Chương 22: Trong căn cứ xuất hiện xác sống
Người ta thường nói, không nên nhắc đến ai, vừa nhắc là người ấy xuất hiện ngay. Khương Liên Vân vừa mới nói dạo gần đây không thấy xác sống, thế mà đêm đó chúng kéo đến.
Giữa đêm, hai người đang ngủ say trong chiếc xe RV thì chợt cả chiếc xe bị va đập mạnh, cả hai bị đánh thức. Phó Tư Nguyên lập tức ngồi dậy đi xem tình hình.
Vừa kéo tấm rèm che cửa kính ra, anh nhìn thấy toàn những khuôn mặt xác sống kinh dị. Một đám xác sống lớn đang vây quanh chiếc xe RV va đập, khiến cả chiếc xe rung lắc liên hồi.
Phó Tư Nguyên còn chưa kịp nghĩ ra vì sao đột nhiên xuất hiện nhiều xác sống thế này, thì đã nghe thấy tiếng súng nổ liên hồi từ phía căn cứ an toàn truyền tới. Anh lập tức nhíu mày.
Khương Liên Vân lo lắng bước tới bên Phó Tư Nguyên, ôm lấy cánh tay anh, giọng đầy bất an: “Anh Nguyên, sao tự nhiên lại có nhiều xác sống vậy? Bên căn cứ còn có tiếng súng nữa, có phải căn cứ xảy ra chuyện gì rồi không?”
“Không rõ, chắc là trong căn cứ xuất hiện xác sống gây náo loạn.” Phó Tư Nguyên vòng tay ôm chặt lấy vai cô.
Phó Tư Nguyên kéo tấm rèm che cửa kính xe ra, ánh sáng bên trong hắt ra ngoài, đám xác sống lập tức đổ xô tới ô cửa sổ đó, đập đập cào cào. Anh nhìn một cái rồi kéo rèm lại.
Ánh sáng biến mất, lũ xác sống không còn kích động như trước, nhưng vẫn không chịu rời đi, cứ vây quanh chiếc xe RV mà đập.
Bên chỗ họ động tĩnh quá lớn, ngày càng nhiều xác sống kéo đến, chiếc xe RV cũng bị va đập đến mức lắc lư dữ dội hơn. Chỉ trong chốc lát, xe đã bị xác sống vây kín mấy lớp.
“Nhiều xác sống vây kín chúng ta rồi, giờ làm sao đây?” Khương Liên Vân lo lắng hỏi anh.
Phó Tư Nguyên không trả lời, chỉ nhẹ vỗ lưng cô ra hiệu đừng lo rồi buông cô ra. Anh tìm một ô cửa sổ có ít xác sống hơn, hé mở một khe nhỏ. Sau đó lấy chiếc loa bluetooth mini ra kết nối với điện thoại, rồi dùng lực ném mạnh chiếc loa ra ngoài qua khe cửa. Chiếc loa vừa rơi xuống lập tức phát nhạc.
Tiếng nhạc vừa vang lên, đám xác sống đều nhao nhao lao về phía phát ra âm thanh.
Vừa dẫn được lũ xác sống đi, Phó Tư Nguyên mở cửa xe, dùng dị năng hệ lôi phóng mấy tia sét bổ tới, tiếp đó lại dùng dị năng hệ hỏa ném mấy quả cầu lửa lớn sang. Chẳng bao lâu, lũ xác sống vây quanh đều bị anh giải quyết sạch.
Nhưng Khương Liên Vân còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì lại có thêm nhiều xác sống từ phía căn cứ tràn về phía bọn họ. Không đợi chúng đến gần, Phó Tư Nguyên đã dùng dị năng hệ thủy phối hợp với dị năng hệ lôi để tiêu diệt hết.
Nhìn Phó Tư Nguyên dùng bốn hệ dị năng của mình tiêu diệt xác sống đủ kiểu, Khương Liên Vân “ồ” một tiếng, đưa tay bụm lấy miệng đang há hốc. Trước đây cô chỉ thấy anh dùng dị năng hệ lôi để giết xác sống, còn các dị năng khác đều dùng cho nhu cầu sinh hoạt. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh luân phiên đưa cả bốn hệ dị năng ra trận.
Sau khi giải quyết xong đám xác sống, Phó Tư Nguyên không biết liệu còn con nào đến nữa không. Sợ mái hiên che nắng và chiếc lều lớn bị lũ xác sống phá hỏng, anh bèn quay lại thu cả hai vào trong không gian. Mấy chiếc quạt và quạt làm mát dùng ban ngày thì đã được anh thu lại từ trước khi hai người chuẩn bị đi ngủ.
Khương Liên Vân hưng phấn nhào tới ôm chầm lấy Phó Tư Nguyên, mắt sáng rỡ nói: “Anh Nguyên, anh giỏi quá đi mất!”
Phó Tư Nguyên thuận thế ôm lấy eo cô, khóe môi nhếch lên, đầy ẩn ý: “Còn có thứ lợi hại hơn mà em chưa được thấy đâu.”
Khương Liên Vân nghe vậy cảm thấy có gì đó sai sai, liền nghiêng đầu khẽ nhíu mày. Cô cứ thấy câu này của anh hình như đang ám chỉ điều gì đó, nhưng nghĩ mãi cũng không ra. Thôi, nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa, mặc kệ anh.
“Đồ nhát gan, đã khen anh giỏi thế mà không thưởng cho anh chút gì à?!” Phó Tư Nguyên siết chặt tay nơi eo cô, kéo cô sát vào người mình, nhìn chằm chằm vào mặt cô đòi thưởng.
Khương Liên Vân mặt hiện rõ vẻ “em biết ngay mà”, bực bội nhón chân hôn lên môi anh một cái. Đúng một cái, không hơn không kém.
Phó Tư Nguyên cười khẩy một tiếng, định tự mình đòi tiếp phần thưởng. Anh vừa cúi đầu định hôn Khương Liên Vân thì đột nhiên lại có một nhóm người xuất hiện cắt ngang. Phó Tư Nguyên bực bội nhắm mắt, quay đầu đưa tay ôm trán.
Cái cảnh cứ sắp làm chuyện tốt là bị người khác phá đám này, xem ra chuyện này không bao giờ chấm dứt được rồi!
Khương Liên Vân lén cười, quay đầu xem lần này là ai tới. Vừa nhìn, cô đã lên tiếng: “Ồ, lại là người quen cũ.” Rồi cô thong thả nhìn Giang Lâm: “Đội trưởng Giang, sao lại đến nữa vậy?”
Giang Lâm cau mày, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị nhìn đám xác sống nằm la liệt dưới đất, rồi ngẩng lên nhìn Phó Tư Nguyên, giọng không chắc chắn hỏi: “Lũ xác sống này đều do anh giải quyết à?”
Phó Tư Nguyên nhún vai không đáp.
Giang Lâm thấy anh không trả lời cũng không để tâm. Anh ta cúi xuống nhìn kỹ thi thể xác sống dưới đất, càng nhìn càng nhíu mày, rồi nghi hoặc hỏi: “Bạn gái anh cũng là người có dị năng à? Hay là hai người còn có đồng đội nào là dị năng giả nữa?”
Giang Lâm nhận ra trên người đám xác sống, ngoài dấu vết của dị năng hệ băng, còn có cả dấu vết của dị năng hệ lôi và dị năng hệ hỏa. Phó Tư Nguyên là dị năng giả hệ băng, vậy thì hai dị năng giả hệ hỏa và hệ lôi kia là ai?
“Mấy con xác sống này không phải một mình tôi giải quyết, còn có hai dị năng giả xa lạ giúp một tay. Giải quyết xong đám bên này, bọn họ rẽ sang bên trái đuổi theo người khác.” Phó Tư Nguyên vẻ mặt thản nhiên nói với Giang Lâm, tay chỉ về phía bên trái, chẳng cần suy nghĩ mà bịa chuyện trơn tru.
Phó Tư Nguyên biết Giang Lâm nhìn thấy dấu vết dị năng trên đám xác sống, lại thấy chỉ có hai người bọn họ ở đây, nên sinh lòng nghi ngờ. Nhưng anh cũng chẳng lo lắng gì mấy. Giang Lâm nghi ngờ thì đã sao? Dù sao anh ta cũng không tận mắt thấy anh thi triển dị năng. Với lại, anh cũng chẳng có ý định giấu giếm gì cho lắm; chỉ là Giang Lâm mới biết anh là dị năng giả hệ băng thôi mà đã muốn lôi kéo anh, nếu biết anh còn sở hữu các dị năng khác, nhất định ngày nào anh ta cũng sẽ tới quấy rầy anh. Bớt chuyện thì hay, nên Phó Tư Nguyên bịa đại một lời nói dối để cho qua chuyện.
Giang Lâm nghi hoặc nhìn theo hướng tay anh chỉ. Anh ta cảm thấy Phó Tư Nguyên không nói thật, nhưng thấy bộ dạng thản nhiên, trấn tĩnh của anh, cũng không nhận ra vấn đề gì.
Khương Liên Vân thấy Giang Lâm trầm mặc, có vẻ không tin lời Phó Tư Nguyên, bèn lên tiếng đánh trống lảng: “Đội trưởng Giang, sao tự nhiên lại có nhiều xác sống thế? Vừa rồi nghe tiếng súng bên căn cứ, hay là xảy ra chuyện gì rồi?”
Giang Lâm nhìn Khương Liên Vân, khựng lại một chút rồi nói: “Trước đó nhiệt độ đột ngột giảm mạnh, rồi lại tăng vọt. Hầu hết những người sống sót trong căn cứ vì chênh lệch nhiệt độ lớn trong thời gian ngắn nên đều bị cảm, sốt. Rồi nửa tháng nay, nhiệt độ lại tụt xuống âm 20 độ C, rất nhiều người không có vật tư nên đã chết cóng.
“Vì sợ những thi thể người chết cóng sẽ biến thành xác sống, chúng tôi đã đốt ngay khi phát hiện, nhưng vẫn có một con lọt lưới không bị phát hiện. Nó biến thành xác sống, cứ thấy người là nhào tới cắn, thế là hết người này đến người khác, trong căn cứ nhanh chóng xuất hiện một lượng lớn xác sống.
“Đám xác sống dưới đất của các anh đều là người sống sót trong căn cứ bị xác sống cào trúng hoặc cắn phải rồi biến thành. Chúng tôi vừa giải quyết xong đám trong căn cứ thì đuổi theo tới đây.”
Giang Lâm vẻ mặt nặng nề kể lại tình hình trong căn cứ và nguyên nhân lũ xác sống xuất hiện.
Phó Tư Nguyên nghe xong, trong lòng hoàn toàn không gợn sóng. Cảnh tượng căn cứ an toàn vì xác sống xuất hiện mà náo loạn, không biết bao nhiêu người sống sót chết đi, kiếp trước anh đã thấy quá nhiều, đến mức chai lì cả rồi.
