Chương 80: Trẫm phải giấu mấy thỏi vàng đi mới được.
Hoàng đế bị tên lính canh này chọc cho cười luôn.
“Cho hắn vào đi.”
Một kẻ thú vị như vậy, Hoàng đế rất muốn xem thử.
Lý công công vừa đi, Khúc cô cô đã tới, hỏi Ngài trưa nay có ăn thịt dê không.
Hoàng đế đang xem một quyển tấu chương, nghe vậy nghĩ ngợi một lát rồi gật đầu.
Thực ra Ngài không thích ăn thịt dê, luôn cảm thấy có mùi hôi, nhưng nếu là con ngỗng ngốc kia làm, có lẽ sẽ đỡ hơn một chút.
Hoàng đế đã nghĩ xong rồi, nếu con ngỗng ngốc làm không ngon, thì phạt nó ba tháng bổng lộc.
Ha ha ha!!!
Hoàng đế đứng dậy, đi tới một cái tủ nhỏ trước mặt mở ra, Khúc cô cô nghi hoặc nhìn Ngài.
“Bệ hạ muốn tìm gì vậy ạ?”
Hoàng đế không nói gì, lấy ra một cái rương nhỏ, bắt đầu đếm mấy thỏi vàng bên trong.
Mấy thỏi vàng này không to, được làm rất nhỏ nhắn đáng yêu, cầm trong tay nghịch khá thú vị, Hoàng đế lúc rảnh rỗi rất thích chơi chúng.
Khúc cô cô cũng không để ý nhiều liền đi ra ngoài.
Nhưng Hoàng đế trong điện lại cau mày.
“Ít đi nhiều thế này.” Sắc mặt Ngài không tốt lắm.
Tên ngu xuẩn kia đúng là biết lấy đồ của người khác ra làm sang.
Bên phía An Cửu, không tiện phơi y phục của Hoàng đế ở bên ngoài, chỉ đành phơi trong phòng mình, nàng bưng quần áo của mình đi tới chỗ các cung nữ chuyên phơi đồ.
Mấy cung nữ đang tụ tập nói chuyện phiếm.
Tuy nói họa từ miệng mà ra, ai ai cũng biết trong cung phải ăn nói thận trọng, hành động cẩn thận.
Nhưng ngày qua ngày sống cuộc đời như ngồi tù, ai nấy đều rất ngột ngạt, chẳng có cách nào giải tỏa, nói chuyện phiếm cũng coi như một kiểu.
Mấy người đang nói chuyện vui vẻ, nhìn thấy An Cửu thì không hẹn mà cùng im bặt, cũng chẳng nói gì, chỉ đứng yên lặng, đối với An Cửu dường như còn có chút e dè.
An Cửu hơi lạ, e dè nàng làm gì?
Nàng phơi xong quần áo, lúc quay về mới nghĩ thông.
Tự nàng không thấy, nhưng trong mắt người khác, nàng hầu hạ trước ngự tọa, Hoàng đế làm gì cũng mang theo nàng, có thể nói là cung nữ số một bên cạnh Hoàng đế rồi.
Hơn nữa nàng còn nói chuyện được với cả Khúc cô cô và Lý công công, điều này đã kéo xa khoảng cách với các nàng ấy.
Chẳng trách bản thân chẳng có bạn bè gì, trong công ty, tên tiểu tổ trưởng chân sai vặt bên cạnh tổng giám đốc thì làm sao có thể có quan hệ tốt được chứ?
Nhưng mà, nàng cũng chẳng quan tâm, không có người thì không có, ít nhất cũng được thanh tịnh.
An Cửu vào phòng bếp nhỏ, bắt đầu làm bánh sữa hai lớp, còn chưa làm xong, Khúc cô cô đã tới hỏi thịt dê làm thế nào?
Làm thịt dê thì An Cửu rất rành, thịt dê ngon căn bản không cần thêm gia vị gì, chỉ cần một chút muối, hành gừng, bỏ vào nồi hầm là được.
An Cửu đoán Ngự Thiện Phòng bên kia chắc cũng làm gần như vậy, với nàng làm chắc không khác gì, hơn nữa Hoàng đế cũng phải thích ứng với đồ ăn của Ngự Thiện Phòng, không thể cứ ăn đồ nàng nấu mãi được.
Nhưng Khúc cô cô lắc đầu: “Vẫn là con làm đi.”
An Cửu không hiểu lắm, nhưng Khúc cô cô kiên quyết, bởi vì Hoàng đế đã nói vậy, làm kẻ dưới, chủ nhân bảo gì thì đó là cái đó, Khúc cô cô đã quen rồi, nghiêm ngặt chấp hành mệnh lệnh của Hoàng đế.
An Cửu đành phải chọn mấy miếng sườn non và xương dê tốt bỏ vào nồi hầm.
Chẳng mấy chốc mùi thơm bay khắp cả sân, Khúc cô cô chạy tới xem mấy lần, bên An Cửu bánh sữa hai lớp và sữa nướng caramen đều đã xong, vốn định để Khúc cô cô bưng qua, nhưng Khúc cô cô lại nhìn bánh sữa hai lớp, rồi lại nhìn An Cửu, bỗng nhiên cười: “Cô trông lửa giúp con, hay là con đi dâng đi.”
An Cửu: “…”
Nàng cứ cảm thấy Khúc cô cô hơi kỳ lạ, nhưng ai bảo người ta là lãnh đạo chứ.
Lời lãnh đạo nói đương nhiên phải nghe rồi.
Thế là An Cửu tự mình đi dâng, bưng đồ vào trong đại điện, nhìn thấy một người đàn ông đen đủi gầy gò đang quỳ trên mặt đất, còn giọng nói của Hoàng đế vang vọng trong đại điện.
[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.]
[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.]
An Cửu khựng bước chân, bị tiếng cười này làm giật mình, nhưng rất nhanh nàng điều chỉnh lại, mặt không đổi sắc đặt đồ lên bàn.
Hoàng đế liếc nàng một cái.
An Cửu cúi đầu đứng sang một bên.
“Sau này ngươi đến trước ngự tọa hầu hạ đi,” mặc kệ trong lòng Hoàng đế cười thế nào, trên mặt Ngài vẫn giữ vẻ mặt cao lãnh bá chủ, nói với người đàn ông đen gầy bên dưới.
“Tạ… tạ Bệ hạ, nô tài nguyện vì Bệ hạ tan xương nát thịt, dẫu có thế nào cũng không từ…” Người đàn ông đen gầy dập đầu thật mạnh một cái.
[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha.]
An Cửu: “…”
Cuối cùng nàng cũng biết Hoàng đế cười gì rồi, bởi vì vị huynh đài này không biết là người phương nào, giọng nói cực kỳ cực kỳ cực kỳ nặng, thêm vào tướng mạo của hắn, nghe lên đúng là rất buồn cười.
“Ngươi… ngươi lui đi.” Hoàng đế phẩy tay.
“Tạ… tạ Bệ hạ, nô tài cáo lui~”
Hoàng đế: “…”
An Cửu: “…”
Người đó đi rồi, An Cửu tới hầu hạ Hoàng đế dùng bữa, nàng nhìn thấy rõ khóe miệng Hoàng đế cong lên, trông có vẻ tâm trạng rất tốt.
An Cửu cũng không nhịn được cong cong khóe miệng, nàng cảm thấy Hoàng đế cũng giống như một đứa trẻ.
Hầu hạ Hoàng đế dùng bữa xong, An Cửu thu dọn đồ đạc định rời đi.
Tiếng lòng của Hoàng đế lại vang lên.
[Trẫm phải giấu cái rương đi mới được.]
An Cửu khựng bước chân, vểnh tai lên nghe.
Giấu rương?
Rương gì?
[Mấy nén bạc nhỏ của Trẫm, tuyệt đối không thể để tên ngu xuẩn đó lấy đi tán gái nữa.]
Nén bạc, ngu xuẩn, con gái…
Mấy từ khóa kết hợp lại, An Cửu liền hiểu.
Nàng bĩu môi.
Kiếp trước chắc chắn là thần keo kiệt đầu thai rồi, kho chứa đầy một phòng châu báu, thưởng cho nô tài có mấy nén bạc nhỏ, xem ông ta keo kiệt kìa…
An Cửu tức giận quay về phòng bếp, Khúc cô cô thấy sắc mặt An Cửu không được tốt như lúc đi, bà cười: “Đây là làm sao thế?”
“Không có gì ạ.”
Khúc cô cô nói: “Bệ hạ chính là miệng dao tâm phật ấy mà.”
An Cửu đúng là sống lâu mới thấy, lại có thể nghe được người ta dùng “miệng dao tâm phật” để hình dung Hoàng đế.
Nhưng nghĩ kỹ lại, có đôi khi Hoàng đế quả thật cũng tâm khẩu bất nhất, ví dụ như cái y phục màu hồng hôm đó…
Trưa, An Cửu bưng thịt dê đã hầm xong vào, mới phát hiện Cảnh Vương cũng tới, Cảnh Vương còn gật đầu với nàng, điều này khiến An Cửu thụ sủng nhược kinh, ngẩng đầu lên thì phát hiện Hoàng đế đang nhìn chằm chằm nàng…
Sao thế?
[Hừ!]
Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, không nhìn nàng nữa.
An Cửu: “…”
Đúng là một thằng nhóc hư đốn.
Cảnh Vương nhìn đĩa thịt dê to này, lại nhìn Hoàng đế, thấy Hoàng đế không có gì khác thường.
Cảnh Vương tính tình thẳng thắn cũng không kiêng dè, hắn nói: “Bệnh của Hoàng huynh hình như không nặng như trước nữa.”
Hoàng đế cũng phát hiện ra, ánh mắt Ngài dừng lại trên người An Cửu một thoáng.
“Hoặc là nặng hơn rồi!”
Dù sao, tên ngu xuẩn còn dẫn con ngỗng ngốc ra khỏi cung, còn gì đáng sợ hơn việc đêm xuống ngủ trong hoàng cung, sáng sớm tỉnh dậy lại thấy mình đang nằm trên giường trong kỹ viện chứ?
Cảnh Vương không biết Hoàng đế đang nghĩ gì, hắn đợi Hoàng đế ăn một miếng thịt dê không có phản ứng gì, mới gắp một miếng, ăn một miếng, hắn liền nói: “Thực ra thần có một chuyện vẫn luôn muốn nói với Hoàng thượng.”
Trong lòng Hoàng đế đang cảm thán thịt dê hầm này ăn khá ngon, vậy mà một chút mùi hôi cũng không có, thì nghe thấy Cảnh Vương nói: “Là về chuyện của Thuần phi nương nương…”
Hắn đem suy đoán hôm đi săn mùa thu của An Cửu nói ra.
Nhưng, Hoàng đế không hề ngạc nhiên.
Cảnh Vương liền hiểu, Hoàng đế thông minh như vậy, chuyện mà Tiểu Cửu còn nghĩ ra được, sao Hoàng đế có thể không nghĩ tới?
“Xem ra là thần lắm lời rồi, Hoàng thượng đã sớm biết.”
Hoàng đế gật đầu: “Ta cũng đoán được.”
Ngài lại ăn thêm một miếng thịt, nuốt xuống rồi mới hỏi: “Ngược lại là ngươi, sao ngươi lại phát hiện ra?”
Cảnh Vương không thể lừa gạt Hoàng đế, nhưng hắn cũng không tiện nói thẳng ra là An Cửu, thế là theo bản năng liếc nhìn nàng một cái.
An Cửu: “…”
Vương gia, người còn có thể rõ ràng hơn nữa không?
Quả nhiên, Hoàng đế đặt đũa xuống, cũng nhìn về phía An Cửu.
