Chương 98: Crush
Kỳ Thiếu Bạch cúi đầu liếc nhìn thời gian.
20:25.
Trước cửa rạp chiếu phim, người càng lúc càng ít.
Cơ bản đều đã soát vé vào hết.
Mà Vệ Triều Nam vẫn chưa tới.
Cậu gọi điện cho Vệ Triều Nam, sốt ruột giục:
“Cậu đang ở đâu?”
Đầu dây bên kia, giọng Vệ Triều Nam có chút yếu ớt.
“Tớ vẫn đang trong nhà vệ sinh, e là không kịp đến đâu……”
Kỳ Thiếu Bạch: “Cậu……”
“Xin lỗi xin lỗi! Lỗi của tớ, lỗi của tớ!”
Vệ Triều Nam tưởng Kỳ Thiếu Bạch sắp nổi giận, vội vàng nói.
Nhưng không ngờ, Kỳ Thiếu Bạch lại kìm nén cơn giận, không phát tác.
Giọng nói bực bội nhưng pha chút giọng điệu quan tâm con cái, hỏi:
“Nghiêm trọng không, có cần bố đến xem cậu thế nào không?”
Vệ Triều Nam: “Không nghiêm trọng, chỉ là vết thương chí mạng thôi, không sao. Phim sắp chiếu rồi, cậu vào nhanh đi, đừng bận tâm đến bố.”
Nghe Vệ Triều Nam còn đùa được, Kỳ Thiếu Bạch không nói thêm, dặn dò vài câu rồi cúp máy.
Cậu bước chân về phía cửa rạp.
Mân mê hai tấm vé trong túi, có chút tiếc nuối.
Lãng phí mất một vé.
Cậu đi, đầu cúi gằm, không nhìn trái nhìn phải, chỉ nhìn đường dưới chân.
Bỗng nhiên, nghe thấy tiếng ai đó gọi điện thoại bên cạnh, rất gần.
Là một giọng nữ trong trẻo dễ nghe.
“Ừm, không có ai bán lại cả.”
“Tớ cứ nghĩ sẽ có fan bán vé gấp, nên đến thử vận may.”
Cô gái thở dài, “Phim của đạo diễn Khâu nổi tiếng quá, sớm nên nghĩ là sẽ không ai bán lại, hừm.”
Kỳ Thiếu Bạch lơ đãng nghiêng tầm mắt.
Nhìn thấy người bên cạnh đi một đôi giày thể thao trắng, bắp chân cô gái trắng nõn, đường cong mượt mà đẹp mắt.
Kỳ Thiếu Bạch lịch sự thu hồi ánh mắt, ngẩng lên liếc nhìn một cái.
Đúng lúc này, cô gái cũng vừa cúp máy với bạn thân, khuôn mặt hơi ỉu xìu, đập vào tầm mắt Kỳ Thiếu Bạch.
……
Cảm nhận được có ánh mắt nhìn mình, Trì Hạ vừa lúc ngẩng lên.
Đôi mắt trong trẻo linh động chớp chớp, hàng mi dài rậm không trang điểm khẽ động, vẽ nên một đường cong đẹp mắt trong không khí.
Cả hai đều khựng lại.
Có gió thổi qua.
Làn gió nhẹ thổi bay áo phông của chàng trai và tà váy của cô gái.
Dù anh ấy đeo khẩu trang và đội mũ, Trì Hạ vẫn chỉ qua ánh mắt lạnh lùng, thờ ơ của chàng trai đối diện mà nhận ra anh.
Trì Hạ không nhớ rõ đây là lần thứ mấy.
Kể từ sau buổi lễ phát động thi đại học ở Kinh Thị Nhất Trung, chàng trai tốt bụng chỉ đường cho cô ấy, hai người cứ gặp nhau ở nhiều nơi.
Không biết anh ấy có nhìn thấy mình không.
Nhưng Trì Hạ, lần nào cũng để ý đến anh.
Anh ấy ít nói, ánh mắt lạnh lùng sắc bén, thần thái có chút ngông nghênh bất kham.
Khi không có biểu cảm, mặt rất khó đăm đăm.
Khi nói chuyện với cậu bạn thân trông có vẻ hoạt bát, sẽ lộ ra nụ cười qua loa.
Lần đầu tiên, là ở hiệu sách cô hay đến.
Hai người cách nhau bốn năm kệ sách.
Cô nhận ra anh, đang định tiến lên cảm ơn lần chỉ đường trước, thì thấy anh đeo cặp một bên vai, đi xuống lầu.
Lần nữa, là khi cô và bạn thân tình cờ vào một quán trà sữa.
Vừa bước vào cửa, đã thấy anh và hai nam sinh mặc đồng phục Nhất Trung.
Anh lười biếng khoanh tay dựa vào ghế, mắt khép hờ, lông mày hơi nhíu lại.
Hai nam sinh bên cạnh đang bàn về bóng rổ, anh không tham gia, có vẻ không hứng thú.
Trì Hạ nghe thấy bạn của anh gọi anh là “Kỳ thiếu”.
Không khỏi khẽ bật cười.
Kỳ thiếu, cái tên nghe lạ ghê.
Có liên quan gì đến bim bim Kỳ Đa không nhỉ?
Quán trà sữa đông khách, dưới lầu không còn bàn trống, cô và bạn thân lên lầu hai ngồi.
Vừa lên lầu, bạn thân đã kéo vạt áo cô, mặt đầy hứng khởi hỏi cô có thấy anh chàng đẹp trai ngồi ở góc lúc nãy không.
Trì Hạ biết là nói về anh, gật đầu, “Chính là cậu mà tớ kể với cậu lần trước, hôm lễ phát động, anh ấy chỉ đường cho tớ.”
Bạn thân nghe vậy, vừa tò mò vừa phấn khích, “Duyên ghê, Hạ Hạ.”
Duyên? Cũng không hẳn.
Chỉ có thể coi là trùng hợp thôi.
Bạn thân nghe cô kể xong mấy lần gặp gỡ, vẻ mặt càng ngày càng chắc chắn.
“Hạ Hạ, màn gặp gỡ và số lần tình cờ của hai người, viết thành tiểu thuyết cũng được đấy.”
“Biết đâu, cái anh chàng trông ủ dột đó chính là crush mà ông trời sắp đặt cho cậu.”
Trì Hạ lúc đó mỉm cười, “Đừng nói bậy, tớ với người ta còn chẳng quen biết.”
Mà, anh chàng đó, đâu có ủ dột gì.
Bạn thân quả quyết:
“Sự việc không quá ba lần, nếu, hai người lại tình cờ gặp thêm lần nữa, thì nhất định là ý trời, cậu tin không?”
Cô dùng ống hút khuấy đá trong cốc.
Tin hay không tin nhỉ.
……
Đêm giao thoa giữa cuối hạ đầu thu, không khí đã bớt oi bức.
Làn gió mát lạnh thổi qua giữa hai người.
Kỳ Thiếu Bạch dừng bước, ánh mắt lướt qua khuôn mặt thanh tú trắng trẻo của cô gái đối diện.
Nhận ra.
Là cô ấy.
Cái đồ mù đường.
Lại gặp cô ấy rồi.
Tính cả hôm nay, là lần thứ tư.
Cậu vẫn nhớ khung cảnh hai lần trước.
Một lần là ở hiệu sách.
Cậu đang chọn tài liệu luyện nghe tiếng Anh.
Tối muộn hiệu sách không đông người.
Rất dễ dàng nhìn thấy cô ấy đứng trước giá sách tham khảo toán.
Kỳ Thiếu Bạch tay cầm sách luyện nghe khựng lại, rồi đặt cuốn sách xuống.
Không hiểu sao, dù trước đó mới chỉ gặp cô gái này một lần.
Nhưng bị bắt gặp tan học buổi tối còn ở hiệu sách mua tài liệu.
Nghe cứ như một đứa học dốt vậy.
Tâm lý kỳ lạ nổi lên, cậu quay đầu đi xuống lầu.
……
Lần nữa, là ở quán trà sữa.
Vệ Triều Nam và Lý Vĩ lớp bên cạnh đang bàn về giải NBA tiền mùa giải, xem các đội nổi tiếng miền Đông Tây có thêm tân binh nào.
Vệ Triều Nam là fan đội Heat, Lý Vĩ là fan trung thành của đội Nuggets, hai người nói chuyện rồi bắt đầu khoe khoang đội bóng của mình.
Cậu sợ bị gợi lên cơn nghiện bóng rổ, thẫn thờ khoanh tay, trả lời qua loa.
Cuối cùng dứt khoát nhắm mắt nghe họ nói chuyện.
Lúc này, chuông gió trên cửa quán trà sữa rung lên lanh canh, cánh cửa quán bị đẩy ra.
Kỳ Thiếu Bạch hé mắt, nhìn theo hướng phát ra tiếng động, ánh mắt khẽ siết lại.
“Kỳ thiếu, năm nay cậu xem đội nào, Heat hay Nuggets?”
Vệ Triều Nam đột nhiên hỏi cậu.
“Cũng được.” Kỳ Thiếu Bạch lười nói, cậu nghĩ đội 76ers mới là giỏi nhất.
Ánh mắt lướt đi, chợt thấy cô gái kia bỗng cong cong khóe mắt.
Không biết cô ấy nghe thấy gì mà thấy buồn cười.
