Chương 73: Đại phản diện và vương xác sống có giao tình
Khương Liên Vân lại gần Phó Tư Nguyên, hạ giọng: “Anh nói xem, cái tên tra nam bên trong nhắc tới có phải là vương xác sống mà anh muốn tìm không?”
Cô dừng một chút, thấy không đúng: “Không phải, vương xác sống anh muốn tìm, bây giờ là người hay xác sống?”
Khi Khương Liên Vân lại gần, Phó Tư Nguyên thuận thế vòng một tay ôm lấy vai cô. Anh suy nghĩ một lát: “Anh cũng không rõ nữa. Dù anh với cậu ta có chút giao tình, nhưng anh không hiểu rõ chuyện trước khi cậu ta trở thành vương xác sống. Chỉ nghe cậu ta nhắc qua là đã từng ở tỉnh E thôi.”
Khương Liên Vân tò mò hỏi: “Anh với một vương xác sống có giao tình? Hai người giao tình kiểu gì vậy?”
“Ơ... cái này à.” Phó Tư Nguyên vẻ mặt khó mở lời.
Khương Liên Vân còn muốn hỏi tiếp, thì sau bức tường vang lên tiếng mây mưa.
Phó Tư Nguyên lập tức bịt tai bé nhát gan lại, dẫn cô rời đi.
Đi được một quãng xa, đến khi không còn nghe thấy tiếng động nữa, anh mới buông tay ra.
Khương Liên Vân bất mãn trừng mắt nhìn anh: “Thế sao anh lại bịt tai em không cho em nghe?”
Phó Tư Nguyên sầm mặt xuống: “Chuyện đó có gì hay ho mà nghe chứ? Hơn nữa giọng hai người đó nghe chói tai lắm. Nếu em muốn nghe, cứ nghe tiếng của em, hoặc lúc chúng ta làm chuyện đó, anh thu âm lại cho em, muốn nghe thế nào thì nghe.”
Khương Liên Vân trợn tròn mắt nhìn anh, nghẹn họng: “Anh... em...”
Trời ơi trời ơi trời ơi, đại phản diện nói cái gì vậy? Cái gì mà thu âm lại cho cô nghe? Sao cô có thể nghe tiếng... kiểu đó của chính mình chứ?
Có lẽ có người thích nghe kiểu âm thanh đó, nhưng chẳng ai thích nghe âm thanh của chính mình cả.
Phó Tư Nguyên thấy bộ dạng tức đến nghẹn lời của cô, khóe môi nhếch lên, cúi người xuống nhìn thẳng vào cô: “Bé nhát gan muốn nghe đến vậy, hay là bây giờ mình thu luôn nhé?!”
“Em...”
“Đậu xanh, đại phản diện, ai thèm nghe chứ! Anh mới muốn nghe ấy, cả nhà anh đều muốn nghe!”
“Phó Tư Nguyên, anh mà dám thu âm thì cả đời này đừng hòng đụng vào em.”
Khương Liên Vân tức giận dùng sức xoa nắn mặt anh.
Có một khuôn mặt đẹp trai như vậy, sao nói chuyện lại khó nghe thế không biết.
Vừa nghe nói không được chạm vào cô, Phó Tư Nguyên lập tức đầu hàng: “Được rồi được rồi, anh sai rồi, anh sai rồi, anh chỉ đùa em thôi. Ai bảo em thích nghe trộm làm gì.”
“Anh còn đổ lỗi cho em à?” Khương Liên Vân càng dùng sức hơn để xoa nắn mặt anh.
Phó Tư Nguyên nắm lấy tay cô: “Lỗi anh, lỗi anh, lỗi anh.”
“Hừ.” Khương Liên Vân quay người lại, lưng hướng về phía anh.
Phó Tư Nguyên nở nụ cười nịnh nọt, ôm cô từ phía sau: “Thôi nào thôi nào, đừng giận nữa, anh chỉ nói vậy dọa em thôi, chứ có thu âm thật đâu.”
“Hừ.” Cô nghiêng đầu đi, không thèm để ý đến anh.
Phó Tư Nguyên nhìn bé nhát gan đang giận dỗi không thèm để ý đến mình, trong lòng bất lực thở dài.
Bé nhát gan rõ ràng trước đây vừa nhút nhát vừa ngoan ngoãn, giờ được anh cưng chiều, lá gan với anh cũng lớn hơn hẳn, đến mức dám uy hiếp anh rồi.
Thôi, tự mình cưng chiều ra thì biết làm sao, đành tiếp tục chiều thôi.
Cuối cùng, Phó Tư Nguyên vẫn dùng tuyệt chiêu cuối cùng trăm trận trăm thắng—hai túi lớn que cay—để dỗ bé nhát gan nguôi giận.
Dỗ xong người đẹp, hai người bắt đầu bàn xem cái tên họ Quan mà tra nam nhắc đến có phải là vương xác sống Quan Nam Châu không.
Bàn đi bàn lại cuối cùng quyết định: dù có phải hay không, cứ đi theo sau bọn họ đến An Thành tìm người, dù sao bọn họ cũng không vội tìm Quan Nam Châu.
Hơn nữa, đại phản diện với vương xác sống có giao tình là chuyện kiếp trước, sau khi Quan Nam Châu trở thành vương xác sống. Còn Quan Nam Châu kiếp này không hề quen biết Phó Tư Nguyên.
Tra nam và tiểu tam mây mưa với nhau mấy lần rồi mới rời đi.
Khương Liên Vân không nghe thấy gì, nhưng Phó Tư Nguyên tai thính, anh mơ hồ nghe được chút động tĩnh.
Trong lòng Phó Tư Nguyên cảm thấy khinh bỉ tên tra nam đó.
Chậc, thời gian ngắn như vậy mà cũng dám đi tìm tiểu tam sao?!
Mấy lần cộng lại còn không đủ thời gian để bé nhát gan nhà anh ăn hết một túi que cay 70 gram.
Vợ chính thức của tra nam cũng thảm thật. Không có đời sống ‘hạnh phúc’, lại còn bị cắm sừng, thậm chí còn bị tra nam lừa đi mất thuộc hạ, muốn lấy mạng cô ta nữa.
Phó Tư Nguyên thầm thấy xót xa thay cho người vợ chính thức ấy, lặng lẽ thắp sẵn ba nén nhang: đi đường bình an.
Vẫn là bé nhát gan nhà anh có mắt nhìn nhất. Anh đây vừa trụ được lâu, không phải tra nam, đại diện cho nam đức, phu đức, lại có ‘tiền’ có nhan sắc, đối xử với cô còn tốt đến vậy. Cuộc sống hạnh phúc của bé nhát gan quả thực quá mỹ mãn.
Khương Liên Vân vẫn chưa ăn xong túi que cay 70 gram, không biết Phó Tư Nguyên lúc này đang nghĩ gì, cô đang hí hửng ăn que cay.
Hu hu hu, que cay ngon quá đi mất.
May mà cô có dị năng trị liệu, nếu không thì đã phải ăn ít que cay đi nhiều rồi.
Cũng may đại phản diện nhà cô không chỉ là cái đùi vàng mà còn kèm cả ngón tay vàng, khiến cô từ nay không cần lo thiếu que cay ăn.
Trong lòng cô thầm tán thưởng đại phản diện một cái.
Hôm sau, Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân lẫn vào nhóm người sống sót có tra nam và tiểu tam, đi theo bọn họ đến An Thành.
Để không bị chú ý, họ đổi sang một chiếc xe mini—niềm tự hào của hàng nội địa.
Đêm qua Phó Tư Nguyên đã độ lại toàn bộ nội thất chiếc mini, để bé nhát gan ngồi cho thoải mái, ngồi hay nằm đều được.
Khương Liên Vân thoải mái nằm trong xe ngủ ngon lành.
Phó Tư Nguyên nhìn gương mặt ngủ say của cô, cũng muốn ôm cô ngủ nướng thêm một giấc. Anh suy nghĩ một chút, liền thả Trầu Bà từ trong không gian ra làm tài xế, dặn dò vài điều, rồi ôm bé nhát gan ngủ tiếp.
Trầu Bà khổ sở tiếp tục làm tài xế.
Mimi ở trong không gian đã lâu, thấy thiếu mất cây Trầu Bà, tâm trạng vốn không vui lại càng bực bội hơn. Nó dùng đuôi đập từng nhịp nặng nề xuống đất, khiến Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Bốn, Meo Năm không dám thở mạnh, rón rén trốn trong nhà mèo, trong lòng cầu nguyện chủ nhân mau trở lại hoặc mau thả mẹ chúng ra.
Trong chiếc xe đi đầu của đoàn người sống sót tiến về An Thành.
Trần Quân nhìn Mạnh Mạn Ngọc ngồi bên cạnh, đang nhắm mắt nghỉ ngơi: “Bà xã, em nói em trai em ở An Thành thật sự có nhiều vật tư à?”
Mạnh Mạn Ngọc mở mắt, sốt ruột nhìn Trần Quân: “Câu này anh hỏi không đến tám trăm lần thì cũ tám chín mươi lần rồi. Sao, không có vật tư thì không đi tìm em trai em được chắc?!”
“Không phải không phải, chẳng qua anh lo lắng nên muốn hỏi cho rõ thôi. Dù sao nhiều người thế này đi theo em đường dài, đầy hiểm nguy đến An Thành, lỡ không có vật tư thì anh sợ A Phong với mọi người sẽ thấy khó chịu.” Thấy cô đã bực, Trần Quân vội xua tay giải thích.
“Em trai em đang ở cùng Nam Châu, còn A Phong và mọi người đều do Nam Châu một tay đào tạo ra. Chúng ta đi tìm bọn họ, dù có vật tư hay không, sao bọn họ có thể thấy khó chịu được.” Mạnh Mạn Ngọc thản nhiên nói.
Trần Quân muốn nói tiếp thì bị Mạnh Mạn Ngọc cắt lời: “Thôi, anh đừng hỏi nữa, cũng đừng làm phiền em nghỉ ngơi.”
Nói xong, cô nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trần Quân bực bội ngậm miệng.
Con mụ vợ già chết tiệt, mày thật sự nghĩ bọn A Phong được cái tên họ Quan kia một tay dìu dắt thì sẽ trung thành với hắn chắc?!
Giờ đã là tận thế rồi, bọn chúng cũng đều có dị năng. Nếu thằng họ Quan kia không có vật tư, không có dị năng, bọn A Phong làm sao còn nghe lời nó nữa.
Nếu không phải vì không rõ tình hình của thằng họ Quan kia, lại e ngại sự tàn nhẫn kiểu có thù tất báo của nó, thì tao đã vứt bỏ con mụ vợ già này từ lâu rồi.
