phải hơi muộn rồi không?”
Cô nói xem?
Ông là ma quỷ à?
Tôi đã mệt suốt cả ngày lẫn nửa đêm rồi, nấu cho bạo quân ăn còn chưa đủ, còn phải nấu cho ông nữa? Nói mới nhớ, tiền thưởng hôm nay bạo quân còn chưa đưa cho tôi.
An Cửu không nói gì, đây là sự phản kháng im lặng.
Thái y Giang cười một tiếng: “Vậy thì ngày mai vậy.”
An Cửu cuối cùng cũng có thể về phòng ngủ, cuối cùng, cô liếc nhìn bạo quân đang nằm trên giường, chỉ mơ hồ thấy một bóng người lờ mờ.
An Cửu tưởng mình sẽ mất ngủ, nhưng không ngờ vừa gối đầu đã ngủ thiếp đi, đợi đến lúc cô mở mắt lần nữa, mặt trời đã lên ba sào.
An Cửu “…”
Ngủ quên mất.
An Cửu vội vàng bò dậy, vệ sinh cá nhân xong liền ra ngoài, không tìm thấy Cô Cô họ Khúc, cô liền đi ra hậu viện xem các thợ thủ công lắp ghép xương rồng.
Phải công nhận, các thợ thủ công thời xưa có tài cán thật, đã lắp được gần một nửa rồi.
Các thợ thủ công vô cùng khó hiểu trước con rồng quái dị trước mắt, thấy cô tới liền có người hỏi: “Cái này thực sự là rồng sao?”
An Cửu biết nỗi lo của Hoàng đế, vì để bảo toàn mạng sống về sau, cô đã sớm nghĩ xong lời giải thích.
“Có thể lắm, thời xưa thần tiên nhiều như vậy, tọa kỵ của họ cũng nhiều, hình dạng gì cũng có.”
Các thợ thủ công vốn còn đang nghĩ đây là quái vật gì, vừa nghe An Cửu nói xong, bỗng nhiên tỉnh ngộ, đúng vậy, biết đâu là tọa kỵ của vị thần tiên nào đó, dù sao trong sách thần thoại, tọa kỵ của các vị thần tiên vốn đã kỳ quái muôn hình vạn trạng.
“Chẳng lẽ đây là phát hiện ra thần thú thượng cổ?” Một người thợ thốt lên kinh ngạc.
Những người khác gật đầu.
“Rồng cũng là thần thú thượng cổ.”
“Vậy thì nhất định là…”
“Không biết là vị thần tiên nào lại cưỡi thứ này nhỉ.”
Các thợ thủ công bàn tán xôn xao, đúng lúc này Tiểu Phúc Tử chạy tới, thấy An Cửu thì vui vẻ gọi một tiếng: “Tiểu Cửu.”
An Cửu nhìn cậu ta, trước đây Tiểu Phúc Tử này và Lý công công giống nhau, tuy rằng lúc nào cũng cười tươi, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt, khách khí lại xa cách, nào có lúc hòa nhã dễ gần thế này…
“Phúc công công.”
Tiểu Phúc Tử: “Bệ hạ tỉnh rồi, Lý công công bảo cô qua đó.”
An Cửu “…”
Cô thực sự không muốn đối mặt với tên chó hoàng đế một chút nào, biết đâu hắn ta vì nhớ lại chuyện tối qua mà giết cô mất.
