Chương 16: Tôi Không Đội Nón Xanh Cho Bố Cậu Đâu
Kỳ Thiếu Bạch theo phản xạ cau mày: “Con không định gặp cô ta.”
Nếu không phải Liễu Chân Chân cứ khăng khăng đòi thêm WeChat để gửi ảnh, thì cậu căn bản cũng chẳng thèm kết bạn.
Kỳ Thiếu Bạch trả lời nhanh đến mức Thịnh Mục Mục mơ hồ cảm nhận được cậu có ý muốn cắt đứt quan hệ với Liễu Chân Chân.
Ánh mắt Thịnh Mục Mục trở nên hài lòng.
Không tệ, Kỳ Thiếu Bạch trước khi gặp nữ chính tương lai vẫn còn giữ được tiết hạnh.
Đáng dạy bảo.
Ban đầu, Kỳ Thiếu Bạch từng nghĩ đến phản ứng của Thịnh Mục Mục khi xem ảnh.
Nếu cô ấy ra sức phủ nhận hoặc muốn bịt miệng cậu, cậu nhất định sẽ nói với bố.
Nhưng hiện tại, cô ấy lại thản nhiên như không có chuyện gì.
Ngược lại khiến cậu không hiểu nổi.
Kỳ Thiếu Bạch không hề nhận ra, đám mây đen cứ nhíu chặt trên mày bấy lâu đã giãn ra vài phần.
Dường như trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Tiềm thức cảm thấy chuyện này có hiểu lầm.
Cậu không hề ghét bà mẹ kế Thịnh Mục Mục này. Ngược lại, sau chuyện mời phụ huynh lần trước, ấn tượng của Thịnh Mục Mục trong lòng cậu khá tốt.
Là một người lớn biết điều, không thành kiến với người khác.
Thịnh Mục Mục suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy để tôi tự đi gặp cô ta, cậu giúp tôi hẹn nhé?”
Kỳ Thiếu Bạch khó hiểu cau mày: “?”
Cô ấy muốn làm gì?
Dùng tiền bịt miệng? Hay muốn bỏ tiền ra mua lại mấy tấm ảnh từ Liễu Chân Chân?
Cậu đã xem những bức ảnh đó rồi, cô ấy làm vậy còn ý nghĩa gì nữa?
Kỳ Thiếu Bạch: “Con đi cùng cô.”
Thịnh Mục Mục hiểu Kỳ Thiếu Bạch đang nghĩ gì, cong mắt cười:
“Yên tâm, tôi không đội nón xanh cho bố cậu đâu.”
“Dạo này tôi định mở tiệm hoa, người đàn ông trong ảnh là do trợ lý Đổng giới thiệu cho quen, có kênh bán hoa tươi. Đến khách sạn đơn giản chỉ vì trà chiều ở đó ngon thôi.”
Cô căn bản không có tâm tư, cũng chẳng có lý do gì để ngoại tình.
Hiện tại cô chỉ muốn tập trung làm sự nghiệp, tiền đáng yêu hơn đàn ông nhiều.
Còn mấy chuyện tình cảm nam nữ?
Chỉ làm chậm trễ việc kiếm tiền của cô.
Bị người ta vạch trần suy nghĩ trong lòng, Kỳ Thiếu Bạch khẽ co ngón tay đang buông thõng bên người, ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng Thịnh Mục Mục, quai hàm hơi căng cứng.
“Con không tin lời một phía, nên mới đến hỏi cô, chứ không có ý bắt quả tang cô ngoại tình.”
Thịnh Mục Mục nghe vậy gật gù tán thưởng, khẽ mỉm cười.
Rất tốt, biết có thắc mắc thì hỏi thẳng, đó là thói quen tốt.
Quá nhiều hiểu lầm trong tiểu thuyết đều do nam nữ chính không có miệng.
May mà Kỳ Thiếu Bạch, nam chính tương lai này, có miệng.
Không tệ, không tệ.
Quả nhiên con mắt chọn tiểu thuyết của mình không tồi, tự khen mình một câu.
Kỳ Thiếu Bạch im lặng, không biết nên nói gì.
Đúng vậy.
Nghĩ kỹ lại, người đàn ông trong ảnh ngoài trẻ hơn ra, thì chẳng có điểm nào bằng bố cậu.
Chỉ cần không mù thì đều không chọn người đàn ông đó thay vì bố cậu.
Kỳ Thiếu Bạch bỗng thấy tự trách.
Không nên dùng ác ý để suy đoán quan hệ giữa mẹ kế và người đàn ông kia.
Mặt cậu hơi đỏ lên.
Không muốn bị Thịnh Mục Mục nhìn thấy bộ dạng lúng túng, cậu không tự nhiên xoa xoa gáy.
Thịnh Mục Mục nhìn thấu tâm tư nhỏ của Kỳ Thiếu Bạch, giọng an ủi:
“Cậu có gì nói thẳng như vậy là thói quen rất tốt, không hề làm phiền tôi, nên cũng không cần thấy ngại hay là quản chuyện bao đồng.”
“Có suy nghĩ thì trực tiếp trao đổi với người lớn, rất giỏi, tiếp tục phát huy nhé chàng trai.”
Kỳ Thiếu Bạch từ từ nhìn về phía Thịnh Mục Mục, nhất thời nghẹn lời.
Thịnh Mục Mục hưởng thụ đã đời cái cảm giác “mẹ kế” này, rồi nhún vai vẻ không có chuyện gì, quay người lên lầu.
Đi được nửa cầu thang, như chợt nhớ ra điều gì, cô quay đầu nói với Kỳ Thiếu Bạch:
“À, lúc nãy cậu nói bữa tối chỉ ăn một chút, trưa nay tôi có gói ít bánh ngọt mang về, để trong tủ lạnh đấy. Tôi thấy cậu hay uống nước ngọt vị nho, nên mua cho cậu một chai vị nho.”
Kỳ Thiếu Bạch sững người mấy giây, ngơ ngác gật đầu, “… Cảm ơn.”
Thịnh Mục Mục hai tay đút túi, vẻ mặt trầm ngâm lên lầu, nghĩ đến việc đi gặp Liễu Chân Chân thì cần chuẩn bị trước một số thứ.
Chỉ còn lại Kỳ Thiếu Bạch chưa kịp hoàn hồn, đứng ngây ra giữa phòng khách rộng lớn không một bóng người.
Cậu kinh ngạc vì Thịnh Mục Mục lại mua đồ ngọt cho cậu.
Càng kinh ngạc hơn khi cô ấy để ý đến khẩu vị thường ngày của cậu.
Từ nhỏ đến lớn, ngay cả bố cũng chưa từng quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt này.
Trong khoảnh khắc, cảm giác tự trách càng dâng cao.
Liễu Chân Chân nhận được tin nhắn của Kỳ Thiếu Bạch khi đang trong giờ tự học tối.
“A!”
Nhìn thấy bốn chữ “thời gian, địa điểm” hiện trên màn hình, cô ta kích động đến mức hét lên thành tiếng.
Không thèm để ý đến ánh mắt của các bạn xung quanh, cô ta trả lời tin nhắn một cách tự nhiên như không có ai.
Nụ cười trên mặt tươi đến mức sắp tràn ra ngoài.
Cô ta hẹn với Kỳ Thiếu Bạch tối Chủ nhật gặp nhau ở quán cà phê trên phố thương mại gần trường.
Nghe đàn chị nói quán cà phê đó trang trí rất đẹp, nhiều cặp đôi thích hẹn hò ở đó.
Giờ tự học chưa kết thúc, cô ta giả vờ ốm xin nghỉ về nhà sớm.
Hy vọng có thêm thời gian để lựa chọn trang phục và phụ kiện, cuối tuần có thể xuất hiện trước mặt Kỳ Thiếu Bạch trong trạng thái đẹp nhất.
Mấy tấm ảnh là một bàn đạp.
Cuối cùng cô ta cũng có thể mượn bàn đạp này để tiến gần hơn một bước với thần tượng trong lòng mình.
*
Hôm Thịnh Mục Mục và Kỳ Thiếu Bạch ra ngoài là Chủ nhật, không ai ngờ Kỳ Mặc lại ở nhà.
Thịnh Mục Mục đứng trước cửa phòng Kỳ Thiếu Bạch, không gõ cửa mà gọi thẳng vào trong:
“Cậu xong chưa? Tôi thay quần áo xong hết rồi, sao cậu lâu thế?”
Trong phòng, giọng Kỳ Thiếu Bạch trong trẻo: “Xong ngay đây.”
Thịnh Mục Mục giục: “Nhanh lên, nhanh lên.”
Bọn trẻ tuổi dậy thì đúng là phiền phức, ra ngoài thì chậm chạp, lại còn nặng gánh hình tượng.
Một lát sau, cửa phòng mở ra.
Kỳ Thiếu Bạch không nhìn thẳng Thịnh Mục Mục, giọng điệu cố làm ra vẻ tùy ý: “Đi thôi.”
Trong phòng khách, nghe hết cuộc trò chuyện của hai người, tay Kỳ Mặc đang cầm tách cà phê siết chặt.
Ánh mắt nhìn về phía họ trở nên sâu thẳm.
Ông chưa từng thấy Kỳ Thiếu Bạch nghe lời ai khác ngoài ông.
Cũng không ngờ chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, Thịnh Mục Mục và Kỳ Thiếu Bạch lại hòa hợp đến vậy.
Thậm chí…
Thịnh Mục Mục và Kỳ Thiếu Bạch trò chuyện với nhau, dường như còn thoải mái và tự nhiên hơn cả khi nói chuyện với ông.
Đi ngang qua phòng khách, Thịnh Mục Mục mới phát hiện Kỳ Mặc ngồi đó, có chút bất ngờ.
“Ơ, hôm nay anh không đi làm à?”
Kỳ Mặc gật đầu: “Ừ, nhưng lát nữa anh phải ra ngoài, có cuộc họp.”
Trên mặt Thịnh Mục Mục lập tức lộ ra vẻ “tôi biết ngay mà”.
Trong ấn tượng của cô, anh không phải đang làm việc thì cũng đang trên đường đi làm.
“Hai người định ra ngoài à?”
Kỳ Mặc liếc nhìn Kỳ Thiếu Bạch, rồi ánh mắt quay lại trên người Thịnh Mục Mục, hỏi.
Chưa kịp để Thịnh Mục Mục trả lời, Kỳ Thiếu Bạch đã giành nói trước:
“Vâng… Con hẹn Vệ Triều Nam đánh bóng, tiện đường cô ấy ra ngoài, chở con một đoạn.”
Thịnh Mục Mục từ từ quay cổ, lặng lẽ nhìn Kỳ Thiếu Bạch.
Chàng trai à, cậu có biết bộ dạng nói dối của cậu lộ liễu thế nào không?
Kỳ Thiếu Bạch hoàn toàn không nhận ra, chột dạ bổ sung một câu:
“Sắp muộn giờ rồi, chúng con đi đây. Bố, tạm biệt.”
Thịnh Mục Mục nhìn ra được, Kỳ Mặc đương nhiên cũng nhìn ra.
Ông không chọn vạch trần, khẽ cười một tiếng đầy ẩn ý.
“Ừ, đi đi.”
…
Thịnh Mục Mục và Kỳ Thiếu Bạch ngồi vào trong xe.
Thấy Kỳ Thiếu Bạch thở phào nhẹ nhõm, cô không nhịn được bật cười, vừa nổ máy vừa nói:
“Chàng trai, nói dối cũng khá đấy, lần sau đừng nói nữa nhé.”
Kỳ Thiếu Bạch quay đầu nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc.
Thịnh Mục Mục mím môi thành một đường thẳng rồi lắc đầu: “Lộ liễu quá.”
Kỳ Thiếu Bạch: “Rõ ràng vậy sao?”
Cậu chỉ là không muốn làm to chuyện trước mặt bố khi chưa điều tra rõ chuyện tấm ảnh, nên mới nói dối một câu.
“Ừm… nói sao nhỉ.” Thịnh Mục Mục sắp xếp lại ngôn từ, “Học sinh tiểu học lừa cô giáo là quên mang bài tập còn diễn đạt hơn cậu.”
Ví von này rất sỉ nhục, nhưng lại buồn cười.
Kỳ Thiếu Bạch không nhịn được cười, trợn mắt nhẹ một cái, “Cô có thể nói khoa trương hơn nữa.”
Thịnh Mục Mục nhìn cậu một cái với vẻ “tin hay không tùy cậu”, rồi đạp ga.
Chiếc Lamborghini màu trắng lao đi.
Bầu không khí trên đường đi nhẹ nhàng hơn nhiều so với tưởng tượng của Kỳ Thiếu Bạch.
Cậu vốn còn nghĩ, lần đầu tiên đi riêng với bà mẹ kế Thịnh Mục Mục này, liệu có ngượng ngùng không.
Không ngờ chẳng ngượng chút nào.
Hai người nói chuyện không nhiều, thỉnh thoảng Thịnh Mục Mục hỏi cậu một hai câu về nhà hàng nào ngon ở Kinh Thị, cậu theo sở thích của mình giới thiệu một hai chỗ.
Bầu không khí hòa hợp đến mức tưởng như họ không phải đi gặp Liễu Chân Chân, mà thật sự chỉ tiện đường chở cậu.
Cứ, rất kỳ lạ.
