Chương 50: Sao anh không gọi em là đồ nhát gan nữa?
Phó Tư Nguyên suốt ba ngày liền tiêu diệt toàn bộ xác sống trong đợt xác sống, dị năng gần như cạn kiệt, toàn thân đều là vết thương.
Dù đã có Khương Liên Vân chữa trị vết thương cho anh, nhưng dị năng của cô còn quá yếu, chưa thể giúp Phó Tư Nguyên hồi phục như thường.
Anh ngủ một giấc liền hai ngày.
May mà Phó Tư Nguyên biết mình sẽ ngủ rất lâu, nên trước khi ngủ đã lấy ra từ không gian một tháng lương thực và nước uống, tất nhiên cũng lấy ra không ít que cay mà đồ nhát gan thích nhất.
Thậm chí sợ đồ nhát gan sẽ sợ hãi hoặc buồn chán, anh còn lấy ra cả máy tính bảng lẫn điện thoại đã tải đầy phim ảnh, phim truyền hình vào bộ nhớ.
Suốt hai ngày nay, Khương Liên Vân lo lắng ôm anh, canh giữ bên anh.
Đói khát cũng đều ăn uống ngay trên giường.
Ngoài việc đi vệ sinh ra, Khương Liên Vân chưa từng rời khỏi Phó Tư Nguyên đang ngủ.
Khi Phó Tư Nguyên tỉnh dậy, liền thấy Khương Liên Vân đang nằm sấp trên người mình ngủ.
Đôi mắt anh có chút mơ hồ, không biết đồ nhát gan trước mắt là do anh tưởng tượng ra, hay thật sự đang nằm trên người anh.
Anh giơ tay, do dự muốn chạm vào mặt cô, vì sợ nếu đồ nhát gan thật sự là ảo giác của anh, vừa chạm vào cô sẽ biến mất.
Đến khi thật sự chạm vào khuôn mặt cô, cảm nhận được hơi ấm, trái tim anh lập tức thả lỏng.
Là thật, đồ nhát gan của anh vẫn còn đây.
Cô vẫn nằm sấp trên người anh, ngủ khò khò.
Khương Liên Vân cảm nhận có người vuốt mặt mình, mí mắt khẽ động, rồi mở mắt.
Nhìn thấy bàn tay trước mắt, cô chớp chớp mắt, rồi vui mừng ngẩng đầu nhìn lên.
“Anh Nguyên, anh tỉnh rồi?!”
Phó Tư Nguyên khóe miệng cười: “Ừ, tỉnh rồi, làm em lo lắng rồi nhỉ.”
Khương Liên Vân nhích người lên trên, cọ cọ vào cổ anh: “Dạ dạ, em lo cho anh lắm, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi.”
Phó Tư Nguyên ôm chặt cô, cảm nhận sự chân thật của cô trong lòng: “Vân Bảo, anh tỉnh rồi, em không cần lo lắng nữa.”
Khương Liên Vân nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh: “Sao anh không gọi em là đồ nhát gan nữa?”
Phó Tư Nguyên giơ tay khẽ vuốt mặt cô, khóe miệng nở nụ cười: “Em lăn lộn một vòng trong đợt xác sống mà vẫn sống được, trên đời này chắc cũng không có ai đâu nhỉ. Anh nghĩ em chắc không còn nhát gan nữa rồi.”
Khương Liên Vân nghẹn lời.
Không, cô nhát gan, cô vẫn rất nhát gan.
Đây là bản tính nhát gan trời sinh, không phải một hai lần trải nghiệm đặc biệt có thể thay đổi được.
Tuy cô muốn nói rằng thật ra mình vẫn rất nhát gan, nhưng cô thấy được gọi là Vân Bảo nghe hay hơn là đồ nhát gan.
“Đúng, em hết nhát gan rồi, anh không được gọi em là đồ nhát gan nữa.” Cô có chút chột dạ và ngượng ngùng quay mặt đi.
Anh nhìn vẻ chột dạ trên mặt cô, thấy buồn cười: “Đúng, nên anh không gọi em là đồ nhát gan nữa, mà đổi thành biệt danh Vân Bảo.”
Khương Liên Vân mím môi, không tiếp tục chuyện này nữa.
Phó Tư Nguyên cũng không nhắc lại nữa, ôm chặt cô, tận hưởng vẻ đẹp của khoảnh khắc mất đi rồi có lại lúc này.
......
Phó Tư Nguyên đã tỉnh, nhưng Khương Liên Vân không định rời đi ngay, cô muốn anh nghỉ ngơi thêm vài ngày.
Dù sao một mình anh liên tục ba ngày tiêu diệt toàn bộ xác sống trong đợt xác sống, sao có thể ngủ hai ngày mà hồi phục được chứ.
Vẫn nên nghỉ thêm mấy ngày.
Vì anh, dù cô có biến thành xác sống, vẫn muốn giết sạch xác sống để tìm lại cô, tiếp tục nuôi cô khi cô đã thành xác sống, cuối cùng còn vì cô mà muốn tuẫn tình, nên những ngày này Khương Liên Vân đối với Phó Tư Nguyên vô cùng nghe lời.
Chỉ là mỗi khi Phó Tư Nguyên động tình muốn tiến thêm bước cuối cùng, Khương Liên Vân vẫn không chịu.
Không phải Khương Liên Vân còn giữ nỗi lo trước kia mà không muốn trao mình cho anh, mà là từ khi biết Phó Tư Nguyên định tuẫn tình, cô đã sẵn lòng mọi thứ.
Cô chỉ cảm thấy Phó Tư Nguyên vẫn là người bị thương, là người bệnh, cần nghỉ ngơi, không nên lao lực.
Mỗi lần Khương Liên Vân dùng lý do này để từ chối thực hiện lời hứa, Phó Tư Nguyên đều bất lực ôm trán.
Mẹ nó, cái gì mà không nên lao lực chứ, thân thể anh tốt lắm, tinh lực dư thừa nên cần vận động, lao lực một chút.
Mấy ngày Phó Tư Nguyên nghỉ ngơi, ngoài việc bị đồ nhát gan không cho lao lực ra, anh sống rất vui vẻ, dễ chịu.
Dưới sự yêu cầu cứng rắn của Khương Liên Vân, Phó Tư Nguyên nằm trên giường nghỉ ngơi suốt nửa tháng.
Buổi tối, Phó Tư Nguyên đang đòi hưởng phúc lợi.
Anh quấn lấy cô, nằng nặc đòi Khương Liên Vân thực hiện lời hứa. Sau khi Khương Liên Vân kiểm tra kỹ lưỡng, xác định vết thương trên người anh đã khỏi hẳn, cô mới gật đầu đồng ý.
Phó Tư Nguyên hưng phấn, dành cho cô không ít phúc lợi, đang định tiến thêm bước cuối cùng thì.
“Á.”
“Anh đợi đã, đợi đã, hình như em đến kỳ rồi.”
“Cái... cái gì?”
“Em đến kỳ rồi.”
Trước vẻ mặt sững sờ của Phó Tư Nguyên, Khương Liên Vân lật người xuống giường đi tìm băng vệ sinh.
Phó Tư Nguyên phản ứng lại, vừa không nói nên lời vừa bất lực nằm trên giường, ngẩng đầu nhìn 'cậu nhỏ' một cái rồi lại bất lực nằm xuống.
Đệt, miếng thịt đến miệng rồi thế mà lại hóa thành rau.
Thân thể Phó Tư Nguyên đã khỏe, Khương Liên Vân lại tiếp tục làm 'móc treo chân' của anh.
Cô đeo một cái mai rùa trong suốt, được anh cõng đi dạo phố.
Phó Tư Nguyên còn lấy một sợi dây thừng cố định cô lại. Có lẽ thấy dây thừng không đủ chắc, anh nhân tiện rèn luyện dị năng hệ mộc của cô, bảo cô tạo ra một dây leo quấn quanh eo hai người.
Khương Liên Vân biết vì chuyện hơn nửa tháng trước anh có bóng ma tâm lý nên mới cẩn thận như vậy, vì thế cô ngoan ngoãn làm theo lời anh.
Cô nằm trên lưng anh, thầm nghĩ, lần này không phải 'móc treo chân' theo nghĩa bóng nữa, mà là 'móc treo lưng' thực thụ rồi.
Tên đại phản diện này sức lực tốt thật, cõng cô đi khắp nơi, chạy khắp nơi mà không hề thở gấp.
Nghĩ đến chuyện đêm 'bà dì' đến định làm, ánh mắt cô từ từ nhìn xuống.
Rồi cô lại nghĩ đến mấy kho đồ đã thu được trước đó.
Cô cảm thấy sau khi thực hiện lời hứa, chắc cả đời này cô phải nằm trên giường mất.
“Còn nhìn nữa, anh không kiềm chế được đâu, bất chấp bà dì của em còn đang ở đó.”
Khương Liên Vân vẫn đang lo lắng về cuộc sống bị động, nằm liệt giường trong tương lai, thì nghe thấy lời đại phản diện.
“Em có nhìn đâu, đừng vì con thú nhỏ đang bốc lửa trong lòng anh mà oan cho em.” Khương Liên Vân bị bắt quả tang, đỏ mặt phản bác.
Phó Tư Nguyên hẫng cô lên vài cái: “Có nhìn hay không, tự em biết rõ. Muốn xem cũng được, nhưng xem thì xem, bà dì của em vẫn còn đó, đừng nhìn đến bốc hỏa đấy.”
Khương Liên Vân nghẹn lời.
Đệt.
Tên đại phản diện này thật là...
Từ khi cô đồng ý thực hiện lời hứa, đại phản diện đúng là ba câu không rời bà dì của cô.
Nếu không biết anh với bà dì của cô là chuyện không thể, với việc hiện tại anh đang hận bà dì của cô ra mặt, chắc cô còn tưởng đại phản diện đổi lòng yêu bà dì của mình rồi.
Đại phản diện như vậy có tính là một kiểu vừa yêu vừa hận với bà dì của cô không nhỉ?
Nếu Phó Tư Nguyên biết được suy nghĩ hoang đường của Khương Liên Vân lúc này, chắc sẽ đè cô lên đùi đánh mông cho mà xem.
Đúng là nghĩ cái quái gì vậy trời.
Đợt xác sống đã bị Phó Tư Nguyên giải quyết, trên đường phố Cảnh Thành chẳng còn mấy con xác sống ra đường nghênh ngang nữa.
Hai người thong thả thu thập nhu yếu phẩm.
Tiện thể tìm đám người hôm đó.
Phó Tư Nguyên nhớ rất rõ, chính vì đám người đó mà anh suýt mất đi đồ nhát gan.
Anh nhất định phải tìm ra bọn họ để báo thù.
Đặc biệt là tên dị năng giả hệ mộc đã dùng Khương Liên Vân làm lá chắn.
Anh nhất định phải ném tên dị năng giả hệ mộc đó vào đợt xác sống để hắn nếm thử cảm giác của đồ nhát gan khi đó.
