Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Bạn Trai Tôi Là Đại Phản Diện > Chương 37

Chương 37

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 37 có bản audio.

Chương 37: Cục cưng nhát gan là ai?

 

Chu Đào và mọi người vẫn đang nghĩ có nên kéo Phó Tư Nguyên về phe mình không.

 

Một đội viên đang canh gác ở tầng một hớt hải chạy tới: "Đội trưởng, mau đi xem đi, tôi không xử lý được bọn họ."

 

Nghe nói người sống sót xảy ra xung đột với Phó Tư Nguyên, Chu Đào và Lý Thái vội vã đi qua.

 

Trong cửa hàng điện thoại ở tầng một.

 

Phó Tư Nguyên đứng chắn trước mặt Khương Liên Vân, lạnh lùng nhìn mấy người sống sót đang không ngừng phun ra lời lẽ khó nghe.

 

"Tôi thấy rõ lúc nãy các người bước vào chẳng có gì, giờ lại ăn lẩu tự sôi, nhất định là lấy trên tầng ba xuống. Chỗ này là bọn tôi đến trước, hai người ngoài đến thì đang ăn đồ của bọn tôi."

 

"Mau đưa đồ ăn ra đây, mau trả đồ ăn của bọn tôi đây."

 

"Bọn tôi còn chẳng có gì để ăn, hai người ngoài đến dựa vào đâu mà có đồ ăn chứ?"

 

"Ôi ôi, cái đồ tiện nhân kia, mày còn dám ăn tiếp đồ của bọn tao à? Đó là đồ của bọn tao, mày được sự đồng ý của bọn tao chưa mà đã ăn? Tao..."

 

Bà thím đang mắng Khương Liên Vân chưa dứt lời thì đã bị Phó Tư Nguyên đạp bay đi, cả người nằm sấp dưới đất không ngừng khạc máu.

 

Anh bước tới giẫm lên lưng bà thím, giọng lạnh băng: "Là tao đồng ý cho cục cưng nhát gan của tao ăn. Mày có ý kiến thì nói với tao. Mày dựa vào đâu mà mắng cục cưng nhát gan của tao? Ai cho mày lá gan mắng cô ấy?"

 

Nói xong, Phó Tư Nguyên liếc nhìn những người sống sót xung quanh: "Các người chiếm cả cái siêu thị, bọn tao cũng không vào lấy thứ gì trong đó. Một siêu thị đầy đồ còn không đủ để bịt miệng các người sao?"

 

"Vật tư trên tầng ba, bọn tao không lấy, các người cũng lấy không được. Nếu lấy được thì đâu cần đợi đến giờ để bọn tao lấy? Hơn nữa trên đó chẳng có gì, ngoài xác sống ra cũng chỉ toàn xác sống."

 

"Sao, xác sống là đồ ăn của các người à? Khẩu vị nặng ghê. Muốn ăn thì tao có thể giúp các người dời đống đồ đang chặn lối lên tầng ba, để các người ăn thịt xác sống cho đã!"

 

Những người sống sót xung quanh chứng kiến bà thím bị một cú đạp mà phun máu, lập tức sợ hãi tới mức chẳng ai dám nói một lời.

 

Khi Chu Đào và Lý Thái đến nơi thì thấy xung quanh im phăng phắc, Phó Tư Nguyên giẫm lên lưng một bà thím, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người sống sót.

 

"Phó Tư Nguyên, đây... xảy ra chuyện gì vậy?" Mấy người sống sót đều né tránh ánh nhìn của Chu Đào, nên anh đành hỏi Phó Tư Nguyên.

 

Phó Tư Nguyên hừ lạnh: "Còn có thể là gì, bọn họ muốn cướp đồ ăn của bọn tôi thôi."

 

"Này, đội trưởng Chu, mọi người chiếm cả một siêu thị mà chưa đủ, còn muốn cướp cả đồ ăn của tôi à?"

 

Chu Đào ngượng ngùng gãi đầu: "Cái này... thật ra là, khi bọn tôi đến trung tâm thương mại này, đồ ăn ăn được trong siêu thị đã bị người ta dọn sạch, chỉ còn lại một chút đồ quá hạn. Mấy ngày nay bọn họ đều ăn mấy thứ quá hạn đó."

 

"Vậy thì liên quan gì đến tôi? Không phải tôi dọn sạch siêu thị. Muốn cướp đồ ăn của tôi thì thôi, nhưng dựa vào đâu mà dám mắng cục cưng nhát gan của tôi?" Phó Tư Nguyên tức giận giẫm mạnh thêm mấy cái lên người bà thím dưới chân.

 

Chu Đào mặt đầy vẻ mơ hồ: "Cục cưng nhát gan là ai vậy?"

 

"Đội trưởng Chu, là tôi. Cục cưng nhát gan là biệt danh trìu mến anh ấy đặt cho tôi." Khương Liên Vân bưng lẩu tự sôi, nép sau cánh cửa kính của cửa hàng điện thoại, nghe thấy Chu Đào hỏi liền giơ bàn tay nhỏ lên ý bảo cô chính là cục cưng nhát gan.

 

Chu Đào nhìn dáng vẻ Khương Liên Vân giơ tay, "Ơ..."

 

Đúng là nhìn cũng thấy nhát gan thật, khó trách Phó Tư Nguyên đặt cho cô cái biệt danh cục cưng nhát gan.

 

"Phó Tư Nguyên, anh đừng giẫm mạnh nữa, giẫm nữa là bà ấy chết đấy." Chu Đào thấy anh vẫn còn giẫm mạnh, vội lên tiếng ngăn cản.

 

Phó Tư Nguyên vẫn không nhấc chân: "Bà ta dám mắng cục cưng nhát gan, chết cũng đáng."

 

Chu Đào sốt ruột nhìn Khương Liên Vân: "Cục... à, thưa cô, cô có thể khuyên bạn trai cô nương tay một chút được không? Giẫm nữa là bà ấy chết thật đấy."

 

Chu Đào chỉ biết tên Phó Tư Nguyên, không biết tên Khương Liên Vân. Anh cũng chỉ mới biết Phó Tư Nguyên gọi cô là cục cưng nhát gan. Vừa nãy vội quá, anh suýt gọi thành "cục cưng...", nhưng mới thốt ra hai chữ đã bị ánh mắt lạnh lùng của Phó Tư Nguyên dọa cho nuốt ngược vào trong.

 

Khương Liên Vân thấy hơi khó xử. Cô không muốn đại phản diện giẫm chết người, cũng không muốn vì Chu Đào mở lời mà đi khuyên can anh.

 

Dù sao đại phản diện cũng là muốn trút giận giúp cô, cô không thể làm trái ý anh, không thì anh sẽ không vui.

 

Cô không quan tâm bà thím kia sống chết, nhưng cô không muốn đại phản diện vì một câu mắng mà giẫm chết bà ta, thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

 

Dù những người sống sót sẽ sợ Phó Tư Nguyên, nhưng cũng sẽ gây ra sự phẫn nộ, mà lén lút giở trò sau lưng thì không hay.

 

Phó Tư Nguyên thoáng thấy sự do dự trên mặt Khương Liên Vân, anh không muốn để cô khó xử, bèn nhấc chân ra, đi về phía cô rồi lấy cái lẩu tự sôi trong tay cô.

 

Khương Liên Vân ngơ ngác nhìn anh, rồi lộp cộp bước theo sau anh.

 

Rõ ràng cô vẫn chưa ăn no mà, lấy lẩu của cô làm gì?

 

Hai người cứ thế bỏ mặc mọi người, quay lại cửa hàng điện thoại.

 

Chu Đào xoa xoa sống mũi, sai người khiêng bà thím đang khạc máu sang một bên xem xét tình hình, sơ cứu một chút.

 

Quay lại cửa hàng điện thoại, Phó Tư Nguyên lại làm một cái lẩu tự sôi mới cho cục cưng nhát gan. Cái lúc nãy cô ăn đã nguội nên anh mới lấy đi.

 

Biết được vì sao đại phản diện đột nhiên lấy lẩu của mình, cô vui vẻ để anh nắm một tay, tay kia cầm đũa ăn lẩu.

 

Phó Tư Nguyên lúc này đang cân nhắc nên qua đêm ở đây hay rời khỏi trung tâm thương mại này luôn.

 

Xung quanh bị nhiều xác sống vây kín, từ trên cao đi vào thì dễ, nhưng đi ra thì không dễ dàng như vậy.

 

Anh lại nghĩ, nhà thi đấu nằm phía sau trung tâm thương mại, khoảng giữa cũng có lắm xác sống.

 

Phó Tư Nguyên tính tìm trong trung tâm thương mại xem có đường nào sang được bên đó không, nên quyết định ở lại đây qua đêm.

 

Đã quyết định xong, đợi Khương Liên Vân ăn no, anh đưa cô lên tầng năm, trở lại cửa hàng thiết kế nhà lúc ban đầu, lấy ra một chiếc giường lớn cực kỳ thoải mái để nghỉ ngơi.

 

Khương Liên Vân cảm giác hình như vẫn chưa no, cô thèm cá nướng.

 

Ở đây ngoài hai người không có ai khác, Phó Tư Nguyên bèn lấy cá nướng từ không gian ra, hai người cùng ăn.

 

Khương Liên Vân đang ăn ngon lành, bỗng cảm thấy có thứ gì đó mềm mại đang cọ vào chân cô.

 

Cô cúi đầu nhìn, hóa ra là một con mèo Anh lông ngắn màu bạc mới ba tháng tuổi, mắt cô lập tức sáng rực.

 

Khương Liên Vân vội cúi xuống bế con mèo nhỏ bên chân lên: "Chà, mèo con đáng yêu quá đi!"

 

"Meo ~" Con mèo nhỏ mở to đôi mắt tròn xoe, đáng yêu kêu lên một tiếng với cô.

 

"Ôi trời, dễ thương ghê, anh nhìn xem, có bé mèo con này, còn là mèo Anh lông ngắn màu bạc nữa!" Khương Liên Vân áp con mèo lại gần trước mặt Phó Tư Nguyên.

 

Phó Tư Nguyên nhìn con mèo đang ở rất gần mặt mình, cau mày.

 

Thôi rồi, kẻ tranh sủng tới.

 

"Anh, thế nào? Có đáng yêu không?" Khương Liên Vân ôm chặt con mèo, đưa qua đưa lại trước mắt anh.

 

"Meo ~" Con mèo nhỏ dùng đôi mắt tròn xoe nhìn Phó Tư Nguyên một cái, rồi quay đầu nhìn chằm chằm cá nướng, giơ cái chân mèo nho nhỏ khều khều trong không khí về phía cá nướng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi