Chương 41: Một con mèo và một đứa trẻ sơ sinh đánh nhau
Khương Liên Vân buồn bực tức tối một lúc, nhưng rất nhanh đã nghĩ thoáng, bỏ qua chuyện đó. Tiêu thì tiêu thôi, dù sao số tiền này cũng tự dâng tới cửa, lại là công sức vất vả của mèo mẹ kiếm được.
Rồi Khương Liên Vân nghĩ ra một vấn đề: “Anh Nguyên, đã nuôi chúng rồi, cứ mèo mẹ, mèo con mà gọi mãi cũng chẳng hay. Mình đặt tên cho chúng đi, anh thấy đặt tên gì được?”
Phó Tư Nguyên xoa cằm suy nghĩ một lát: “Mèo mẹ thì gọi là Mimi. Bốn đứa nhỏ thì gọi là Tiểu Nhất, Tiểu Nhị, Tiểu Tam, Tiểu Tứ.”
Khương Liên Vân nghe anh đặt tên qua loa, mặt đầy vạch đen: “Không phải, Tiểu Nhất, Tiểu Nhị thì còn nghe được, chứ Tiểu Tam, Tiểu Tứ thì không ổn. Cứ gọi thế này, khác nào sỉ nhục mèo đâu.”
Phó Tư Nguyên nhìn cô: “Vậy em muốn đặt tên gì?”
Khương Liên Vân nghĩ một lúc: “Hay là dùng điệp tự đi: Một Một, Hai Hai, Ba Ba, Bốn Bốn, thế nào?”
Phó Tư Nguyên bị cô chọc cho bật cười một tiếng: “Em đặt tên cũng chẳng ra sao, còn không thuận miệng bằng Tiểu Nhất, Tiểu Nhị, Tiểu Tam, Tiểu Tứ của anh.”
Khương Liên Vân không phục, phồng má lên.
Phó Tư Nguyên lại nghĩ một lúc: “Vậy thế này đi. Mèo mẹ vẫn gọi là Mimi. Bốn đứa nhỏ thì gọi là Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Bốn. Như vậy ‘Ba’ và ‘Bốn’ không sỉ nhục mèo nữa chứ gì.”
Khương Liên Vân khóe miệng và khóe mắt giật giật. Đúng là đại phản diện, cứ nhất định phải gọi một hai ba bốn thế này sao?
Khương Liên Vân còn muốn phản đối, Phó Tư Nguyên đã lấy ra hai gói que cay lắc lắc. Cô nàng nhát gan lập tức đồng ý với cái tên đại phản diện đặt.
Tên năm con mèo cứ thế được quyết định: Mimi, Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Bốn.
Mèo mẹ đang đào tinh hạch ở đằng xa, kẻ vừa được đặt tên là Mimi, dùng ánh mắt không nói nên lời nhìn hai người. Sao, đặt tên cho người ta mà không thèm hỏi ý kiến à?
[Phó Tư Nguyên: Mày là đồ đến tranh sủng, ý kiến của mày không quan trọng.]
[Đám mèo: Thôi, mèo ở dưới mái hiên nhà người, không cúi đầu không được.]
Từ nay, đội ngũ hai người có thêm năm con thú cưng nhỏ gia nhập.
......
Một con mèo silver gradient tên Mimi chăm chỉ đào tinh hạch hai ngày, rồi như muốn dặn dò một tiếng, hướng về phía Khương Liên Vân và Phó Tư Nguyên kêu “meo” một tiếng rồi biến mất.
Mấy giờ sau, đến giờ ăn cơm, Mimi vẫn chưa về. Khương Liên Vân lập tức lo lắng.
Phó Tư Nguyên thấy cô lo lắng, nhét bốn đứa nhỏ vào túi đựng mèo, rồi đeo túi lên lưng, nắm tay cô đi tìm mèo.
Tìm quanh tầng ba không thấy, đột nhiên từ tầng hai vọng lên một tiếng động lớn. Hai người nhìn nhau một cái, nhanh chóng xuống tầng hai.
Đến chỗ phát ra tiếng động lớn, họ thấy một con mèo và một đứa trẻ sơ sinh đang đánh nhau. Những người sống sót xung quanh đều sợ hãi trốn một bên xem, lực lượng của căn cứ an toàn chắn trước mặt đám người sống sót, cảnh giác quan sát cuộc chiến giữa một con mèo và một đứa bé.
Khi Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân nhìn thấy đứa bé đang đánh nhau với Mimi, họ lập tức hiểu đứa bé đó chính là tiểu vương xác sống. Cũng hiểu vì sao lại gọi là tiểu vương xác sống. Đứa bé sơ sinh thì chẳng phải là “tiểu” – nhỏ – hay sao?
Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân không hiểu vì sao sau khi khỏe hẳn, Mimi lại lao vào đánh nhau với tiểu vương xác sống. Giờ phút này, nhìn cảnh trước mắt: mèo cào một phát, nhóc đáp một cái tát, mèo bị đá văng, nhóc bị hất ngã, bọn họ không biết có nên xông lên giúp con mèo hay không.
Giữa lúc một mèo một tiểu vương xác sống đang ẩu đả, đột nhiên có người từ cửa sổ trên cao của tầng hai phá kính xông vào. Nhìn kỹ, hóa ra là Giang Lâm và đoàn người. Cuối cùng bọn họ cũng vào được trung tâm thương mại này.
Giang Lâm và đoàn người phá cửa sổ xông vào, thấy một con mèo và một đứa bé đang đánh nhau, đều kinh ngạc sững sờ. Giang Lâm là người đầu tiên hoàn hồn, sau đó anh ta thấy Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân cũng ở trong trung tâm thương mại, lại sững người thêm lần nữa.
Phó Tư Nguyên đã đoán ra là bọn họ từ lúc Giang Lâm phá cửa sổ xông vào, lúc này đến một ánh mắt cũng chẳng thèm cho bọn họ.
Trong lúc Khương Liên Vân ngạc nhiên nhìn Giang Lâm bọn họ, Mimi đánh không lại tiểu vương xác sống, bị nó một cước đá văng tới trước mặt Phó Tư Nguyên.
Mimi nhìn thấy Phó Tư Nguyên, lập tức giống hệt một đứa trẻ bị bắt nạt đi gọi người nhà đến, kêu “meo meo” mách tội với Phó Tư Nguyên, sau đó vẻ mặt uất ức dùng chân kéo nhẹ Khương Liên Vân.
Khương Liên Vân thấy trên người Mimi vốn đã khỏi hẳn sau khi ăn tinh hạch, giờ lại có thêm nhiều vết thương mới, đau lòng ôm nó lên. Cô nhìn vết thương trên người nó, tức giận nói với Phó Tư Nguyên: “Anh Nguyên, con xác sống nhỏ đó đánh bị thương Mimi của bọn mình, anh phải báo thù cho Mimi đi.”
Mimi cũng uất ức kêu “meo meo” với Phó Tư Nguyên.
Phó Tư Nguyên nhìn Mimi với ánh mắt chán ghét: “Ăn nhiều tinh hạch như vậy mà ngay cả một đứa bé sơ sinh cũng đánh không lại, còn mặt dày đi mách với anh.”
Đại phản diện tuy nói vậy, nhưng vừa dứt lời đã lập tức tiến lên báo thù cho Mimi.
Anh giơ tay lên, mấy tia sét lóe lên giáng thẳng về phía tiểu vương xác sống. Tiểu vương xác sống không mạnh bằng Phó Tư Nguyên, vất vả lắm mới né được những tia sét đánh tới. Vừa tránh xong tia sét, lại thấy mấy cây băng trụ nhanh chóng bay tới. Tiểu vương xác sống tránh không kịp, bị ba cây băng trụ đánh trúng, lực lao tới ghim chặt nó lên bức tường phía sau.
Phó Tư Nguyên định bổ thêm một băng trụ nữa để kết liễu tiểu vương xác sống thì một người phụ nữ chạy ra chắn trước mặt nó.
“Đừng, đừng mà, xin anh tha cho nó!”
“Tôi xin anh, đừng giết nó, xin anh tha cho nó một mạng. Tôi xin anh!”
Người phụ nữ khóc lóc quỳ xuống trước Phó Tư Nguyên, chắp tay cầu xin.
Phó Tư Nguyên hơi nhíu mày: “Cô biết nó là xác sống không?”
“Xác sống?”
“Nó... lại là xác sống?”
“Vương Mai, sao cô lại dám mang xác sống bên người mãi thế?”
“Nó là xác sống đấy! Cô giấu thân phận xác sống của nó, lẫn vào giữa chúng tôi là muốn hại chết chúng tôi sao?”
“Chúng tôi nghĩ cô là góa phụ chồng chết, dắt theo đứa con mới sinh, thấy cô đáng thương nên cũng hết lòng giúp đỡ. Vậy mà cô báo đáp chúng tôi bằng cách nào? Mang xác sống bên người, Vương Mai, cô đúng là lấy oán báo ơn!”
“Đúng thế, Vương Mai, sao cô có thể làm như vậy? Cô có xứng đáng với chúng tôi, những người đã giúp đỡ cô hay không, hả?”
Người sống sót xung quanh vừa nghe nói đứa bé là xác sống, liền tức giận chỉ trích người phụ nữ đứng trước mặt tiểu vương xác sống.
Người phụ nữ tên Vương Mai đang chắn trước mặt tiểu vương xác sống nhìn họ, không ngừng dập đầu: “Xin lỗi, thật sự xin lỗi. Nó là con trai tôi, đứa con tôi vất vả lắm mới sinh ra. Dù nó biến thành xác sống, tôi cũng không thể bỏ rơi nó.”
“Xin mọi người, tha cho nó, tôi xin mọi người.”
“Mấy ngày nay mọi người đều thấy rồi, con trai tôi dù thành xác sống nhưng nó rất ngoan, rất nghe lời, nó không hề cắn ai.”
“Con trai tôi chưa từng cắn ai, cũng chưa từng ăn thịt ai, mọi người đều nhìn thấy mà.”
“Là con mèo đó, chính con mèo đó đột nhiên chạy tới tấn công con trai tôi, nó mới phản kháng và đánh nhau với con mèo.”
“Con trai tôi có chọc gì đến con mèo đâu, không biết con mèo đó bị làm sao mà cứ xông tới tấn công con tôi mãi.”
“Đều tại con mèo đó. Nếu không phải nó chạy tới tấn công con trai tôi, con trai tôi cũng đâu bị phát hiện là xác sống.”
“Con mèo đó trông không giống mèo bình thường chút nào, nhất định nó cũng là xác sống. Nó là mèo xác sống!”
Vương Mai cầu xin một hồi lại đổ hết tội lỗi lên đầu Mimi, trách nó khiến con mình bị lộ thân phận xác sống.
