Chương 43: Vương Mai chết như thế
Tiểu vương xác sống đã bị Phó Tư Nguyên giải quyết. Đám xác sống dù vẫn còn hung hãn vây quanh bọn họ, nhưng đã tản bớt một phần, không còn đuổi theo bọn họ dai dẳng như trước nữa.
Chỉ cần tránh được đám xác sống trong trung tâm thương mại này, thì sẽ không còn quá nhiều xác sống đuổi giết bọn họ nữa.
Hai phân đội của căn cứ an toàn có thể thuận lợi đưa người sống sót về căn cứ rồi.
Nơi này không còn việc gì của Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân nữa.
Khương Liên Vân ôm Mimi đang bị thương trong lòng, không rảnh tay để nắm, nên Phó Tư Nguyên đành ôm eo cô, định quay lên tầng ba để Mimi đào tinh hạch chữa thương.
Mimi chỉ cần ăn tinh hạch là vết thương trên người sẽ tự lành, không cần dùng thuốc băng bó, có dùng cũng chỉ phí phạm.
Thuốc men cũng khó thu thập như lương thực, thậm chí còn khó hơn cả lương thực, dùng một chút là mất một chút.
Còn lương thực thì có thể thu thập hạt giống, dùng dị năng hệ mộc là trồng được, nhưng thuốc thì không phải dễ dàng điều chế ra.
Cho dù có thể trồng được thảo dược Đông y, thì người biết Đông y cũng chẳng có mấy ai, hơn nữa thuốc Đông y uống và chữa bệnh cũng không tiện như một viên thuốc Tây nhỏ xíu.
Giang Lâm thấy Phó Tư Nguyên muốn rời đi, định tiến lên nói gì đó, nhưng vừa bước tới một bước thì nhớ lại chuyện không vui mấy hôm trước.
Anh ta biết nếu mình còn quấn lấy Phó Tư Nguyên, chắc chắn sẽ bị đánh.
Phó Tư Nguyên là dị năng giả tam hệ, dị năng lại mạnh như thế, anh ta chỉ có thể bị Phó Tư Nguyên đè xuống đất chà xát.
Nghĩ vậy, anh ta lập tức dừng bước, đứng nhìn hai người Phó Tư Nguyên rời đi.
Giang Lâm và đồng đội tuy vì mất hai người đồng đội mà chậm trễ một chút, nhưng đến được cũng coi như kịp thời.
Vì nếu bọn họ không đến nữa, Chu Đào và mọi người sẽ chết đói trong trung tâm thương mại mất.
Chu Đào và mọi người đã vất vả lắm mới phái được người truyền tin về căn cứ, nói rõ trong siêu thị của trung tâm thương mại không có chút lương thực nào, vì vậy Giang Lâm và mọi người khi đến có mang theo một ít vật tư, lúc không vào được bên ngoài cũng thu thập thêm được chút ít.
Giang Lâm đưa vật tư cho Chu Đào và mọi người để phân phát cho tất cả đội viên cùng những người sống sót.
Những người sống sót vừa ăn vừa khóc vì mừng rỡ.
Chỉ có Vương Mai ngồi thừ ra một bên, ánh mắt đờ đẫn.
Giữa lúc mọi người đang ăn ngon lành, cô ta bước đến lan can của trung tâm thương mại, trèo lên, ngay khi mọi người chưa kịp phản ứng thì nhảy xuống.
Tất cả mọi người kinh hãi thốt lên, chạy ào ra lan can nhìn xuống, chỉ thấy Vương Mai ngã đến tứ chi vặn vẹo, máu loang ra dưới thân.
Tuy cô ta nhảy từ tầng hai, nhưng tầng hai của trung tâm thương mại này cao bằng hai tầng lầu bình thường, nên coi như Vương Mai đã nhảy từ tầng ba xuống.
Tầng ba tuy cao, nhưng chưa chắc đã rơi chết người, chỉ là lúc Vương Mai nhảy xuống, bên dưới vừa hay có một món đồ trang trí sắc nhọn, đâm thẳng xuyên qua tim cô ta.
Vương Mai cứ thế chết.
Mọi người nhìn xác Vương Mai, không khỏi xót xa thở dài.
Chồng Vương Mai đã chết, con trai cũng biến thành xác sống, cuối cùng rồi cũng chết, chỉ còn lại một mình cô ta, chẳng còn hy vọng gì, sống chẳng còn gì luyến tiếc, nghĩ không thông nên đi theo họ luôn.
Phó Tư Nguyên và cô nàng nhát gan đã về tới tầng ba, không hề biết chuyện tiếp theo xảy ra.
Hai người thả Mimi đi đào tinh hạch chữa thương, rồi tìm một chỗ ăn món ếch xào nồi gang.
Khương Liên Vân hết miếng này đến miếng khác gặm đùi ếch, miệng dính đầy dầu ớt đỏ.
Phó Tư Nguyên thỉnh thoảng lại lau miệng cho cô, còn lấy một ly nước mơ chua cho cô giải ngán.
Bốn con mèo con trong ba lô mèo đứng dậy, hai chân trước bám vào thành ba lô, mắt dán chặt vào đĩa ếch trên bàn.
Khi Mimi đào tinh hạch xong quay lại, liền thấy bốn đứa con của mình trong ba lô mèo đang nhìn hai người chủ mới ăn ếch với vẻ mặt tội nghiệp.
Nó ngửi mùi thơm phảng phất trong không khí, mấy bước nhảy đến bên Khương Liên Vân, dùng móng vuốt khều khều cô, ánh mắt đầy khao khát.
Khương Liên Vân nhìn vẻ mặt “em cũng muốn ăn” của Mimi, do dự nhìn đống ếch trong nồi.
Con mèo đã ăn tinh hạch này có ăn được món ếch cay này không nhỉ?
Cô nàng nhát gan vẫn quyết định hỏi đại phản diện – người hiểu rõ tinh hạch và dị năng hơn: “Anh Tư Nguyên, Mimi ăn được món ếch này không?”
Phó Tư Nguyên liếc Mimi một cái, trực tiếp dùng hành động trả lời. Anh gắp một miếng đùi ếch ném cho Mimi.
Mimi há miệng, đớp chính xác miếng đùi ếch, cúi đầu ăn từng miếng một.
Ăn xong, nó thè cái lưỡi nhỏ ra nhìn Phó Tư Nguyên, ánh mắt nói rõ nó còn muốn ăn nữa.
Phó Tư Nguyên lại gắp một miếng đùi ếch ném cho nó, Mimi lại đớp chính xác rồi ăn ngon lành.
Khương Liên Vân nhìn mà khóe miệng giật giật. Cô thấy đại phản diện rõ ràng là đang cho chó ăn chứ đâu phải cho mèo.
Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Tư trong ba lô mèo thấy mẹ chúng được ăn ếch, liền meo meo meo kêu loạn lên.
“Mẹ ơi, mẹ ơi, bọn con cũng muốn ăn, cho bọn con một miếng đi.”
Mimi dùng ánh mắt uy hiếp khiến bọn mèo con im bặt.
“Ăn gì mà ăn, các con còn nhỏ, không ăn được thứ này đâu.”
Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Tư nhìn mẹ mình ăn miếng ếch thơm ngon một cách ngon lành, vẻ mặt tội nghiệp.
Phó Tư Nguyên nhìn bốn con mèo tranh giành tình thương với bộ dạng tội nghiệp kia, thấy buồn cười.
Bốn con mèo chướng mắt này rốt cuộc cũng biết mang lại chút trò vui cho anh.
......
Lại qua một đêm trong trung tâm thương mại, vết thương trên người Mimi đã lành, tiểu vương xác sống cũng không còn nữa, Phó Tư Nguyên cuối cùng cũng có thể dẫn cô nàng nhát gan đến nhà thi đấu tìm nhà di động.
Bên ngoài tầng một của trung tâm thương mại dù không còn tiểu vương xác sống khống chế, vẫn vây kín rất nhiều xác sống.
Không còn cách nào, ai bảo bên trong trung tâm thương mại còn nhiều người sống làm gì.
Lần này có Mimi dẫn đường, bọn họ đi vào một lối đi ở tầng hai, rẽ trái rẽ phải một hồi thì đến một cửa sổ nhìn thẳng sang nhà thi đấu.
Ở đây, họ nhìn thấy dấu vết sinh hoạt của lũ mèo: rất nhiều túi thức ăn cho mèo và túi đồ đông khô đã bị ăn sạch, góc phòng còn có một chậu cát vệ sinh cho mèo.
Mimi lại dẫn họ rẽ thêm một khúc, rồi họ thấy chất đống rất nhiều thức ăn cho mèo, pate đóng hộp, đồ đông khô, đồ ăn vặt cho mèo, một ít sữa và cát vệ sinh cho mèo.
Không chỉ mỗi góc này có vật tư, Mimi còn tiếp tục dẫn họ đến những góc khuất ở từng tầng, bên trong đều chất đầy những thứ họ vừa thấy.
Không ngờ Mimi và chồng nó lại biết nghĩ đến chuyện không nên bỏ hết trứng vào cùng một giỏ, phải để vào nhiều giỏ mới được.
Tất cả những thứ này đều là do Mimi và chồng nó nhặt nhạnh từng chút một.
Thu thập được nhiều như vậy, chẳng trách có thể nuôi Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Tư mập mạp tròn trịa.
Lúc đó chắc là Mimi bị thương quá nặng, không thể quay về tìm bốn đứa con, mà Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Tư còn nhỏ, không biết thức ăn để ở đâu, lại vì lời dặn của Mimi nên cứ ở nguyên chỗ chờ mẹ về.
Chờ đến khi thức ăn ăn hết sạch, bụng đói meo, vẫn không thấy Mimi về, nên chúng mới tự ra ngoài tìm đồ ăn.
Thế là chúng đi theo mùi thơm, gặp được Khương Liên Vân và Phó Tư Nguyên, không chỉ tự cứu được mình mà còn cứu được cả mẹ của chúng.
Phó Tư Nguyên thu hết chỗ thức ăn Mimi tích trữ được vào không gian, quay lại cửa sổ nhìn ra nhà thi đấu, đập vỡ kính cửa sổ, rồi dùng dị năng hệ băng tạo một đường cầu trượt băng trên không nối sang nhà thi đấu đối diện.
Sau đó, anh đeo ba lô mèo ra phía trước, nhét cả Mimi vào trong, rồi cõng cô nàng nhát gan, trèo lên cầu trượt băng, trượt về phía nhà thi đấu.
Đến nhà thi đấu an toàn, họ giải quyết mấy con xác sống vốn là nhân viên nhà thi đấu biến thành, rồi đi vào bên trong, và thấy ngay nhà di động mà Phó Tư Nguyên hằng mong nhớ.
Trong nhà thi đấu trưng bày năm căn nhà di động với kích cỡ khác nhau, còn ở đường chạy ngoài trời phía sau có hai căn nhà di động kiểu biệt thự trưng bày.
Cái gọi là nhà di động, thực ra là ở phần sàn có lắp một cột thép co giãn ba tầng.
Khi dùng trên đất bằng, cột thép co giãn ba tầng này có thể thu gọn lại làm cột nhà. Khi cần di chuyển, chỉ cần khởi động nút co giãn, cột thép sẽ duỗi ra nâng căn nhà lên, rồi có thể dùng xe cẩu cố định rồi cẩu đi, hoặc lắp bánh xe chuyên dụng bên dưới sàn nhà và dùng xe kéo theo để di chuyển.
Năm căn nhà di động trong nhà lần lượt có diện tích 80 mét vuông, 90 mét vuông, 100 mét vuông, 120 mét vuông và 150 mét vuông.
Còn ở đường chạy ngoài trời là hai căn kiểu biệt thự: một căn biệt thự ba tầng rộng 250 mét vuông và một căn biệt thự hai tầng rộng 150 mét vuông.
