Chương 71: Kỳ tổng đi công tác mà nhớ em đấy thôi
Khoảng chín giờ tối.
Tần Giai Mộc nhận được điện thoại của chồng, nói muốn đến đón cô.
Mười phút sau, Thịnh Mục Mục và Tô Thính Nhiên gặp được chồng của Tần Giai Mộc.
Lông mày rậm, nước da hơi ngăm, mặc bộ vest lịch sự, trông nho nhã và lịch thiệp.
Vừa nhìn thấy Tần Giai Mộc đã nở nụ cười, tự nhiên nắm lấy tay cô.
Tần Giai Mộc hiếm khi lộ vẻ ngại ngùng, vừa cười vừa trừng mắt nhìn chồng một cái.
Anh biết cô ngại trước mặt bạn bè, nhưng vẫn không buông tay, mỉm cười chào hỏi Thịnh Mục Mục và Tô Thính Nhiên.
Thấy hai cô gái trẻ, anh lịch sự hỏi có cần đưa họ về không.
Tần Giai Mộc cũng hỏi: "Đi cùng luôn chứ?"
Đúng lúc này, điện thoại của Tần Giai Mộc reo lên.
Nói vài câu rồi cúp máy, cô quay sang chồng:
"Tiểu tổ tông đang ở hiệu sách, bảo mình tiện đường qua đón con về."
Chồng cô mỉm cười dịu dàng: "Được."
Hai người phụ nữ bên cạnh tự dưng thành bóng đèn, không khỏi nhìn nhau cười, từ chối ý tốt của họ: "Anh chị cứ đi đi, giờ vẫn còn sớm, không có gì nguy hiểm đâu."
Tần Giai Mộc: "Vậy thôi, đi đường cẩn thận."
Thịnh Mục Mục giơ tay ra dấu "ok", rồi khoác tay Tô Thính Nhiên đi về phía bãi đỗ xe.
...
Ở một diễn biến khác.
Trợ lý Đổng đang sắp xếp lại hồ sơ dự án vừa trình cho Kỳ Mặc xem.
Liếc thấy ông chủ ngồi ở bàn làm việc lại cầm điện thoại lên.
Theo quan sát của anh, đây đã là lần thứ bảy hôm nay ông chủ cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống.
Trợ lý Đổng khó hiểu gãi đầu.
Kỳ Mặc ngồi trên ghế, dáng vẻ lười biếng tùy ý.
Ánh sáng màn hình phản chiếu lên gương mặt điêu khắc như tượng của anh.
Những ngón tay thon dài khẽ cong, chạm nhẹ vài cái.
Tin nhắn cuối cùng trong khung chat WeChat, thời gian hiển thị là buổi sáng.
Còn bây giờ, là 21:17.
Mấy ngày đi công tác, gần như ngày nào anh cũng nhận được vài tin nhắn của cô.
Còn hôm nay, rất bất thường.
Đôi mày người đàn ông khẽ nhíu lại.
Cách đó không xa, trợ lý Đổng lén ngước mắt quan sát ông chủ.
Lại rơi vào hoang mang.
Ngay cả khi đối mặt với dự án lớn hàng tỷ, anh cũng chưa từng thấy vẻ mặt phức tạp như vậy trên gương mặt Kỳ tổng.
Chẳng lẽ trong hồ sơ vừa rồi có chỗ nào sai sót sao?
Trợ lý Đổng cứng đờ người.
Lấy tập hồ sơ vừa sắp xếp ra.
Định kiểm tra lại từ đầu đến cuối, từng chữ từng câu.
...
Năm phút sau.
Kỳ Mặc lại bật màn hình điện thoại.
Chuyển từ 5G sang wifi, rồi lại chuyển về 5G.
Trang WeChat vẫn trống trơn.
Trên bàn làm việc có một ngọn đèn bàn.
Ánh sáng vàng ấm áp viền lấy đường nét lạnh lùng của người đàn ông.
Đường quai hàm dần căng cứng.
Cuối cùng, anh bấm vào khung chat, gõ vài chữ.
Một lúc sau.
Ngón tay lơ lửng trên màn hình, khựng lại.
Khi đặt xuống, những chữ vừa gõ cũng bị xóa sạch.
Thôi bỏ đi.
Như vậy không giống anh chút nào.
...
Trên đường về, Thịnh Mục Mục lái xe rất chậm.
Không bật điều hòa, để gió đêm lùa vào.
Trong không khí có mùi cây cỏ ấm áp.
Trong xe phát nhạc rock nhẹ nhàng.
Theo nhịp điệu, những ngón tay trắng nõn thon thả của Thịnh Mục Mục gõ từng nhịp lên vô lăng.
Thật là thư thái.
Sắp đến đoạn điệp khúc, tiếng nhạc đột nhiên dừng lại.
Cô khó hiểu nhìn sang.
Phát hiện trên màn hình trung tâm đột nhiên hiện lên hai chữ "ông xã".
Bluetooth trên xe kết nối với điện thoại, giọng nói trầm ấm từ tính của Kỳ Mặc trực tiếp phát ra qua loa.
Hòa cùng gió đêm, vang vọng trong xe.
"Alo, Mục Mục."
Thịnh Mục Mục đang vui vẻ, giọng nói mang theo ý cười đáp lại: "Alo~"
Đầu dây bên kia, bàn tay to của Kỳ Mặc đang siết chặt điện thoại, từ từ thả lỏng.
"Ở nhà à?"
Thịnh Mục Mục: "Đang trên đường về, vừa đi chơi với Thính Nhiên về, đang nghe nhạc hóng gió thì anh gọi tới. Có chuyện gì thế, ông xã~"
Thực ra trong lòng Thịnh Mục Mục có chút lo lắng.
Dù sao trong xe không chỉ có mình cô.
Lỡ... Kỳ Mặc nhắc đến chuyện hôn nhân hợp đồng thì sao.
Nhưng lời đã nói ra được một nửa, giờ mà tắt loa ngoài thì quá lộ liễu.
Chỉ có thể ngầm nhắc khéo, cố tình gọi một tiếng "ông xã" ở cuối câu.
Hy vọng người đàn ông thông minh đầu dây bên kia hiểu được.
Kỳ Mặc khựng lại một chút, những ngón tay vừa thả lỏng lại lặng lẽ siết chặt.
Dù hiểu ý nghĩa của hai chữ cô gọi, anh vẫn không kìm được khẽ cong khóe môi.
Giọng nói trầm ấm hơn lúc nãy: "Không có gì."
Thịnh Mục Mục nhíu mày khó hiểu, theo bản năng hỏi: "Không có gì thì gọi điện làm gì?"
Câu hỏi thẳng thắn đến mức không chỉ khiến đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Mà ngay cả Tô Thính Nhiên ngồi bên cạnh cũng không khỏi cứng đờ người, ánh mắt nhìn sang.
Giây tiếp theo.
Giọng Kỳ Mặc lại vang lên.
"Anh có một tập tài liệu để quên ở nhà, em về đến nhà thì lên thư phòng tìm giúp anh nhé."
"Được, về đến nhà em gọi cho anh." Thịnh Mục Mục không nghĩ nhiều, đồng ý ngay.
Cúp máy, tiếng nhạc lại vang lên.
Nhưng Thịnh Mục Mục không thể lấy lại hứng thú cao độ như lúc nãy, quay sang Tô Thính Nhiên càu nhàu:
"Đàn ông đúng là hay thất lạc đồ đạc."
Tô Thính Nhiên: "..."
Tô Thính Nhiên: "Mục Mục, cậu đừng nói là không nghe ra nhé, Kỳ tổng đi công tác mà nhớ cậu, gọi điện chỉ muốn tán gẫu với cậu một chút thôi đấy?"
"Hả?" Thịnh Mục Mục trợn to mắt, chớp chớp.
Sao có thể? Rõ ràng anh ấy là kiểu người hai mươi tư tiếng một ngày còn không đủ dùng.
Lại rảnh rỗi đến mức gọi điện tán gẫu với cô sao?
Không thể nào.
Nhưng câu này không thể nói ra.
Hình tượng vợ chồng ân ái không bao giờ sụp đổ.
"Sao có thể..." Thịnh Mục Mục kéo dài giọng, lộ ra vẻ mặt từng trải, "Mình sao có thể nghe không ra được."
Lúc này.
Trợ lý Đổng, người đã nghe toàn bộ cuộc trò chuyện của ông chủ, rơi vào sự hoài nghi sâu sắc về bản thân.
Anh nhớ rõ ràng, trước khi xuất phát đã kiểm tra kỹ càng mấy lần.
Hồ sơ cần chuẩn bị cho lần hợp tác dự án này, chắc chắn đã đầy đủ rồi mới đúng chứ.
Rốt cuộc là thiếu tập tài liệu nào vậy chứ?
...
Thịnh Mục Mục về đến biệt thự, nhận đôi dép lê từ người giúp việc, nghe thấy tiếng bước chân thong thả ngoài cửa.
Quay đầu lại thì thấy Kỳ Thiếu Bạch bước vào, trên tay xách một cái túi.
Thịnh Mục Mục cúi người đổi dép, thuận miệng hỏi:
"Hôm nay tự học tối tan muộn vậy?"
Cô còn tưởng Kỳ Thiếu Bạch đã về nhà từ lâu rồi.
Kỳ Thiếu Bạch đặt túi lên chiếc ghế bên cạnh, tiện tay nhận đôi dép từ người giúp việc, trả lời:
"Vâng, tan học tiện đường ghé hiệu sách mua chút sách."
Thịnh Mục Mục: "Ồ."
Sau đoạn hội thoại ngắn ngủi, hai người ai bận việc nấy.
Kỳ Thiếu Bạch xách mấy cuốn sách mới mua, lao vào phòng, thức khuya đọc sách.
Còn Thịnh Mục Mục thì đến trước cửa thư phòng của Kỳ Mặc.
Gọi điện cho Kỳ Mặc, áp điện thoại vào tai.
Chẳng bao lâu, tiếng đổ chuông dừng lại, giọng nói trầm ấm say lòng người của Kỳ Mặc vang lên:
"Alo, về đến nhà rồi à?"
Thịnh Mục Mục sững người, hít nhẹ một hơi.
Cô bị giọng nói của anh làm cho mê mẩn.
Rõ ràng đã nghe qua rất nhiều lần.
Vậy mà vẫn luôn bị mê hoặc trong vô thức.
Thịnh Mục Mục nhíu mày lẩm bẩm trong bụng: Đúng là yêu tinh nam mà.
Chẳng trách biết bao tiểu thư danh giá ngầm ái mộ anh.
Trách thì trách anh quá biết cách khoe mẽ vô thức.
Thịnh Mục Mục đặt tay lên tay nắm cửa thư phòng, quay lại vấn đề chính:
"Vâng, em đang đứng trước cửa thư phòng đây, anh nói tập tài liệu để ở đâu?"
Vừa nói vừa nhấn tay nắm, đẩy cửa ra.
Cảm biến có người bước vào, dải đèn tự động sáng lên.
Thịnh Mục Mục sững người.
