Chương 68: Không trách ta thiên vị.
Về đến doanh trại đã rất muộn.
Họ cho gọi Thái y đến.
Lần này là Thái y họ Lâm, nghe nói rất có tài trị ngoại thương. Ông ta xử lý vết thương cho Hoàng thượng, kê đơn thuốc. An Cửu và Cô Cô họ Khúc đi sắc thuốc, Cảnh Vương và Hoàng thượng ở trong lều nói chuyện.
Cô Cô họ Khúc đau lòng đến mức nước mắt rơi lã chã.
“Hoàng thượng sợ đau nhất, sao lại…” Cô Cô thở dài: “Trong rừng nguy hiểm như vậy, không nên để người đi mới phải.”
An Cửu lặng lẽ lắng nghe, thực ra nàng cũng rất sợ hãi, đến giờ vẫn còn tay chân bủn rủn, toàn thân vô lực. Nhưng nàng chỉ là một cung nữ, cung nữ chính là nô tài, ai quản nàng có mệt hay không, có sợ hay không? Chẳng ai hỏi một câu, trực tiếp đuổi đi sắc thuốc.
An Cửu chống cằm, hồi tưởng lại chuyện hôm nay. Nàng và Hoàng thượng thực sự đã đi một chuyến qua Quỷ Môn Quan.
Đây chính là cái giá của việc tăng lương sao?
Giá mà được như Hạ, Thu, Đông các nàng ấy, không phải tăng ca, không phải ứng phó lãnh đạo, lại còn không có nguy hiểm đến tính mạng…
Càng nghĩ càng thấy mình đúng là cái đồ ngu.
An Cửu hỏi Cô Cô họ Khúc: “Cô cô, cô thấy đồ con nấu có ngon không ạ?”
Cô Cô nói: “Ngon.”
“Ngon đến mức không thể thay thế được sao?”
Cô Cô lắc đầu.
Cũng chưa đến mức đó.
Đồ ăn nhà thường An Cửu nấu, hương vị cũng không tệ, nhưng cũng chưa đến mức không thể thay thế.
“Vậy…”
Cô Cô lắc đầu, nhìn An Cửu: “Tiểu Cửu à, con thực sự nghĩ rằng Hoàng thượng thích ở cùng con chỉ vì con nấu ăn ngon sao?”
An Cửu nhíu mày: “Không phải sao ạ?”
Cô Cô cười: “Không phải.”
Bà thở ra một hơi: “Tại sao Quang Hoa Điện chúng ta lại xây một cái bếp nhỏ?”
An Cửu tưởng là để tiện đun nước, chẳng lẽ không phải?
Quả nhiên, Cô Cô phủ nhận suy nghĩ của nàng.
“Trước đây trong cung cũng có người nấu cơm cho Hoàng thượng, nhưng sau này Hoàng thượng thấy phiền phức nên không dùng nữa. Con biết đấy, Hoàng thượng là người rất biết tiết chế.”
Điều này không sai.
Lúc An Cửu mới đến, dù Hoàng thượng có thích món gì cũng sẽ kiềm chế không ăn nhiều.
Nhưng bây giờ…
Người còn thèm đến mức nào nữa.
Chẳng lẽ là vì nàng mà thay đổi?
Không thể nào…
Nàng đến tuổi còn phải xuất cung nữa, không thể làm nha hoàn hầu giường cho Hoàng thượng được.
Cô Cô gật đầu: “Tuy không biết tại sao, nhưng Hoàng thượng rất đặc biệt với con.”
An Cửu “…”
Cô Cô cũng không nói được nguyên do. Đợi thuốc sắc xong, An Cửu bưng lên cho Hoàng thượng.
Vết thương của Hoàng thượng đã được băng bó xong, người đang nằm sấp trên giường, nghe thấy động tĩnh thì ngẩng đầu nhìn An Cửu một cái.
An Cửu nói: “Hoàng thượng, xin dùng thuốc ạ.”
Hoàng thượng không nói một lời, quay đầu sang phía khác, ý từ chối rất rõ ràng.
“Trẫm không uống, đắng chết mất.”
An Cửu “…”
“Hoàng thượng, thuốc đắng dã tật, uống vào vết thương mới mau lành.”
Hoàng thượng hừ lạnh: “Ai cho ngươi lá gan ra lệnh cho Trẫm?”
An Cửu “…”
Bỗng nhiên muốn hất cả bát thuốc vào mặt hắn. Cái ca làm việc phá hoại này ai thích thì đi mà làm, bà đây không hầu nữa.
An Cửu không nói gì.
Giằng co một lúc, An Cửu nói: “Ăn thuốc xong có ô mai và mứt sơn trà cuộn, Hoàng thượng có muốn ăn không ạ?”
Hoàng thượng quay đầu lại, nhìn nàng đầy hung ác: “Trẫm trông rất thèm à?”
An Cửu vểnh tai lên, nhưng không nghe thấy tiếng lòng của hắn, điều này chứng tỏ đó chính là lời nói thật trong lòng hắn.
An Cửu muốn nói, người có thèm hay không trong lòng không biết sao?
An Cửu đi lấy chỗ đồ ăn vặt cuối cùng của mình.
Hoàng thượng nhìn thấy cũng chẳng có phản ứng gì, mấy thứ này chẳng có gì lạ, rất bình thường, chỉ có món mứt sơn trà cuộn là còn có chút sức hút, nhưng nhìn một cái rồi cũng hết.
[Trông cũng không ngon lắm.]
[Không không không, dù có ngon, Trẫm cũng không ăn.]
[Trẫm giận rồi!!!]
An Cửu “?”
Lại làm sao nữa đây? Mình làm gì hắn mà hắn giận?
An Cửu hoàn toàn không hiểu đầu cơ, lòng dạ con trai thật khó đoán, dù có nghe được tiếng lòng cũng không đoán được tâm tư của hắn…
Nhưng An Cửu không thể hỏi thẳng, đang không biết làm thế nào thì bỗng nhiên nàng nghe thấy tiếng lòng của Hoàng thượng.
[Nàng nhất định cho rằng Trẫm không bằng cái tên ngu ngốc kia.]
[Buồn cười, chẳng phải Trẫm bị thương đều là tại hắn sao?]
[Bây giờ bọn họ là một phe rồi.]
[Cáo mượn oai hùm, trai gian gái dâm!]
An Cửu ‘…’
Thế này thì quá đáng rồi đấy…
Nàng rất mệt được không…
Nhưng tiếng than thở của Hoàng thượng không ngừng, cứ như một trăm con vịt kêu liên hồi. An Cửu buồn ngủ đến mức lắc lư, mà hắn vẫn chưa nói xong. An Cửu nhịn không nổi, nàng đứng dậy.
Hoàng thượng nhìn chằm chằm nàng.
[Nàng… nàng muốn làm gì?]
An Cửu nói: “Hoàng thượng, uống thuốc.”
Nàng đặt bát thuốc bên miệng Hoàng thượng, hắn còn do dự, An Cửu thuận thế đổ cho hắn uống. Hoàng thượng đắng đến mức mặt mày biến dạng, một viên ô mai được bỏ vào miệng hắn.
Hoàng thượng đại nộ: “Đáng chết, to gan, Trẫm… Trẫm…”
“Nô tỳ cáo lui.”
An Cửu ngáp một cái rồi rời đi.
Nàng thực sự quá mệt, quá buồn ngủ. Chết thì chết, không sống nổi nữa, bỏ cuộc!
Ra khỏi lều, nàng không nghe thấy giọng Hoàng thượng nữa.
Bốn bề rất yên tĩnh, giờ này mọi người đều đã ngủ, không bao lâu nữa trời sẽ sáng, vậy mà nàng lại phải tăng ca liên tục cho cái ca làm việc phá hoại này…
Không hầu nữa.
Về đến phòng, chỉ có Tiểu Đông ở đó.
Nàng ta cũng không ngủ, cứ như bị thần kinh, nhìn chằm chằm vào An Cửu.
An Cửu lười để ý, lên giường ngủ.
Giấc này ngủ rất ngon. Lúc mơ màng, nàng nghe thấy tiếng thét của phụ nữ, An Cửu trở mình, lấy chăn trùm kín đầu.
Không biết bao lâu sau, An Cửu tỉnh dậy, vừa mở mắt đã giật mình, phát hiện mình nằm ở mép giường, chỉ chiếm chỗ bằng hai bàn tay. Nàng thở ra một hơi, rồi giật mình lần thứ hai…
Hoàng thượng nằm bên cạnh, đang nhìn nàng không chớp mắt.
Làm gì?
Chẳng lẽ vì chuyện uống thuốc mà đến trả thù?
An Cửu còn chưa nghĩ ra phải làm gì thì đã nghe Hoàng thượng nói: “Đói…”
Trong lòng An Cửu mừng thầm, đây là Bạo quân.
Bạo quân mở đôi mắt to tròn ngây thơ vô tri nhìn An Cửu, như một con quái thú mắt to trong hang đang chờ được mớm ăn…
Phụ nữ thích mấy thứ có sự tương phản đáng yêu này.
Trái tim từ mẫu đáng sợ của An Cửu lại trào dâng. Nàng nhìn quanh, trong phòng không có ai, trời cũng sắp sáng.
Nàng xuống giường, thu dọn một chút rồi hỏi Bạo quân: “Hoàng thượng, vết thương có đau không ạ?”
Bạo quân lắc đầu.
[Đau, nhưng không nói.]
An Cửu nghĩ thầm, nhìn đi, nhìn đi, không trách nàng thiên vị.
Cái khác biệt này…
Hoàng thượng thì kêu như con vịt, còn Bạo quân thì đau cũng nhịn không nói.
“Hoàng thượng muốn ăn gì ạ?”
An Cửu đi trước, không nhìn thấy Tiểu Đông bị đánh ngất xỉu ném dưới gầm giường đang mở to mắt kinh hoàng nhìn bọn họ.
Bạo quân lắc đầu: “Ăn.”
An Cửu nghĩ ngợi, tên này bị thương, đúng là nên ăn thanh đạm một chút, thế là làm cho hắn bánh trứng, phết chút tương An Cửu mang theo, lại nấu thêm một bát canh trứng.
Bạo quân ăn sạch, lại đưa cho An Cửu một thỏi vàng.
Nhìn đi, nhìn đi, nhìn xem người ta ra tay hào phóng thế nào, không giống Hoàng thượng, như con gà sắt, việc thì nhiều…
