Chương 50: Kéo xuống dưới.
Ăn no cơm xong, An Cửu liền buồn ngủ. Nàng lén lút chui ra khỏi phòng bếp, vẫn đụng mặt Tiểu Thu đang đi ăn trưa.
Bất quá...
An Cửu liếc nhìn mấy thứ trong bát của nàng ta: màn thầu, rau xanh, cùng mấy miếng thịt nhỏ bằng ráy tai...
Đồ ăn ngon thật đấy, còn được ăn giống y hệt Hoàng thượng cơ đấy.
An Cửu vừa định rời đi, Tiểu Thu đã chặn nàng lại.
“Ngươi tưởng làm được mấy món không ra gì là có thể vô pháp vô thiên rồi hả?”
An Cửu: “?”
Câu này là thế nào?
Nàng đâu chỉ biết nấu ăn, nàng còn là bảo mẫu của Bạo quân đấy nhé.
Tối qua vừa mới xây dựng tình bạn thâm sâu với Bạo quân xong.
An Cửu phản bác: “Đúng đấy, thì sao? Ngươi không phục à? Coi chừng ta mách Cô Cô họ Khúc đày ngươi ra ở với Tiểu Hoa đấy.”
Tiểu Thu quả nhiên biến sắc mặt.
Tiểu Đông kịp thời kéo Tiểu Thu lại.
“Thôi nào Tiểu Thu, đừng chấp với loại người này.”
Hả?
An Cửu cười lạnh một tiếng, quay người bỏ đi.
An Cửu không ghét phụ nữ. Nàng thấy ở cạnh phụ nữ rất thoải mái, yên tâm, phụ nữ cũng dễ hiểu phụ nữ hơn.
Nhưng không thể không thừa nhận, hoàn cảnh thay đổi, có cạnh tranh, ắt sẽ có ác ý vô cớ.
An Cửu thở dài.
Giờ này chắc Bạo quân đang ngủ trưa.
Dù sao cũng có người trực, nàng cũng có thể lười biếng đi ngủ trưa một chút.
Đây là chuyện Cô Cô họ Khúc đã đồng ý, bởi vì nghĩ đến việc tối Bạo quân sẽ đến, phải tăng ca, coi như là nghỉ bù. Hơn nữa Hoàng đế thì nghe hiểu người khác nói gì, nhưng Bạo quân thì không, nên vẫn phải hầu hạ Bạo quân trước đã.
Vừa vào phòng, An Cửu đã như kẻ trộm, nóng lòng muốn lấy ra mấy đồng tiền thưởng mà Vương mỹ nhân vừa cho. Không xem thì thôi, xem rồi mới giật mình, hóa ra là năm hạt kim qua.
Kim qua đấy, lại còn năm hạt, cứ thế cho một cung nữ sao?
Vương mỹ nhân ra tay đúng là hào phóng thật.
Khó trách ai cũng muốn ra trước ngự tọa hầu hạ, rủi ro thì có, nhưng rủi ro cao, lợi nhuận cũng cao.
Ôm mấy hạt kim qua, An Cửu ngủ. Có lẽ vì vốn không có thói quen ngủ trưa, trở mình mãi vẫn không ngủ được, thế là nàng bò dậy nhìn lại mấy hạt kim qua, nhìn mãi, nhìn mãi, không nhịn được bật cười.
Chưa kịp để An Cửu đến Quang Hoa Điện, Tiểu Phúc Tử đã tới, bảo An Cửu chuẩn bị đồ ăn tối.
Còn chuẩn bị gì thì hắn không nói, bất quá An Cửu tự có tính toán, cứ đơn giản xào hai món là được.
Cà tím xào, thịt sợi chua ngọt. Bây giờ Hoàng đế không bài xích hải sản và thịt gà, thịt trong món thịt sợi chua ngọt dùng thịt gà thay thế, thêm một món gà xào ớt khô nữa.
Làm xong, dùng nắp đậy kín, khi còn đang bốc hơi nóng liền mang qua.
Vừa vào cửa, nàng đã thấy trên bàn ăn của Hoàng đế đã bày sẵn một bát mì nước trong, cùng hai món rau xanh non mơn mởn.
Trời ơi, trời ơi, trời ơi.
Bữa trưa của Tiểu Thu còn ngon hơn cái này, quả nhiên Hoàng đế sống còn không bằng kẻ hầu người hạ.
Người Ngự Thiện Phòng đến giờ vẫn chưa bị xử tử, tính tình Hoàng đế đúng là tốt thật.
Nhìn thấy đồ ăn An Cửu làm, Hoàng đế ăn không ngẩng đầu lên, cứ thế hùng hục ăn.
An Cửu lúc này mới nhớ ra, mấy món xào này nàng chỉ làm cho Bạo quân, Hoàng đế chưa từng ăn qua.
Thời đại này đồ hầm và đồ luộc là chủ yếu, người ta không biết xào rau. Ba món An Cửu làm căn bản không có ở đây.
Hơn nữa, nấu cho Hoàng đế, ai dám cho nhiều dầu nhiều muối nhiều ớt như thế...
Chỉ riêng bát mì nước trong của Ngự Thiện Phòng, An Cửu đoán đại sư phó chỉ lo nghiên cứu nhào bột luộc mì, làm thế nào để sợi mì dai ngon, chưa từng nghĩ tới, một bát mì nước trong nuốt xuống, câu nói nguyên văn Hoàng đế từng phàn nàn là:
[Ruột trẫm bị cạo sạch sẽ rồi.]
Đây chính là hậu quả của việc ăn chay trường thiếu dầu mỡ.
Hoàng đế nuốt một miếng cơm, Lý công công đưa ly cho ngài, ngài uống một ngụm, liền nghe con ngốc kia hỏi: “Bệ hạ, nô tỳ biết làm một loại trà sữa, nếu Bệ hạ muốn uống…”
Hoàng đế giơ tay gõ đũa ba cái, coi như đồng ý. An Cửu bật cười.
Nắm thóp được rồi.
Lần này dù Tiểu Thu và Vương mỹ nhân có làm ra hoa cũng chẳng ai thay thế được nàng.
Hoàng đế ăn uống thỏa mãn, sau bữa ăn lại muốn đi tiêu thực, chỉ cho An Cửu và Lý công công đi theo, tức đến nỗi Tiểu Thu lén trừng mắt nhìn An Cửu mấy lần.
An Cửu vốn định đi, nhưng thấy nàng ta như vậy, lúc ra cửa nàng quay đầu lại nở một nụ cười khiêu khích với nàng ta.
Tức chết ngươi đi.
Đều là mấy đứa tiểu cung nữ khổ sở, còn bày đặt cung đấu cơ đấy.
Đi dọc theo đường cung chưa được bao lâu, Hoàng đế dừng lại.
An Cửu thò đầu ra nhìn phía trước, trong bóng cây, một mỹ nhân đang nhảy múa uyển chuyển.
Mỹ nhân thân hình mảnh mai, vũ điệu nhẹ nhàng, tựa như cánh bướm nhẹ nhàng bay tới trong ngày thu…
An Cửu cảm thán, làm Hoàng đế sướng thật đấy.
Bao nhiêu mỹ nhân hối hả đến lấy lòng.
Nàng đang xem say sưa, bỗng nghe Hoàng đế hỏi Lý công công.
“Lý Đức Phúc, Quang Hoa Điện của trẫm bị hở gió rồi phải không?”
Lý công công giật mình, nhìn sang Tiểu Phúc Tử: “Đi tra, xem là ai để lộ tin tức.”
An Cửu ngước lên, thấy sắc mặt Hoàng đế âm trầm đến cực điểm.
Nàng hơi suy nghĩ cũng hiểu ra.
Hoàng đế ra ngoài tiêu thực cũng là quyết định nhất thời.
Thế mà vị mỹ nhân nhảy múa này lại đợi sẵn ở đây từ sớm, chẳng phải nói có người để lộ tin tức hay sao?
Hoàng đế làm sao không tức giận?
Nếu là hôn quân ham mê nữ sắc, giờ này hồn đã bị câu mất rồi, nào nghĩ được những điều này.
Nhưng vị trước mắt hiển nhiên không phải…
Nàng nghe Hoàng đế lạnh lùng nói: “Kéo xuống dưới.”
Thế là cung nhân tiến lên, không nói lời nào kéo mỹ nhân đi. Tiếng mỹ nhân uyển chuyển thê lương, không ngừng gọi Hoàng đế, nhưng Hoàng đế không hề động lòng, cũng mất hứng thú tiêu thực, quay người sải bước quay về.
An Cửu không nhịn được thở dài.
Đáng sợ thật.
Mình đúng là đã lên mặt rồi, gần đây còn thấy Hoàng đế tính tình tốt nữa chứ.
Nhìn bóng lưng Hoàng đế rời đi, An Cửu quyết định sau này vẫn phải cẩn thận hơn, ngàn vạn lần ngàn vạn lần không được lên mặt.
Cũng không được chọc giận ngài.
Tiểu Thu hiển nhiên không ngờ Hoàng đế về nhanh như vậy. Bởi vì trước đó bị An Cửu khiêu khích, nàng ta ôm một bụng tức, nghĩ cách trả thù. Kế sách còn chưa nghĩ ra, Hoàng đế đã về. Nàng ta nóng lòng thể hiện, Hoàng đế vừa ngồi xuống, nàng ta đã qua rót nước.
Không biết có phải quá căng thẳng hay không, tay run lên, nước trà đổ ra, nàng ta lại vội vàng dọn dẹp, kết quả tách trà rơi xuống đất…
Tiếng tách trà vỡ giòn tan vang lên.
Trong đại điện bỗng nhiên yên tĩnh lại.
Sự yên tĩnh này khác với sự yên tĩnh trước đó, là một thứ yên tĩnh quái dị rất khó hình dung, tựa như mọi âm thanh trên đời đều biến mất.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, Hoàng đế đã đứng dậy. Nhìn bộ y phục bị ướt, ngài hung hăng đá văng Tiểu Thu.
“Kéo xuống dưới, trẫm không muốn nhìn thấy nàng ta nữa.”
Giọng nói lạnh lùng của Hoàng đế trực tiếp tuyên án tử hình cho Tiểu Thu.
“Bệ hạ tha mạng… Bệ hạ tha mạng…” Tiểu Thu không ngừng cầu xin.
Thế nhưng Hoàng đế không thèm liếc nhìn nàng ta một cái.
Tiểu Phúc Tử dẫn người kéo Tiểu Thu xuống.
Lý công công và Cô Cô họ Khúc vội vàng đi tìm y phục cho Hoàng đế thay.
Tiểu Đông mặt mày tái mét, run rẩy, hoàn toàn bị dọa sợ.
An Cửu cũng còn chưa kịp phản ứng, cho đến khi Cô Cô họ Khúc đi tới quát nàng: “Còn ngây ra đấy làm gì, mau đi dọn dẹp.”
An Cửu lúc này mới như tỉnh mộng, vội vàng đi dọn những mảnh tách trà vỡ vụn…
