Chương 34: Phú bà thì sao? Phú bà thì không thích trai đẹp chắc?
Hai người lại tán gẫu thêm một lúc, Tô Thính Nhiên hỏi:
“Hôm nay đánh mạt chược không? Bà Tôn nói hôm qua cậu thắng đậm, giao lưu một ván chứ?”
Thịnh Mục Mục cười: “Hôm nay tôi không đánh, lát nữa có hẹn gặp người ta.”
Tô Thính Nhiên: “Thôi được, khi nào cậu rảnh thì hẹn sau.”
“Ok.”
Cúp máy, Thịnh Mục Mục bắt đầu trang điểm và thay đồ.
Dạo gần đây, khi số lượng thành viên của Nhà Hoa Duyệt Kỷ tăng lên, bốn nhân viên ban đầu được tuyển trước khi khai trương bắt đầu không kham nổi việc.
Những tấm thiệp nhỏ xinh được chuẩn bị trước khi khai trương đã đóng vai trò then chốt trong việc quảng bá cửa hàng hoa.
Thịnh Mục Mục đặt những tấm thiệp khác nhau vào mỗi đơn đặt hoa.
Có tấm viết về chuyện cung hoàng đạo, ngôn ngữ của hoa, có tấm viết “Hôm nay nên vui vẻ” hoặc những câu chuyện cười nhạt.
Với xác suất một phần trăm, khách hàng có thể rút được một tấm thiệp đặc biệt, được miễn phí mua hoa trọn đời.
Ý tưởng nhỏ này mang đến cho khách hàng niềm vui như mở hộp bí ẩn khi nhận được bó hoa, cộng với vẻ ngoài tinh tế và bao bì đẹp mắt, nhiều khách hàng đã chụp ảnh đăng lên mạng.
Một vài nội dung được các blogger nổi tiếng chia sẻ, chuyển tiếp, nhất thời thu hút không ít sự chú ý.
Lưu lượng tăng tất yếu kéo theo khối lượng công việc tăng.
Thịnh Mục Mục kiếp trước có nhiều kinh nghiệm làm việc tại công ty nước ngoài, cô hiểu rõ rằng trong tình huống này, thuê thêm mười người cũng không bằng thuê một người quản lý chuyên nghiệp.
Vì vậy, cô nhờ Trợ lý Đổng giúp đỡ.
Trợ lý Đổng giới thiệu cho cô một công ty săn đầu người có uy tín trong ngành.
Chiều nay, cô hẹn gặp người của công ty săn đầu người để trao đổi chi tiết.
Hai giờ chiều.
Một chiếc Porsche màu trắng đỗ trong hầm để xe của một tòa nhà văn phòng cao cấp ở Kinh Thị.
Cửa xe được đẩy ra, một bắp chân trắng ngần như ngọc bước ra trước.
Người phụ nữ có gương mặt xinh đẹp tinh tế, bước xuống xe với đôi giày cao gót màu đen, tiện tay vuốt tóc, gạt một lọn tóc che tầm nhìn ra sau tai.
Vạt áo sơ mi màu xanh navy được sơ vin gọn gàng vào chiếc váy bút chì, tôn lên đường cong hoàn hảo.
Thân hình tuyệt đẹp, dáng đi lại càng nổi bật, cô bước với tốc độ không nhanh không chậm về phía sảnh thang máy.
Không xa, bốn chàng trai trẻ khoảng hơn hai mươi tuổi, mắt tròn xoe, ánh mắt dõi theo.
Cho đến khi bóng dáng xinh đẹp đó hoàn toàn bị cánh cửa thang máy đóng lại che khuất, họ mới bắt đầu bàn tán.
“Chị gái xinh quá đi mất.”
“Tuyệt sắc giai nhân.”
“Cô ấy đi chiếc xe hơn ba triệu, không thể gọi là chị gái được nữa, phải gọi là phú bà.”
Có người phụ họa: “Không biết chị phú bà có bạn trai chưa nhỉ, muốn làm quen quá.”
Một trong số đó, chàng trai để mái ngố kiểu Hàn, hất mái tóc, nói:
“Muốn làm quen thì cứ đi đi, nhát cáy.”
“Nhìn cái túi cô ấy xách kìa, bốn đứa mình gom lại làm việc một năm chưa chắc đã mua nổi, đi? Lấy tư cách gì mà đi?”
Chàng trai mái ngố cười khẩy:
“Phú bà thì sao? Phú bà thì không thích trai đẹp chắc?”
Có người cười, xúi giục phụ họa:
“Mày đi thử biết đâu có cửa, chị phú bà thích mấy em trai Hàn Quốc như mày lắm đấy.”
Chàng trai mái ngố nhếch môi cười tà, không biết từ đâu tìm ra một tờ giấy nhớ, xoa tay hào hứng:
“Ai có bút không? Cho mượn cái, xem tao trình diễn cho tụi mày xem cách cưa cẩm phú bà xinh đẹp cô đơn này nhé.”
…
Tầng trên cùng của tòa nhà.
Trợ lý Đổng gõ cửa phòng tổng giám đốc.
Nghe thấy giọng nói trầm thấp, quyến rũ “Vào đi” từ bên trong, anh nhẹ nhàng đẩy cửa.
“Tổng giám đốc Kỳ, phòng nhân sự đã bàn bạc xong phương án phúc lợi cho nhân viên tập đoàn Kỳ Thị năm nay.”
Người đàn ông trước bàn làm việc với khuôn mặt tuấn tú, đôi mày rậm, không nói gì, vẫn lật giở tài liệu trên tay, dùng sự im lặng ra hiệu anh tiếp tục.
Trợ lý Đổng: “Phần thưởng tăng 5% so với phương án năm ngoái, ngoài ra, nhân viên cấp giám đốc của tập đoàn và người nhà sẽ được hưởng phúc lợi một tuần nghỉ dưỡng miễn phí tại khu nghỉ dưỡng ở Trầm Thị.”
Kỳ Mặc lạnh nhạt: “Ừm.”
Trợ lý Đổng vừa định lui ra ngoài, chợt nhớ ra điều gì, bổ sung hỏi:
“Tổng giám đốc Kỳ, chiều nay phu nhân qua bên này giải quyết công việc, có cần tôi sắp xếp xe đưa phu nhân về Khê Ngữ Duyệt Đình không?”
Không biết phu nhân có lái xe qua không, anh hỏi theo thông lệ.
Người đàn ông vẫn cúi đầu không chút biểu cảm nghe thấy câu này, chậm rãi ngẩng mắt nhìn lên.
Cuối cùng cũng nói ra một câu dài hơn hai chữ.
“Phu nhân muốn qua đây?”
Trợ lý Đổng sững người, anh tưởng tổng giám đốc Kỳ đã biết.
Nghe giọng tổng giám đốc Kỳ bây giờ, mới nhận ra hình như ông không hề hay biết, bèn kể lại đầy đủ mọi chuyện từ việc phu nhân hỏi anh về công ty săn đầu người, đến việc anh giới thiệu công ty đó cho phu nhân.
Nói xong, Trợ lý Đổng rơi vào băn khoăn.
Anh nhớ rõ ràng, khi phu nhân gọi điện cho anh, cuối cuộc gọi cô còn vui vẻ hỏi thăm tổng giám đốc Kỳ mấy câu.
Tình cảm hai người chắc hẳn rất tốt mới phải, sao tổng giám đốc Kỳ lại không biết hôm nay phu nhân qua đây nhỉ?
Chẳng lẽ vợ chồng giận dỗi gì rồi?
“Tổng giám đốc Kỳ, phu nhân dặn tôi nhớ thường xuyên chuẩn bị thuốc dạ dày, chú ý đến chế độ ăn uống và nghỉ ngơi của ngài.”
Trợ lý Đổng mang suy nghĩ “nói tốt cho người khác chắc chắn không có hại”, đem lời của Thịnh Mục Mục truyền đến tai Kỳ Mặc.
Vừa dứt lời, anh còn chưa kịp tự khen mình thông minh, đã thấy người đàn ông bên bàn làm việc khẽ nheo mắt.
…
Tòa nhà bên cạnh, tầng 12.
“Cô Thịnh yên tâm, chúng tôi sẽ dựa theo nhu cầu tuyển dụng của cô, tìm cho cô những nhân tài phù hợp nhất.”
Chị Trần, quản lý công ty săn đầu người, mỉm cười chuyên nghiệp nói với người đối diện.
Thịnh Mục Mục cười: “Làm phiền chị rồi.”
Chị Trần: “Đây là việc chúng tôi nên làm. À, cô Thịnh, ngoài yêu cầu về học vấn và kinh nghiệm làm việc, cô có yêu cầu đặc biệt gì về ngoại hình và độ tuổi của ứng viên không?”
Thường có những ứng viên đáp ứng mọi điều kiện, cuối cùng lại bị từ chối vì giới tính, tuổi tác, thậm chí là tuổi con giáp xung khắc.
Cô Thịnh làm trong ngành liên quan đến hoa tươi, chắc hẳn có yêu cầu thêm về ngoại hình, hỏi thêm một câu cho chắc.
Đúng lúc vị quản lý công ty săn đầu người giàu kinh nghiệm nghĩ rằng đối phương sẽ đưa ra câu trả lời nằm trong dự đoán của mình, thì nghe thấy đối phương lên tiếng:
“Nếu là nữ thì chỉ cần năng lực chuyên môn tốt là được, còn nam thì…”
Thịnh Mục Mục mím môi, ngón tay chấm chấm vào cằm vừa nghĩ vừa nói:
“Còn phải cao trên 180cm, cân nặng không quá 75kg.”
“Ngoại hình khá, cơ bụng không dưới bốn múi, tính tình ổn định, không dễ nổi nóng.”
“Không có tiền sử ăn nói thô tục, trêu ghẹo đồng nghiệp nữ, không có thói quen xấu như hút thuốc, nghiện rượu…”
Một phút sau.
Thịnh Mục Mục mỉm cười duyên dáng: “Ừm, tạm thời chỉ nghĩ được đến đây thôi, về nhà nếu nghĩ thêm điều gì khác, tôi sẽ nói với chị.”
Thị trường lao động thường khắt khe với ứng viên nữ, mà lại bao dung với nam giới.
Trước đây cô đã thấy bất công.
Giờ có cơ hội tự mình quyết định tiêu chuẩn tuyển dụng, cô cũng không khách sáo, nâng tiêu chuẩn lên cao.
Chị Trần trong lòng kinh ngạc, nhưng vẻ mặt không đổi, lặng lẽ nuốt nước bọt.
“Ừm… ừm, được ạ, cô Thịnh, những gì cô nói tôi đều ghi nhớ, chúng tôi sẽ nghiêm túc tuyển chọn nhân tài theo yêu cầu của cô, và sẽ trả lời cô trong vòng một tuần.”
Thịnh Mục Mục đẩy ghế đứng dậy, bắt tay chuyên nghiệp chào tạm biệt và cảm ơn: “Vất vả cho chị rồi.”
Đối phương bắt tay lại: “Cô khách sáo quá.”
Từ công ty săn đầu người đi ra, cô bước vào thang máy.
Tiếng chuông điện thoại vang lên trong không gian vuông vức.
Trên màn hình hiện hai chữ “ông xã”.
Cô sững người một lát rồi nhấn nút nghe.
Đầu dây bên kia, giọng nói trầm ấm quyến rũ của Kỳ Mặc truyền qua sóng điện thoại:
“Nghe trợ lý Đổng nói em qua công ty săn đầu người bên cạnh?”
Thịnh Mục Mục: “Vâng, em vừa ra khỏi công ty săn đầu người.”
Kỳ Mặc: “Nói chuyện thuận lợi chứ?”
Giọng Thịnh Mục Mục nghe có vẻ vui vẻ: “Khá thuận lợi, chị Trần rất chuyên nghiệp, nói trong vòng một tuần có thể giúp em giải quyết vấn đề tuyển người.”
Đầu dây bên kia khẽ “ừm” một tiếng.
Một đoạn hội thoại kết thúc, cả hai im lặng vài giây, bỗng cùng lúc lên tiếng.
Thịnh Mục Mục: “Sao thế? Anh gọi cho em có chuyện gì à?”
Kỳ Mặc: “Hôm nay anh xử lý xong công việc rồi, cùng về nhà nhé?”
Ánh phản chiếu từ cửa thang máy cho thấy đôi mắt Thịnh Mục Mục chớp chớp có chút ngây thơ.
Cô nói với giọng điệu thoải mái: “Được thôi.”
Đầu dây bên kia: “Gặp nhau ở bãi đỗ xe.”
