Chương 17: Có tiền không nhặt thì hơi ngu nhỉ
Nhưng cô chưa kịp vui được bao lâu thì lại hơi băn khoăn: “Nhưng bọn xác sống đầy đất như thế kìa, chính là tiền đầy đất đó, lại còn là tiền tự tìm tới cửa. Có tiền mà không nhặt thì hơi ngu nhỉ.”
Phó Tư Nguyên vẻ mặt như sắp bị cô làm cho bó tay, khuyên nhủ: “Ngoan nào, chúng ta có thừa tiền, đừng đi nhặt mấy đồng tiền lẻ đó.”
Để Khương Liên Vân từ bỏ ý định đi nhặt tiền, anh lấy que cay ra dỗ.
“Thôi được, không nhặt tiền lẻ nữa.” Có món que cay yêu thích nhất trong tay, Khương Liên Vân lập tức ngoan ngoãn bỏ ý định đó.
Thấy cô không còn nhắc tới chuyện ra ngoài nhặt tiền, Phó Tư Nguyên thở phào nhẹ nhõm.
Kiếp trước, anh giết xác sống một đời, đào tinh hạch một đời.
Tinh hạch đào được kiếp trước trong không gian của anh đã chất thành núi.
Kiếp này, nếu không cần thiết, anh cũng chẳng muốn đi giết xác sống đào tinh hạch nữa.
Dị năng của anh đã đạt cấp mười, có tinh hạch, có vật tư, nên không cần đặc biệt đi giết xác sống đào tinh hạch để nâng cấp dị năng hay đổi vật tư.
Kiếp này anh vốn định giết xong kẻ thù rồi sống cuộc đời an dưỡng, nhưng kẻ thù thì không giết được, nên bây giờ anh chỉ muốn dẫn cô nàng nhát gan sống một cuộc đời an dưỡng.
Kiếp trước, Khương Liên Vân không thức tỉnh dị năng. Còn bây giờ, người bên cạnh anh là cô nàng nhát gan, anh không biết sau này cô ấy có thức tỉnh dị năng hay không.
Nếu không thức tỉnh dị năng, thì cứ bám theo anh sống cuộc đời an dưỡng vẫn an toàn hơn.
Nếu sau này cô ấy có thức tỉnh, anh cũng có đủ tinh hạch cho cô hấp thụ để nâng cấp dị năng.
Tinh hạch trong đầu lũ xác sống bây giờ với anh thật chẳng còn tác dụng gì.
Dù có coi chúng như tiền để tiêu như cô nàng nhát gan nói, anh có vật tư trong không gian rồi, cũng chẳng cần tiêu tiền.
Khổ cực một đời, giờ anh chỉ muốn buông xuôi, nằm dài làm một con cá mặn.
Lại qua thêm năm ngày nữa.
Phó Tư Nguyên đang nấu ăn trong xe RV. Khương Liên Vân bên ngoài xe chơi chiếc xích đu Phó Tư Nguyên làm cho cô.
Cô đu đưa qua lại trên xích đu, bỗng nghe thấy quanh mình có động tĩnh, liền dừng lại nhìn quanh.
Đột nhiên, từ chỗ không xa có ba con xác sống lao ra, gào lên xông về phía cô.
“Hự... hự... hự...”
Khương Liên Vân sợ hãi, vội nhảy xuống xích đu chạy về xe RV, kéo tay anh chỉ ra ngoài: “Tiền, tiền tới cửa rồi!”
Tiền? Tới cửa?
Phó Tư Nguyên nhất thời chưa hiểu ý cô.
“Tiền lẻ, tiền lẻ tự tới cửa rồi!” Thấy anh chưa hiểu, Khương Liên Vân lại kéo tay anh nhắc lại một lần.
Nghe hai chữ “tiền lẻ”, Phó Tư Nguyên mới hiểu ra cô nói tiền tới cửa chính là xác sống tới.
Anh dở khóc dở cười nhìn ra ngoài cửa xe xem lũ xác sống ở đâu.
Thì thấy ba con xác sống đã tới đuôi xe, gào rú như muốn nhào vào người anh.
Phó Tư Nguyên bình tĩnh phóng mấy tia sét, biến lũ xác sống thành than đen.
Giải quyết xong lũ xác sống, Phó Tư Nguyên quay lại vẫy tay với Khương Liên Vân: “Chẳng phải em ngày đêm chỉ mong đi nhặt tiền lẻ sao? Lại đây, lại đây, chỗ này có ba đồng tiền lẻ, em nhặt đi.”
Khương Liên Vân chậm rãi bước tới bên Phó Tư Nguyên, rồi nhìn thấy ba thi thể cháy đen của bọn xác sống.
“Chẳng phải muốn nhặt tiền lẻ sao? Đi đi.”
Phó Tư Nguyên còn chu đáo lấy ra từ không gian một con dao găm, đưa tận tay cô.
Khương Liên Vân cầm dao găm, nhìn đám thi thể cháy đen, hơi sợ, do dự không dám tiến lên.
Cô cúi xuống nhìn con dao trong tay, rồi ngẩng lên nhìn Phó Tư Nguyên.
Cô mím môi, vẻ mặt ấm ức sắp khóc đến nơi, vứt phắt con dao xuống, rồi nhào vào lòng anh khóc ré lên: “Em sợ, em không cần tiền lẻ nữa, em không nhặt tiền lẻ nữa, hu hu hu.”
Thấy cô khóc, lần này Phó Tư Nguyên không vội dỗ, còn cười khẽ, vuốt lưng cô từ trên xuống dưới rồi nói: “Xem lần sau em còn dám nói muốn đi nhặt đám tiền lẻ đầy đất không.”
“Không nói nữa đâu, không nói nữa đâu, không nhặt nữa đâu, không nhặt nữa đâu.” Khương Liên Vân vùi mặt vào ngực anh, lắc đầu, nức nở nói.
Thấy cô lần này thật sự bỏ hẳn ý định nhặt tiền lẻ, Phó Tư Nguyên mới bắt đầu thương mà dỗ.
“Thôi nào, thôi nào, đừng khóc nữa, sắp khóc thành mèo hoa rồi kìa.”
“Ngoan, đừng khóc nữa, lát nữa cho em hai gói que cay.”
Phó Tư Nguyên nâng mặt cô lên, lau nước mắt cho cô.
“Ba gói.”
Khương Liên Vân còn đang khóc mà vẫn không quên mặc cả thêm một gói.
“Được được được, ba gói que cay.” Phó Tư Nguyên vừa thấy buồn cười vừa bất lực, gật đầu đồng ý.
Phó Tư Nguyên lấy ba gói que cay ra đưa cho cô, cô mới vui vẻ trở lại.
“Bế em lên giường đi, chân em nhũn cả ra rồi.”
Khương Liên Vân dang rộng tay để anh bế.
“Sợ đến vậy sao?”
“Nhanh lên, em sắp đứng không nổi nữa rồi.”
Phó Tư Nguyên cười, cúi người bế ngang cô lên xe RV, rồi đặt cô lên giường.
Khương Liên Vân lăn một vòng vào trong giường, ôm chăn quay lưng về phía anh, tạm thời không muốn để ý tới Phó Tư Nguyên.
Đại phản diện mà lại dọa cô, cô sẽ phớt lờ anh ba mươi phút.
Phó Tư Nguyên khẽ cười một tiếng, cúi người kéo cô xoay lại, hôn thật mạnh lên môi cô một cái rồi mới đứng dậy đi xử lý thi thể bọn xác sống.
Nhìn ba cái thi thể cháy đen dưới đất, im lặng một lúc, Phó Tư Nguyên dùng dị năng hệ Hỏa đốt chúng thành tro, rồi dùng dị năng hệ Thủy xả nước rửa sạch.
Anh vừa rửa vừa thầm nghĩ.
Đồ nhát gan đúng là đồ nhát gan, tận thế cũng đã lâu như thế, xác sống cũng gặp nhiều rồi, vậy mà bảo đào một cái tinh hạch của bọn xác sống vẫn sợ tới mức khóc thút thít.
Sợ như vậy mà mấy hôm trước còn lớn tiếng nói muốn đào tinh hạch nhặt tiền.
Ôi... cô nàng nhát gan vừa nhát vừa yếu đuối, lại còn nhõng nhẽo nữa, lỡ ngày nào đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà anh không ở bên cạnh, không biết cô ấy sống kiểu gì trong thời tận thế đây.
Để phòng có ngày như thế, anh nhất định phải lúc nào cũng ở bên cô, trông thật kỹ cô mới được.
Cô nàng nhát gan cứ ngoan ngoãn làm cái đuôi bám chân của anh đi.
Không phải anh không muốn rèn cho cô nàng nhát gan chút khả năng tự bảo vệ, mà là anh đối với cô quá dễ mềm lòng, quá đau lòng.
Chỉ cần cô nhíu mày hay khóc một chút, anh đã khó chịu muốn chết.
Căn bản không nỡ để cô gái nhõng nhẽo này mệt một chút nào.
Đã không hạ nổi lòng, thì chỉ còn cách trông chừng cô thật kỹ và bảo vệ cô thật tốt.
Trong xe RV, Khương Liên Vân nằm trên giường cũng đang tự kiểm điểm bản thân: cô đúng là quá nhát gan, quá nhút nhát.
Chả trách Phó Tư Nguyên gọi cô là đồ nhát gan.
Nhưng biết làm sao được, cô trời sinh ra đã nhút nhát và nhát sợ.
Khi xuyên tới, vừa mở mắt ra đã gặp Phó Tư Nguyên, rồi tự dưng trở thành bạn gái anh, thành công ôm trọn cái đùi to.
Những ngày tháng sau đó, anh bảo vệ cô rất tốt.
Nhìn xác sống thì cô đã quen, nhưng để cô tự tay khuấy trong não bọn xác sống, tìm được tinh hạch rồi moi ra, Khương Liên Vân tuyên bố làm không nổi.
Cái đùi cô ôm quá to, được bảo vệ quá tốt, sống trong tận thế đã hơn nửa năm rồi mà cô vẫn nhát gan và nhõng nhẽo như thế.
Hơn hai mươi năm sống trên đời đều là như vậy, lại được Phó Tư Nguyên nuông chiều chăm sóc tỉ mỉ, cô khó lòng thay đổi được.
Cứ xem sau này cô có thức tỉnh dị năng hay không vậy.
Nếu cô thức tỉnh được dị năng, cô sẽ có khả năng tự bảo vệ mình, Phó Tư Nguyên cũng đỡ phải lo cho cô hơn một chút.
Còn nếu không thức tỉnh được, thì cô học mấy kỹ năng tự bảo vệ vậy.
Trời sinh nhát gan khó đổi, nhưng kỹ năng tự bảo vệ vẫn có thể học được.
