Chương 68: Nghi ngờ Phó Tư Nguyên căn bản không phải dị năng giả
Phó Tư Nguyên nấu cơm xong ra gọi Khương Liên Vân ăn cơm, lúc này một người một mèo một cây đã nhảy mệt, đang nghỉ.
Không, chính xác là chỉ có một người một mèo đang nghỉ.
Trầu Bà vẫn còn đung đưa lá.
Vào không gian, Khương Liên Vân và Mimi đi ăn cơm, Trầu Bà cũng đi dạy đồng loại của nó nhảy valse, rồi mọi người cùng nhảy.
Trong không gian nhẫn ngọc vốn không có nhà ở, may là trước đó bọn họ đã thu một bộ nhà di động, Phó Tư Nguyên lấy ra một bộ nhỏ nhất để ở.
Bọn họ chỉ có hai người, không cần ở nhà to như vậy.
Trong không gian to như thế, an toàn như thế, Mimi và Meo Một Hai Ba Bốn, còn cả thực vật biến dị đều không cần phải ở trong nhà.
Ăn cơm xong, Khương Liên Vân dắt năm con mèo trong không gian đi dạo cho tiêu cơm.
Meo Một Hai Ba Bốn có thân hình đã gần bằng Mimi rồi.
Nhất là Meo Hai và Meo Ba, nếu không nhìn kỹ thì đã to bằng Mimi.
Chúng là mèo đực, mèo đực thường to hơn mèo cái.
Còn Meo Một và Meo Bốn là mèo cái, có thân hình nhỏ nhất.
Khương Liên Vân đi dạo khá xa, đi mỏi chân muốn quay về thì thấy Phó Tư Nguyên tới tìm cô, cô vui vẻ chạy nhỏ tới nhảy phóc lên người anh.
Phó Tư Nguyên thuận thế đỡ lấy hai chân cô.
“Chồng à, em đi mỏi chân rồi, bế em về đi.”
Khương Liên Vân vùi mặt vào hõm cổ anh nũng nịu.
Phó Tư Nguyên chọc cô: “Mỏi chân vậy mà còn chạy được tới nhảy lên người anh cơ đấy?!”
Miệng thì trêu cô vợ nhát cáy, nhưng thân thể rất nghe lời bế cô trở về nhà di động.
Khương Liên Vân ngẩng đầu ôm cổ anh: “Chẳng phải là vì thấy anh nên vui sao, dùng hết sức lực cuối cùng chạy tới bên anh, anh không vui sao?”
Phó Tư Nguyên khóe miệng mỉm cười: “Vui, đương nhiên là vui, vui không chịu được, mà lát nữa anh sẽ còn vui hơn nữa.”
Khương Liên Vân: “......”
Cô cảm thấy lúc đại phản diện nói câu cuối, cười cứ như một con sói xám vậy.
Đợi khi về tới nhà di động, bị ném lên giường, cô lập tức hiểu vì sao đại phản diện lại nói sẽ còn vui hơn.
Thấy anh vẫn cười như sói xám mà đè xuống, cô kinh hô trong lòng.
A, sói xám muốn ăn thịt cô vợ nhát cáy rồi, huhuhu...
Nhiệt độ trong nhà di động không ngừng tăng lên.
Đám thực vật biến dị học được nhảy valse xếp vòng quanh nhà di động nhảy valse.
Mimi và Meo Một Hai Ba Bốn xếp thành một hàng, lấy chân mèo che tai, nhìn đám thực vật biến dị nhảy valse.
......
Cùng lúc đó, trong trạm xăng, bầu không khí có chút trầm lắng.
Tất cả mọi người đều lo lắng sau nhiệm vụ lần này trở về, không biết căn cứ có còn tồn tại hay không.
Bọn họ nhìn căn nhà di động yên tĩnh, trong lòng không khỏi sinh ra bất mãn.
Đa số mọi người đều sùng bái kẻ mạnh, Phó Tư Nguyên dị năng mạnh như vậy, bọn họ tự nhiên sùng bái Phó Tư Nguyên.
Nhưng những sùng bái đó đều bị tiêu tan trong mấy ngày nay vì Phó Tư Nguyên không hòa đồng, không muốn đổi vật tư với bọn họ, còn có thái độ đối với đóa hoa của đội bọn họ.
Trong lòng bọn họ bây giờ chỉ có tức giận và bất mãn.
Không còn sùng bái Phó Tư Nguyên nữa, bọn họ bắt đầu hoài nghi, dị năng của Phó Tư Nguyên thật sự mạnh như vậy sao?
Dù sao bọn họ cũng chưa từng tận mắt thấy Phó Tư Nguyên sử dụng dị năng.
Tòa băng khổng lồ đột nhiên xuất hiện trong trận bão cát, cũng chỉ có người trên vọng gác và căn cứ trưởng từng thấy, bọn họ cũng chưa từng thấy.
Cho dù sau khi bão cát ngừng, cũng là căn cứ trưởng và những người đó đi tìm Phó Tư Nguyên, còn bọn họ là dị năng giả thì ngày đêm thanh lý xác sống, căn bản không có cơ hội nhìn thấy tòa băng đó lớn bao nhiêu.
Bọn họ đều là vì tin tưởng căn cứ trưởng, thấy căn cứ trưởng đối xử cung kính với Phó Tư Nguyên nên mới tin dị năng của Phó Tư Nguyên rất mạnh.
Nhưng bây giờ bọn họ đều đang chất vấn tính chân thật của việc Phó Tư Nguyên dị năng mạnh.
Quan Mỹ Mỹ trong lòng cực kỳ không cam lòng nhìn đội trưởng Bàng Hưng của cô: “Đội trưởng, mặc kệ dị năng của Phó Tư Nguyên có mạnh hay không, anh ta cũng quá không hòa đồng rồi đấy?!”
“Cả ngày chỉ biết canh giữ bên cạnh bà vợ của anh ta, chút cũng không giao lưu với bọn tôi, bà vợ anh ta là tiên nữ chắc? Bọn tôi là lang sói à? Bọn tôi sẽ ăn thịt bà vợ anh ta hay sao mà canh kỹ vậy?”
Cô là dị năng giả nữ duy nhất trong đội, bình thường đội trưởng với các anh trai, còn cả đồng đội khác đều rất chiều theo cô, chăm sóc cô.
Bây giờ gặp phải Phó Tư Nguyên – kẻ không coi cô vào mắt, hễ thấy cô là lạnh lùng nhìn thẳng, cô thấy đặc biệt nghẹn.
Anh trai của Quan Mỹ Mỹ là Quan Kỳ cũng một mặt tức giận nhìn Bàng Hưng: “Đội trưởng, cái tên Phó Tư Nguyên này thật sự quá đáng ghét, anh ta không hòa đồng thì thôi, mấy lần Mỹ Mỹ tìm anh ta đổi đồ ăn, anh ta không đổi thì thôi, thái độ còn tệ với Mỹ Mỹ nữa.”
Chu Chí An sờ cằm, nhìn Bàng Hưng: “Đội trưởng, dị năng của Phó Tư Nguyên này có thật sự mạnh không thì bọn tôi đều chưa thấy bao giờ, anh nói có phải căn cứ trưởng nhận nhầm người rồi không?”
Tề Văn Long tán thành lời Chu Chí An, gật đầu: “Tôi thấy lời Chí An nói rất có khả năng, mấy ngày nay hễ gặp xác sống đều chỉ dùng xe RV húc bay xác sống, hoàn toàn không dùng dị năng, tôi hoài nghi anh ta không chỉ không phải cao thủ dị năng, tôi còn nghi Phó Tư Nguyên căn bản không phải dị năng giả.”
“Dù sao tất cả mọi người chúng ta đều chưa từng thấy anh ta sử dụng dị năng, cho dù là tòa băng khổng lồ căn cứ trưởng nhìn thấy, ông ta cũng không tận mắt thấy Phó Tư Nguyên dùng dị năng tạo ra nó, tòa băng biến mất, căn cứ trưởng cũng không tận mắt thấy là Phó Tư Nguyên làm, bọn họ chỉ vừa hay xuất hiện ở vị trí tòa băng xuất hiện và biến mất.”
Bàng Hưng nghe bọn họ người một câu người một câu, trầm mặc hút thuốc.
Lời đội viên nói, trong lòng anh ta cũng từng nghĩ qua.
Cũng hoài nghi có phải căn cứ trưởng nhận nhầm người không, kỳ thực Phó Tư Nguyên không phải cái tên dị năng hệ băng đó.
Nhưng dựa vào hiểu biết của anh ta về căn cứ trưởng, hơn nữa ông ta là căn cứ trưởng của một căn cứ, không thể nào dễ dàng bị Phó Tư Nguyên lừa được.
Căn cứ trưởng nhất định phải có chứng cứ xác nhận rồi mới có thái độ như vậy với Phó Tư Nguyên.
Quan Mỹ Mỹ thấy Bàng Hưng trầm mặc không nói, cắn môi, đề nghị: “Hay là, chúng ta thử thăm dò Phó Tư Nguyên một chút? Xem anh ta có thật sự là dị năng giả không, có thật sự là dị năng giả hệ băng mạnh như vậy không.”
Đề nghị của Quan Mỹ Mỹ được ba người kia đồng ý, chỉ còn thiếu ý kiến của đội trưởng Bàng Hưng.
Bàng Hưng nghĩ nghĩ, đề nghị của Quan Mỹ Mỹ khả thi.
Thử một chút thì tốt hơn.
Anh ta gật đầu, đồng ý với đề nghị của Quan Mỹ Mỹ.
Sau đó, bọn họ đi gõ cửa xe RV.
Phó Tư Nguyên đang ở trong không gian ‘làm chuyện chính đáng’ nghe thấy động tĩnh bên ngoài không gian, khựng lại một chút, không định để ý, tiếp tục ‘làm chuyện chính đáng’.
Quan Mỹ Mỹ bọn họ gõ cửa xe RV một hồi, bên trong đều không có động tĩnh, bọn họ khó hiểu nhìn nhau.
Đoán xem, chẳng lẽ Phó Tư Nguyên và vợ anh ta không có ở trong xe RV?
Nhưng bọn họ cũng không thấy hai người từ trong xe RV đi ra bao giờ.
Thật kỳ lạ.
Nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ tới thái độ của Phó Tư Nguyên đối với Quan Mỹ Mỹ, cảm thấy là do Phó Tư Nguyên quá kiêu ngạo, không thèm để ý tới bọn họ.
Bọn họ tức giận, giơ chân đạp mạnh lên xe RV,
Nhưng xe RV không hề lõm chút nào.
Xe RV do Phó Tư Nguyên đặt làm riêng, ngay cả đạn cũng đánh không thủng, nói gì đến bị người dùng chân đạp.
