Chương 63: Kệ đi, so đo với kẻ thần kinh làm gì.
Nghe thấy giọng điệu quen thuộc ấy, An Cửu khựng lại giữa bước chân.
Nàng ngạc nhiên nhìn Hoàng đế: “Bệ hạ?”
Hoàng đế cau mày: “Nàng tưởng là ai?”
An Cửu: “Không… không tưởng ai cả…”
Ký ức đã trốn chạy cuối cùng cũng quay về, An Cửu nhớ lại tất cả.
Nàng hơi chột dạ.
Ngày xưa xem phim truyền hình, cung nữ ngáp trước mặt Hoàng đế còn bị xử tử, thế mà nàng thì hay rồi, bắt Hoàng đế làm việc không nói, lại còn ngủ gục trước mặt người.
Hoàng đế như vậy mà không giết nàng, xem ra tính tình người cũng tốt thật.
“Bệ hạ thứ tội…”
Hoàng đế hừ lạnh một tiếng: “Lá gan của nàng cũng lớn thật đấy…”
An Cửu vừa định nói gì đó, thì nghe thấy tiếng cười điên cuồng của hắn.
【Ha ha ha, buồn cười chết mất.】
【Có phải nàng ta sợ chết khiếp rồi không?】
An Cửu cúi đầu, giả vờ như mình đang sợ hãi vô cùng vô cùng vô cùng.
“Bệ hạ tha mạng, nô tỳ không dám nữa.”
【Ha ha ha.】
【Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!】
Tiếng gà rít vang khắp cả lều, giữa đêm khuya nghe mà nổi hết cả da gà.
May mà người khác không nghe thấy.
Hoàng đế cao lãnh và nghiêm khắc nói: “Tha cho nàng lần này, còn có lần sau, quyết không khinh tha.”
An Cửu vừa định tạ ơn, thì lại nghe thấy giọng hắn.
【Phụ hoàng nói, phải biết lúc cương lúc nhu, ân uy cùng dùng… Lần này xem nàng còn không trung thành với Trẫm đến chết.]
An Cửu: “…”
Chút bản lĩnh này của người dùng hết lên người ta rồi phải không?
“Đa tạ Bệ hạ.”
An Cửu lười nổi giận với hắn, rửa tay xong liền bắt đầu làm bánh việt quất nghìn lớp cho hắn. Ban đầu Hoàng đế tưởng bánh việt quất nghìn lớp là thứ lợi hại gì, sau đó thấy An Cửu chỉ là một lớp bánh một lớp mứt việt quất…
【Chỉ có vậy thôi á???】
Giọng Hoàng đế đầy nghi hoặc.
An Cửu nghĩ thầm, chỉ có vậy thôi, thời này cũng không có kem, nàng cũng chẳng làm gì được.
Hoàng đế trông có vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh sau đó hắn lại hứng thú với công việc phết mứt này.
An Cửu liền hỏi hắn: “Bệ hạ có muốn thử không ạ?”
“Trẫm…”
【Trẫm muốn thử…】
【Nhưng Trẫm là Hoàng đế, Hoàng đế phải có uy nghiêm, phải cao lãnh, phải thần bí, sao có thể làm loại chuyện này được?】
Thế là hắn cao lãnh từ chối.
An Cửu: “…”
Ha ha, thằng hề hóa ra là ta.
Nàng không nói thêm gì nữa, nhanh chóng làm xong bánh việt quất nghìn lớp, trực tiếp cắt một nửa đưa cho Hoàng đế, nửa còn lại nàng cất đi.
Hoàng đế cau mày.
【Nàng ta có ý gì?】
【Không muốn cho Trẫm ăn?】
【Láo!!!】
*Tào Tháo bới cơm +3.*
An Cửu giải thích: “Bệ hạ, tối ăn nhiều đồ ngọt không tốt, phần còn lại để lúc nửa đêm người đói thì ăn.”
Nàng đã hứa với Bạo quân rồi, lỡ lát nữa Bạo quân đến ăn thì sao?
Tuy rằng ăn bằng cùng một cái miệng, ị ra cùng một cục phân, nhưng người ta đúng thật là hai người mà.
Hai người đấy.
Ai biết nàng khổ thế nào đâu.
Hoàng đế nghe xong thì miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích này, nhưng hắn rất không vui, nhìn chằm chằm An Cửu, trong lòng điên cuồng than thở.
【Đủ rồi đấy.】
【Cái tên ngu ngốc ăn hại kia ngày nào cũng ăn ngon, thỉnh thoảng Trẫm ăn một lần thì làm sao? Sao lại còn phải để dành một nửa cho hắn? Lúc hắn ăn, có bao giờ nghĩ đến việc để lại cho Trẫm một nửa không???】
Hoàng đế càng nghĩ càng tức.
An Cửu biết hắn là người ăn mềm không ăn cứng, phải vuốt lông xuôi chiều, thế nên nàng hỏi: “Bệ hạ, trong núi này có gà rừng không ạ?”
Hoàng đế dùng muỗng xúc một miếng bánh cuộn mứt, thấy mùi vị cũng tàm tạm, tâm trạng tốt lên một chút.
“Có.”
【Người khác dám nói chuyện với Trẫm như vậy, kéo ra đánh chết ngay.】
【Vô quy củ!】
Hoàng đế lại ăn thêm một miếng.
An Cửu nói: “Hôm nay chẳng phải có hạt dẻ sao, ngày mai nếu săn được gà rừng, chúng ta sẽ làm gà hầm hạt dẻ ăn.”
Qua một ngày quan sát hôm nay, An Cửu phát hiện, Hoàng đế phát bệnh cũng có điều kiện nhất định, không phải như mọi người vẫn nghĩ hễ thấy máu thịt sống là phát bệnh.
Thế nên An Cửu muốn thử, liều một chút cho hắn ăn thịt gà.
【Coi như nàng biết điều.】
Hoàng đế hừ lạnh một tiếng không nói gì, nhưng An Cửu biết, thế là đã dỗ được rồi.
Nàng cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ăn uống xong xuôi, Hoàng đế muốn đi ngủ.
“Nàng không đi ngủ, nhìn chằm chằm Trẫm làm gì?” Hoàng đế hỏi với giọng bực dọc.
An Cửu quay lưng lại.
“Nô tỳ không ngủ nữa, lát nữa phải dậy rồi.”
Hoàng đế như nghĩ đến điều gì, không hỏi tiếp nữa.
Nhưng trong đầu hắn không ngừng suy nghĩ.
【Trông cũng vất vả thật.】
【Đợi về rồi, tăng lương tháng cho nàng.】
An Cửu vô cùng vui mừng.
Tuy Bạo quân cũng thưởng cho nàng kha khá, nhưng đó đều là tiền ngoài, không giống với tăng lương tháng. Lương tháng là lương cơ bản, một khi nó tăng lên thì không chỉ là một tháng.
Một năm mười hai tháng, mười năm là một trăm hai mươi tháng, nếu nàng còn có thể làm trong cung thêm năm mươi năm nữa, vậy thì lương sáu trăm tháng đấy…
Ha ha ha!
Trong lòng An Cửu vui như mở cờ.
Niềm vui của thân trâu ngựa đơn giản thế đấy.
Hoàng đế thấy nàng vui đến vậy, bất lực lắc đầu.
Hai người chẳng ai nói gì, An Cửu im thin thít, nàng định cứ đợi ở đây cho đến lúc Bạo quân tỉnh dậy, khỏi phải ngủ rồi lại dậy.
Nhưng Hoàng đế toàn thân xương ngược.
Tuy hắn nằm nhắm mắt, nhưng không hề ngủ.
【Hôm nay đám người đó đến rồi.】
【Tiếc là toàn phế vật, lại không dám động thủ.】
【Xem ra, ngày mai Trẫm còn phải rơi vào tình thế đơn độc, lần này nhất định phải moi cho bằng được kẻ chủ mưu đứng sau.】
An Cửu: “…”
Bây giờ nàng tỉnh táo vô cùng.
Nàng nghĩ, quả nhiên Hoàng đế cũng biết có người muốn hãm hại mình.
Nhưng sao hắn biết được?
Tối qua, chỗ đó chỉ có nàng và Bạo quân, mãi sau này nàng mới nói, vậy mà Hoàng đế rõ ràng đã biết từ trước…
Là Bạo quân nói sao?
Không phải, qua tiếp xúc với Bạo quân, rõ ràng Bạo quân không biết có một mình hắn tồn tại, cho dù có biết, với trí thông minh của hắn cũng không hiểu nổi.
Vậy thì có thể là từ kênh khác mà biết, dù sao Hoàng đế tuy thể hiện rất trung nhị, nhưng rốt cuộc hắn là Hoàng đế, thiên hạ này là của hắn, nắm được chút tình báo cũng chẳng có gì lạ.
Trên giường cuối cùng cũng truyền đến tiếng thở đều đều của Hoàng đế.
Còn An Cửu canh lò mấy canh giờ, Hoàng đế không tỉnh, Bạo quân không đến, trời lại sáng mất rồi.
An Cửu: “…”
Cái này khác gì hồi đại học khó khăn lắm mới đi học, mà thầy giáo lại không điểm danh chứ?
Còn Hoàng đế thì tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái.
“Nàng… không ngủ à?” Đáy mắt của giai cấp thống trị phong kiến hiếm thấy có thêm vài phần đồng cảm với thân trâu ngựa.
“Không ạ.” An Cửu mắt thâm quầng, mặt mày tái nhợt, đầu tóc còn rối bù, trông như sắp mệt chết đến nơi.
Hoàng đế liền đại phát từ bi cho nàng đi nghỉ, An Cửu hơi cảm động, cuối cùng Hoàng đế cũng biết làm người rồi…
Nhưng nàng còn chưa kịp bước ra khỏi cửa, giọng Hoàng đế đã vọng tới.
【Ha ha ha.】
【Thằng ngu hôm qua nhất định không đến.】
【Phần bánh việt quất nghìn lớp còn lại là của Trẫm rồi.】
【Giang sơn của Trẫm, tuyệt đối không chia sẻ với ai, bánh cuộn mứt của Trẫm cũng vậy~】
An Cửu: “…”
Thôi, kệ đi, so đo với kẻ thần kinh làm gì…
Giây tiếp theo, chân nàng loạng choạng, vấp phải bậc cửa ngã nhào…
