Chương 5: Khu cách ly
Thẩm Bắc Đẩu lập tức đổ hết đất phóng xạ cấp ba lúc nãy đi, dùng hai tay cầm gậy gỗ hì hục đào đất phóng xạ cấp hai quý giá, số điểm tích lũy có thể đổi ít nhất cũng gấp đôi so với cấp ba.
Thẩm Thất Tinh hơi thất vọng, cuối cùng cũng tìm được thực vật biến dị phóng xạ cấp một, cô còn tưởng dưới lớp đất đó có đá năng lượng đấy.
Diện tích ngang của không gian bây giờ chỉ có một mét vuông, một bụi rau sam chuột và một cây cỏ lồng vực, cộng thêm nhiều đất như vậy…
Nếu chất đống hết lên nhau thì rau sam chuột biến dị và cỏ lồng vực trông sẽ rất xấu.
Thẩm Thất Tinh nghĩ, sau này nhất định phải làm cái kệ, tận dụng chiều cao dọc của không gian.
Nhìn đồng hồ, chưa đến trưa. Thẩm Thất Tinh lập tức quyết định, tìm một chỗ thích hợp, trưa nay hai người sẽ kiếm ít dây leo đan tạm một cái bao tải mới, cái bao tải cũ còn tương đối kín, có thể dùng để đựng đất.
May mà dây leo thứ này chỗ nào cũng có, hai người nhanh chóng kiếm được một bó, chỉ có điều chúng đều bị nhiễm phóng xạ cấp bốn, không thể tiếp xúc trực tiếp với da.
Thẩm Bắc Đẩu là người tỉ mỉ, lúc đi đã mang theo găng tay.
Hai người tìm một hang đá khuất nắng, Thẩm Bắc Đẩu dùng dao rựa chẻ dây leo, Thẩm Thất Tinh kiên nhẫn đan bao tải.
Thẩm Thất Tinh vô cùng mừng rỡ, trí nhớ cơ bắp của nguyên chủ vẫn còn, ngón tay thoăn thoắt lên xuống, hai tiếng rưỡi sau, một cái bao tải mới đã thành hình, chất liệu cũng không tệ.
Tiếc là đã đến trưa, mặt trời nóng gắt, hai người không dám đội nắng về.
Uống chút nước, hai chị em ăn nốt miếng ngải cứu còn lại từ hôm qua, sau đó chẻ nốt chỗ dây leo còn lại, bắt đầu đan gùi.
Gùi đơn giản hơn bao tải nhiều, mà hai người có thừa thời gian, đến ba giờ chiều, hai cái gùi đã đan xong.
Có công cụ rồi, hai người lại tiếp tục tìm kiếm, đúng là có phúc, lại tìm thêm được hai cây cỏ lồng vực biến dị phóng xạ cấp ba, mà cây cỏ này đã trổ bông, tuy quả còn non nhưng cũng coi như có chút lương thực để ăn.
Nghĩ thôi đã thấy phấn khích!
Thẩm Bắc Đẩu cân nhắc, trực tiếp cho bao tải vào gùi mà dùng, đeo như vậy êm vai hơn, cũng không quá phô trương, họ không muốn bị người ta để ý.
Thẩm Thất Tinh ném rau sam chuột biến dị phóng xạ cấp một vào không gian, còn đất phóng xạ cấp hai mỗi loại đóng nửa bao tải, cỏ lồng vực để trên cùng, cuối cùng nhét thêm ít dây leo phóng xạ cấp bốn để ngụy trang.
Bận rộn như vậy xong đã hơn bốn giờ. Chỗ này cách nhà khá xa, hai người dù tiếc cũng phải quay về.
Hễ trời vừa tối, ngoài hoang dã là thiên hạ của động vật biến dị, nhất là động vật biến dị lớn, con người không thể chống đỡ nổi. Dù là đội lính đánh thuê cũng sẽ không chọn ra ngoài làm nhiệm vụ vào ban đêm.
Hai người đeo đồ, cộng thêm Thẩm Thất Tinh đi chậm, đồ đạc trên lưng cũng chẳng có gì đặc biệt, lẫn trong dòng người về nhà cũng không bị chú ý.
Đến khi hai người về đến nhà đã hơn sáu giờ, mặt trời sắp lặn.
"Chị, chị nhìn kìa!" Giọng Thẩm Bắc Đẩu phấn khích.
Tên trộm dính bẫy rồi!
Cái bẫy trước cửa nhà xem chừng đã phát huy tác dụng, trong hố có nhiều vết máu, trên cây gậy nhọn còn vài mảnh vải quần áo bị xé.
Trên cửa cũng có máu văng tung tóe, xem ra cái boomerang cũng có ích.
Đã đời thật!
Thẩm Bắc Đẩu chỉ cảm thấy uất ức trong lòng bỗng tan biến, cũng thêm phần khâm phục chị mình.
Thẩm Thất Tinh cẩn thận xử lý cái bẫy, lấp đất lại, đề phòng sáng mai họ vấp ngã.
Buổi tối thì không cần lo, bởi vì trong khu lều, hễ trời tối là người ta không dám ra ngoài.
Dù sao nơi này chẳng có đội lính đánh thuê cũng chẳng có đội tuần tra, nhà cô còn ở chỗ ven rìa, nếu thực sự có nguy hiểm gì, nhà cô là nơi đầu tiên gánh chịu.
Ai dám liều mạng ra ngoài vào ban đêm thì đúng là điên rồi.
Thế nên hai người vào nhà liền lấy đá chặn cửa lại, may mà cái bẫy lần này có tác dụng.
Hiện tại không gian của Thẩm Thất Tinh đã có thể chứa được chút đồ quan trọng, đó đã là một khởi đầu tốt rồi.
Thực ra dù lũ trộm có quay lại lần nữa, cô cũng không sợ, cùng lắm thì giết chúng.
Ngày tận thế, giết người vì bảo mệnh chính là quy luật rừng cơ bản nhất, bây giờ đến phế thổ này, quy luật đó chắc vẫn còn dùng được.
Để rau sam chuột giữ được tươi, Thẩm Thất Tinh cho cả rau sam chuột lẫn đất phóng xạ cấp hai vào không gian, còn tưới cho chúng ít nước, như vậy ngày mai mới bán được giá tốt.
"Khi nào chúng ta đủ tích phân, sẽ vào khu cách ly tìm một căn nhà ở." Thẩm Thất Tinh vừa nấu cháo cỏ lồng vực vừa mơ về tương lai.
"Thật sự có thể vào được sao? Bố mẹ cũng chưa từng dám nghĩ tới."
"Dám nghĩ mới dám làm."
"Chị, trước đây sao chị không thích nói nhiều như vậy?"
"Trước đây… trước đây đều là chuyện quá khứ rồi, trận ốm này đã giúp chị nghĩ thông suốt, muốn thay đổi cuộc sống thì phải thay đổi bản thân, nếu không chúng ta chỉ có thể sống mờ mịt như này mãi."
"Ừ, em nghe lời chị."
Thẩm Bắc Đẩu lần đầu tiên cảm thấy cuộc sống có niềm hy vọng, ngay cả cháo cỏ lồng vực cũng thấy ngọt thơm hơn.
Hai người lại mơ màng nói thêm vài câu, rồi mệt quá ngủ thiếp đi.
Đêm nay rất yên tĩnh, tuy bên ngoài có tiếng thú lạ kêu, nhưng đều ở rất xa. Sáng hôm sau, cứ đúng bốn giờ, hai người lại tập luyện như thường.
Thể trạng Thẩm Bắc Đẩu vốn rất tốt, hôm qua mệt như chó chạy, sáng nay vẫn tinh thần phấn chấn, tập liên tục hai tiếng đồng hồ cũng không kêu ca gì.
Thẩm Thất Tinh thèm muốn thể trạng như vậy ghê, cô vẫn như cũ, tập được nửa tiếng thì nghỉ xuống nấu cơm.
Tuy cỏ lồng vực cũng không phải là không ngon, nhưng khá chịu đói, hai người ăn sáng xong thì đeo đồ "chiến lợi phẩm" hôm qua lên đường về phía khu cách ly.
Chỉ có khu cách ly mới có sảnh đổi điểm, dĩ nhiên cũng có thể chọn mấy tiệm nhỏ tư nhân để đổi tích phân, nhưng họ là trẻ con, dễ bị tính kế, nên sảnh đổi điểm tốt hơn, không già không dối, khuyết điểm duy nhất là hơi xa.
Đi bộ một tiếng, Thẩm Thất Tinh và em trai cuối cùng đã vào được khu cách ly.
Giữa khu cách ly và khu lều có một cánh cửa kim loại, nghe nói vật liệu có pha thêm ít đá năng lượng, khá chắc chắn.
Cạnh cánh cửa sắt là một bức tường đá, tuy chỉ dày chừng mười mấy centimét, nhưng cũng tốt gấp vạn lần so với hàng rào lưới thép trước nhà họ.
Cửa vào có đội tuần tra kiểm tra thông tin trên đồng hồ đeo tay, may mà đồng hồ của Thẩm Bắc Đẩu còn dùng được, hai người thuận lợi vào khu cách ly.
Không có đồng hồ quả thật rất bất tiện, dù không mua đồng hồ mới, ít nhất cũng phải sửa cái cũ.
Nhà cửa trong khu cách ly đều là nhà gạch ngói, tuy chen chúc nhau không rộng rãi lắm, cũng không có nhà cao tầng, nhưng trông sạch sẽ gọn gàng hơn khu lều gấp vạn lần.
Người ở đây cũng ăn mặc tươm tất hơn nhiều so với khu lều, hiếm khi thấy quần áo vá chằng vá đũa, trong ngõ nhỏ thường xuyên có trẻ con chơi đùa, thậm chí có nhà còn trồng hoa trong chậu trước cửa, điều này khiến Thẩm Thất Tinh bàng hoàng như trở về trước tận thế.
Thêm nữa là có đội tuần tra làm nhiệm vụ, chẳng trách ai có chút vốn liếng cũng muốn vào khu cách ly.
Dù vậy, người trong khu cách ly còn mơ ước vào khu an toàn, đủ thấy khu an toàn chắc còn tốt hơn nơi này.
Nhìn lại hai chị em họ, lấm lem bẩn thỉu, quần áo chồng lên mụn vá, ai cũng thấy ngay là dân nghèo khu lều, người trong khu cách ly đều nhìn họ với ánh mắt khinh miệt.
Vào sảnh đổi điểm, thái độ nhân viên cũng không khá hơn là mấy, nhưng khi Thẩm Thất Tinh lấy ra rau sam chuột biến dị phóng xạ cấp một, thái độ của nhân viên vẫn dịu xuống một chút.
Có công bằng mà nói, tuy thái độ của người ở đây bình thường, nhưng giá cả đều được niêm yết rõ ràng.
