Chương 48: Hoàng thượng cuối cùng cũng khai khiếu rồi.
“Ngươi lui xuống đi, chuyện tối nay không được phép nhắc đến với bất kỳ ai.” Hoàng đế phẩy tay, rõ ràng không còn để tâm đến An Cửu nữa.
An Cửu đặt hộp châu báu lên bàn rồi lui ra ngoài.
Hoàng đế nhìn chiếc hộp nhỏ trên bàn.
Cuối cùng cũng không nhịn được mà thở dài.
【Mặt mũi trẫm mất hết cả rồi…】
An Cửu vẫn chưa đi khuất hẳn “…”
An Cửu ngáp một cái, quần quật cả nửa đêm, vừa định về ngủ thì bắt gặp Lý Kế.
Lý Kế cũng nhìn thấy nàng, lại nhớ đến lời đồng liêu nói với hắn.
Hắn có cảm tình với Tiểu Cửu là thật, nhưng cũng vì thấy nàng đáng thương. Khi ấy Hoàng đế đột nhiên giết người, Tiểu Cửu hoảng sợ chạy ra khỏi điện, mặt mày tái nhợt như tờ giấy, tựa như một chiếc lông vũ nhẹ bẫng có thể bay đi bất cứ lúc nào…
Lý Kế nhìn bóng lưng nàng, nhỏ nhắn gầy gò…
Hắn có chút không đành lòng.
Mấy tiểu thái giám, tiểu cung nữ trong cung đều còn ở tuổi trẻ con…
Sau đó hắn không tự chủ được mà để ý đến Tiểu Cửu, luôn nghĩ có thể giúp thì giúp một tay, còn có ý đồ gì khác…
còn chưa đến mức ấy.
“Lý đại ca, bây giờ huynh có tiện không?” Giọng An Cửu kéo hắn về thực tại.
Lý Kế hoàn hồn, gật đầu: “Tiện, đợi ta một chút.”
Nói rồi hắn nhanh chóng quay vào, chốc lát sau mang ra một gói đồ đưa cho An Cửu. An Cửu đưa bạc cho hắn.
“Đa tạ huynh.”
Lý Kế tự nhiên nhận lấy bạc, cười nói: “Không có gì, lần sau muốn mua gì cứ nói với ta.”
An Cửu cầm gói đồ đi.
Lý Kế nhìn bóng lưng nàng trầm tư, thì đồng liêu đến bên cạnh.
“Đừng nói, trông cũng khá xinh đấy chứ.”
Lý Kế không lên tiếng.
Đồng liêu lại nói: “Nhưng mà, hôm nay không phải ca của nàng ta sao? Sao lại từ Quang Hoa Điện đi ra?”
Đúng là kỳ lạ thật.
Nhưng Lý Kế nói: “Làm nô tài, chủ nhân bảo gì làm nấy.”
Đồng liêu thở dài: “Ngươi à, đầu óc cứng nhắc quá, biết đâu người ta đang muốn leo cành cao hơn.”
Lý Kế liếc hắn: “Mấy lời này sau đừng nói nữa, không tốt cho con bé.”
Đồng liêu bĩu môi.
An Cửu xách đồ hớn hở quay về. Cửa ban ngày đi đã khóa, nàng đành phải vòng qua sân khác, không ngờ lại đụng phải Tiểu Thu đang đi vệ sinh.
Tiểu Thu vì chuyện chiều tối mà trằn trọc không ngủ được, sợ Hoàng đế sẽ giết mình, sẽ trút giận lên mình, sợ Khúc cô cô sẽ đày mình đi làm việc thô như Tiểu Hoa.
Trong lòng nàng ta vô cùng hối hận, giá như lúc ấy mình đừng nhiều chuyện thì tốt biết mấy.
Nàng ta lại nghĩ đến cái bếp hôm ấy.
Cái bánh hôm nay có phải Tiểu Cửu làm không?
Vì trước khi ngủ có uống nước, Tiểu Thu bèn ra ngoài đi vệ sinh, đúng lúc này, nàng ta nhìn thấy một người quen thuộc.
Tiểu Cửu?
Tiểu Thu theo bản năng trốn đi.
Đã nửa đêm thế này, nàng ta ra ngoài?
Đi làm gì?
Đi gặp ai sao?
Tiểu Thu nhớ lại lời bà lão làm việc kể, trong cung chỉ có một người đàn ông duy nhất là Hoàng thượng, các phi tần còn đỡ, ít nhiều cũng được ân sủng, nhưng cung nữ thì thảm rồi.
Có cung nữ lén lút qua lại với thái giám.
Nhưng thái giám rốt cuộc cũng không được coi là đàn ông nữa.
Thế là, mấy thị vệ anh tuấn tiêu sái trở thành mục tiêu của mọi người.
Dĩ nhiên, có người chỉ nghĩ vậy thôi, dù sao thị vệ cũng không phải ai cũng gặp được, chỉ có chỗ Hoàng thượng mới có thị vệ.
Có thị vệ không chịu nổi cám dỗ, chết dưới đóa hoa mẫu đơn.
Bà lão ấy lúc đó đã cảnh cáo các nàng, đừng nghĩ lung tung, đừng vì nhất thời khoái lạc mà mất mạng.
Tiểu Thu nhìn thấy An Cửu liền nghĩ đến câu chuyện bà lão kể và lời Tiểu Hoa nói trước đây.
Chẳng lẽ Tiểu Cửu thực sự đi hẹn hò với thị vệ?
Nàng ta nheo mắt.
Thì ra Tiểu Hoa nói thật.
Tiểu Thu cười lạnh, đồ tiện nhân đáng chết, chờ đó cho ta.
An Cửu không hề hay biết ác ý của người khác. Về phòng, nàng mở gói đồ ra xem, có đôi ủng ngắn nàng mua cho mình, còn có giày bông, tất bông, một tấm vải bông, mấy thứ bôi mặt. Mấy thứ này mùa đông có phát, nhưng số lượng có hạn.
Lỡ bẩn hay hỏng thì không có cách nào.
Hồi nhỏ An Cửu không có quần áo và giày dép mặc, mùa đông hay bị nẻ chân. Có một năm mùa đông lạnh quá, nàng chỉ có một cái áo khoác mỏng, bà nội liền may một lớp nilon lên áo khoác. Kết quả là ở trường hễ cử động là quần áo kêu sột soạt, mà tất cả mọi người đều nhìn nàng.
Lớn lên, An Cửu thích chuẩn bị thêm quần áo giày dép cho mình, sợ không có quần áo giày dép mặc, cũng sợ đói bụng.
Còn tấm vải bông kia, An Cửu định may hai cái áo lót mặc.
Phụ nữ thời này đều mặc yếm, giống như áo ba lỗ vậy, chẳng giữ được gì, đi đường vẫn đung đưa, bất tiện và ngượng. Hôm nay nàng che tai Bạo quân, thằng nhỏ đó đã có phản ứng không đúng, lúc ấy không thấy gì, nhưng nghĩ lại, An Cửu thấy không thể để nó chiếm chút lợi nào.
Nó tốt nhất đừng khai khiếu, cứ mãi như thế này mới tốt.
Nghĩ vậy, cũng không ngủ được, An Cửu liền lấy kim chỉ ra may vá.
Còn Hoàng đế lại hiếm khi mơ một giấc mơ xuân.
Đối tượng trong mộng xuân là con ngỗng ngốc.
Đúng, các ngươi không nhìn nhầm đâu, chính là con ngỗng ngốc.
Hoàng đế tỉnh dậy, còn đang hồi tưởng lại giấc mơ vừa rồi, trong lòng vẫn còn nghi hoặc, trẫm hậu cung ba ngàn giai lệ, vậy mà lại mơ thấy một con ngỗng ngốc tướng mạo bình thường, không có thân hình, chẳng có ưu điểm gì.
Thật là nực cười.
Nực cười nhất thiên hạ.
Nhất định là trước đây trẫm quá kiềm chế rồi.
Lý công công mặt mày hớn hở dọn dẹp long sàng dơ bẩn của hắn, dò hỏi: “Bệ hạ, Vương mỹ nhân tự tay làm điểm tâm, hiện đang hầu ở ngoài điện…”
Hoàng đế nhớ lại lời con ngỗng ngốc hôm qua nói với hắn…
Vương mỹ nhân này chính là một trong ba người hôm qua gặp…
Chi bằng gặp một lần, xem nàng ta giở trò gì.
Hoàng đế gật đầu.
Lý công công mặt mày hân hoan.
Hoàng thượng cuối cùng cũng lớn rồi, sắp trở thành một người đàn ông thực thụ rồi.
An Cửu vừa đến làm việc đã thấy người đứng ngoài đại điện, chính là mỹ nhân gợi cảm hôm qua. Trước cong sau nảy, thân hình tuyệt hảo, dù mặc cung trang dày vẫn có thể thấy rõ.
Mỹ nhân như có cảm ứng, quay đầu lại đối diện với An Cửu. An Cửu vội hành lễ thỉnh an.
Vương mỹ nhân cười nói: “Ngươi là cung nữ bên cạnh Bệ hạ phải không?”
“Nô tỳ là Tiểu Cửu.”
Vương mỹ nhân ra hiệu cho cung nữ bên cạnh. Cung nữ nhét vào tay An Cửu một thứ gì đó, lạnh ngắt…
An Cửu lập tức phản ứng lại.
“Nương nương, nô tỳ không dám nhận…”
“Đây là tấm lòng của nương nương nhà ta, ai cũng có cả, cô cứ nhận đi.” Cung nữ bên cạnh Vương mỹ nhân cười nói, dáng vẻ như thể An Cửu không nhận là coi thường các nàng vậy.
Thế… An Cửu đành miễn cưỡng nhận.
Nàng hành lễ với Vương mỹ nhân, vừa định đi thì Vương mỹ nhân chợt hỏi: “Bệ hạ lúc này đang làm gì?”
“Bệ hạ tan triều sẽ dùng bữa sáng…”
Đây là chuyện cả cung đều biết, còn lại An Cửu không thể nói nhiều được.
Làm thuộc hạ hợp cách, không thể tùy tiện tiết lộ bí mật của lão bản, một chút cũng không được.
Vương mỹ nhân liếc nàng một cái, cũng không hỏi thêm nữa.
