Chương 3: Hả, muốn đóng vai mẹ kế dịu dàng à?
Nghe đám nhóc con này nói chuyện, Thịnh Mục Mục vừa buồn cười vừa cảm thán.
Trong tiểu thuyết có nhắc đến, thời cấp ba Kỳ Thiếu Bạch vì muốn gây sự chú ý của người lớn nên cố tình làm mấy chuyện nổi loạn.
Hôm nay cậu ấy dẫn bạn về nhà chơi, chắc cũng vì mục đích đó.
Đúng lúc này, Kỳ Thiếu Bạch ngẩng đầu liếc nhìn lên tầng hai.
Không ngờ lại đập vào ánh mắt vừa tiếc nuối vừa trìu mến của Thịnh Mục Mục.
Ánh mắt chạm nhau, Thịnh Mục Mục kéo khóe miệng, đáp lại bằng một nụ cười.
Kỳ Thiếu Bạch sững người, “?”
Kỳ Thiếu Bạch là nhân vật trung tâm trong nhóm bạn, mọi hành động đều được người khác chú ý.
Phát hiện vẻ mặt cậu ấy thay đổi, những người khác cũng theo ánh mắt cậu ấy ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thịnh Mục Mục.
Học sinh cấp ba rốt cuộc vẫn sợ người lớn, mới vừa rồi còn bàn tán chuyện mẹ kế của Kỳ Thiếu Bạch, giờ thấy người thật thì lập tức thu lại vẻ ngông nghênh.
Có người vỗ vai Kỳ Thiếu Bạch, thuận miệng hỏi:
“Kỳ thiếu, chị đẹp này là ai vậy?”
Kỳ Thiếu Bạch nhíu mày, liếc xéo người đó, lạnh lùng nói:
“Không biết nói thì đừng nói.”
Người đó kinh ngạc che miệng, hạ giọng hỏi:
“Cô ấy không phải là mẹ kế của cậu đấy chứ?”
Kỳ Thiếu Bạch không khẳng định cũng không phủ nhận.
Cứ như coi Thịnh Mục Mục không tồn tại, lười biếng ngồi phịch xuống sofa.
“Không cần để ý đến cô ấy, chúng ta tự chơi của chúng ta.”
Mọi người từ phản ứng của Kỳ Thiếu Bạch đã có thể xác nhận, chị đẹp này đúng là mẹ kế của cậu ấy!
Có lẽ vì người trước mắt với nụ cười ấm áp như gió xuân không giống với hình ảnh mẹ kế độc ác mà họ tưởng tượng, một đám học sinh cấp ba lập tức lấy lại phép lịch sự khi đến nhà người khác chơi.
Trong đám người có người mở đầu gọi một tiếng: “Cháu chào cô ạ!”
Ngay sau đó, dưới nhà vang lên từng tiếng “Cháu chào cô ạ!” trong trẻo.
Gọi đến mức Thịnh Mục Mục giật bắn mình.
Cô tuy đã hai mươi tám tuổi, không còn trẻ nữa, nhưng vì trông trẻ hơn so với tuổi nên trước giờ chưa từng bị ai gọi là cô.
Bây giờ tiếng “Cháu chào cô ạ” vang lên không ngớt, khiến cô cảm thấy cả người già đi hai mươi tuổi.
Kỳ Thiếu Bạch ngồi dựa vào sofa, ánh mắt lười nhác hướng lên tầng hai.
Ngay lúc này, Thịnh Mục Mục nhìn rõ chính diện của Kỳ Thiếu Bạch.
Cậu ấy có đôi mày thanh lãnh, mang vẻ phóng khoáng bất cần đời đặc trưng của tuổi trẻ.
Nói một cách trừu tượng, cứ như mỗi ánh mắt đều truyền tải cảm giác “phiền phức quá”.
Ngũ quan như một bức tượng chưa hoàn thiện, nhưng đã lộ ra nét khí chất bá tổng ban đầu.
Thời gian sẽ dần dần mài giũa khuôn mặt này ngày càng tinh xảo.
Nhưng mà…
Ánh mắt Thịnh Mục Mục dần sâu lại.
Một nghi ngờ trong lòng càng lúc càng rõ.
Khuôn mặt này chẳng giống Kỳ Mặc chút nào.
Kỳ Mặc và Kỳ Thiếu Bạch, thật sự là cha con sao?
Thịnh Mục Mục đè nén nghi ngờ trong lòng, mỉm cười rạng rỡ với đám học sinh dưới nhà, đáp lại:
“Chào các cháu, chào mừng đến nhà chơi, đừng câu nệ, cứ tự nhiên như ở nhà nhé.”
Cô cố gắng giữ giọng điệu trẻ trung, muốn xoa dịu cú sốc mà từ “cô” vừa rồi gây ra.
Nói xong, một đám nhóc con trong lòng đều giật mình.
Không ngờ mẹ kế của Kỳ thiếu không chỉ là một mỹ nhân, mà còn là một mỹ nhân dịu dàng, thân thiện.
Hoàn toàn không giống hình ảnh mẹ kế độc ác mà họ tưởng tượng.
Thằng nhóc vừa nãy còn hô hào “tuyệt đối sẽ không thèm để ý đến cô ấy”, giờ đang gãi đầu gãi tai cười ngây ngô, ngoan ngoãn đáp:
“Cháu làm phiền cô rồi ạ.”
Kỳ Thiếu Bạch: “…”
Chào hỏi xong, Thịnh Mục Mục quay về phòng ngủ.
Hồi trẻ cô thường đóng cửa phòng riêng, không muốn bị bố mẹ làm phiền, giờ đổi vị trí suy nghĩ, cũng không muốn làm một bà mẹ kế thiếu tinh tế.
Tốt nhất là nhường hết không gian bên ngoài cho bọn họ, đừng để họ cảm thấy trong nhà có người lớn mà không được tự nhiên.
Trong phòng khách.
Người thì chơi điện tử, người thì chơi bài.
Kỳ Thiếu Bạch chán chường lướt điện thoại, ánh mắt thỉnh thoảng lại hướng lên tầng hai.
Kỳ lạ.
Người phụ nữ đó thấy cậu dẫn một đám bạn về nhà chơi, vậy mà lại không hề tỏ ra tức giận.
Đổi chiêu muốn đóng vai mẹ kế dịu dàng à?
Buồn cười.
Đang suy nghĩ, trên bàn trà trước mặt bỗng được đặt xuống hai túi ni lông căng phồng, bên trong đầy đồ ăn vặt.
Người giúp việc: “Thiếu gia, đây là đồ ăn vặt mà phu nhân vừa dặn tôi đi mua.”
“Cái gì?” Kỳ Thiếu Bạch nheo mắt, liếc về phía phòng ngủ chính trên tầng hai, “Cô ấy bảo cô đi mua đồ ăn vặt cho tôi?”
Đùa gì thế?
Hôm nay đâu phải ngày Cá tháng Tư.
Người giúp việc gật đầu chắc chắn.
“Vâng, đều là phu nhân bảo tôi đi mua, phu nhân còn nói, nếu các cậu muốn uống trà sữa thì bảo tôi đi mua giúp. Thiếu gia, các cậu có uống trà sữa không?”
Trong lòng người giúp việc cũng vô cùng kinh ngạc.
Mặt trời mọc đằng tây rồi.
Phu nhân vậy mà lại chủ động quan tâm đến thiếu gia, hơn nữa còn là lúc ông chủ không có nhà.
Kỳ Thiếu Bạch trong lòng phức tạp, nhưng bề ngoài vẫn tỏ vẻ bực bội:
“… Không uống.”
Vệ Triều Nam từ trong túi rút ra một gói khoai tây chiên, xé ra, nhét vào miệng:
“Thiếu Bạch, mẹ kế của cậu tốt thật đấy, còn tốt hơn cả mẹ ruột của tôi.”
Vệ Triều Nam là anh em chơi thân với Kỳ Thiếu Bạch từ hồi cấp hai, biết bố Kỳ Thiếu Bạch tái hôn, từng thật lòng khuyên Kỳ Thiếu Bạch nên cẩn thận với mẹ kế.
Mười bà mẹ kế thì khó có được một người tốt.
Hôm nay gặp mặt, suy nghĩ của Vệ Triều Nam bắt đầu lung lay.
Kỳ Thiếu Bạch quay mặt đi, khinh thường đáp: “Cậu biết cái gì.”
Quỷ mới biết trong lòng cô ấy đang tính toán gì.
Tự dưng ân cần, nhất định có gian trá.
“Này, CD mới của ban nhạc Hắc Hỏa Xa mang chưa?” Kỳ Thiếu Bạch đột nhiên hỏi một câu.
Vệ Triều Nam: “Mang rồi, trong túi tôi.”
“Bật lên nghe thử.”
Nhạc heavy metal của Đức có sức xuyên thấu cực mạnh, Kỳ Thiếu Bạch cố tình vặn âm lượng to hết cỡ.
Ác ý chờ đợi Thịnh Mục Mục không nhịn được mà ra mắng cậu, lộ ra bộ mặt thật của mẹ kế độc ác.
Cứ như muốn chứng minh rằng phán đoán của mình về cô ấy là không sai.
Phòng ngủ chính tầng hai.
Thịnh Mục Mục đang chơi điện thoại.
Đột nhiên, tiếng nhạc chói tai từ dưới lầu vang lên.
Màng nhĩ bị chấn động đến đau, cô bất lực thở dài.
Ôi…
Xem ra thiếu niên nổi loạn tuổi dậy thì không phải như trên mạng nói, chỉ cần mỉm cười hiền từ và quan tâm chăm sóc đặc biệt là có thể dỗ được.
Kinh nghiệm trên mạng toàn dạy bậy bạ.
Thôi, cứ thuận theo tự nhiên làm chính mình vậy, cố tình tạo hình tượng mẹ hiền đúng là quá gượng gạo.
Không lâu sau, cửa phòng ngủ chính tầng hai từ từ bị đẩy ra.
Kỳ Thiếu Bạch liếc thấy, khẽ cười khẩy.
Hừ, cuối cùng cũng không nhịn được nữa rồi.
Trong lòng cậu dấy lên một cảm xúc phức tạp, vẻ mặt lại tỏ ra không quan tâm.
Chờ đợi trận mắng mỏ sắp tới.
