Chương 76: Chưa đầy nửa phút đã bị đánh gục
Khương Liên Vân nhìn thấy nụ cười tà ác của Quan Nam Châu, khẽ rùng mình.
Cô lập tức tưởng tượng ra cảnh Quan Nam Châu trở thành vương xác sống.
Khi hắn thấy người sống sót, hắn đẩy nhẹ gọng kính, rồi lễ độ lịch sự hỏi: “Xin hỏi, tôi có thể ăn thịt bạn không?”
Khương Liên Vân run cầm cập cả người.
Ơi, cảm giác biến thái ghê.
Đại phản diện sao lại có quan hệ với loại người... à không, loại xác sống như vậy chứ?!
Hu hu hu, cô sợ lắm, sợ vương xác sống sẽ nói với cô: “Chào bé nhát gan, tôi có thể ăn thịt em không?”
Khương Liên Vân bị chính trí tưởng tượng của mình dọa sợ, vội lấy que cay ra ăn trấn tĩnh.
Phó Tư Nguyên nhìn bộ dạng cô, mặt đầy dấu chấm hỏi.
Bé nhát gan đang tưởng tượng gì về Quan Nam Châu mà sợ đến vậy?
Thấy cô ăn que cay tự trấn an, rất nhanh đã bình tĩnh lại như không có chuyện gì, ngậm que cay, cầm ống nhòm tiếp tục nhìn, anh cũng không để ý nữa, bản thân cũng nhấc ống nhòm lên nhìn.
Hai ánh mắt đổ dồn lên người Quan Nam Châu, hắn lập tức phát hiện ra, đưa mắt sắc bén nhìn về phía Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân.
Tuy hắn đeo kính, nhưng thị lực rất tốt, nhanh chóng nhận ra bóng dáng hai người.
Khi nhìn thấy Phó Tư Nguyên, hắn khựng lại một lát, rồi khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy thú vị.
Phó Tư Nguyên dùng ống nhòm quan sát hắn, đương nhiên cũng thấy rõ phản ứng đó.
Anh cũng nhếch khóe miệng cười một cách đầy ẩn ý.
Xem ra, hắn cũng đã trở lại.
Khương Liên Vân thấy Quan Nam Châu phát hiện ra bọn họ, trong đầu liền hiện lên một màn: giây tiếp theo vương xác sống sẽ xuyên qua ống nhòm nói với cô: “Xin chào, tôi có thể ăn thịt bạn không?”
Khương Liên Vân sợ đến mức “oaaa” một tiếng, vứt ống nhòm trong tay, nhào vào lòng Phó Tư Nguyên.
“Hu hu hu, anh ơi, vương xác sống phát hiện ra chúng ta rồi, hắn có phải sắp ăn thịt em không?”
“Hu hu hu, em sợ quá, nhân lúc hắn còn chưa tới, chúng ta mau trốn đi.”
Phó Tư Nguyên lại mặt mày đầy dấu chấm hỏi ôm chặt Khương Liên Vân.
Anh không hiểu sao tự dưng cô lại nói Quan Nam Châu muốn ăn thịt cô.
Chưa nói đến việc Quan Nam Châu hiện tại vẫn là người chứ không phải xác sống, kể cả khi hắn đã là vương xác sống, cũng chưa chắc sẽ ăn thịt người sống, hắn có thể ăn đồ ăn bình thường của con người.
Phó Tư Nguyên cúi đầu nhìn cô bé nhát gan đang hoảng sợ.
Chẳng lẽ lúc nãy cô ấy tưởng tượng Quan Nam Châu sẽ ăn thịt mình nên mới sợ?
Phó Tư Nguyên nhất thời dở khóc dở cười.
“Hu hu hu, anh ơi, mình mau trốn đi, lát nữa vương xác sống tới, chúng ta chết mất.”
“Em còn nhiều que cay chưa ăn hết, em không muốn chết đâu.”
Khương Liên Vân hai mắt rưng lệ, kéo áo anh.
Phó Tư Nguyên cũng không biết nên tức giận vì khi phải đối mặt với cái chết, cô lại nghĩ đến đống que cay chưa ăn hết, hay nên cười vì cô vẫn y như trước, vừa rụt rè vừa nhát gan, chỉ mới liếc thấy Quan Nam Châu đã sợ muốn bỏ chạy.
Anh bực mình búng một cái vào trán cô.
“Em tưởng tượng mấy trò quái quỷ gì thế, Quan Nam Châu bây giờ là con người, không phải vương xác sống, đâu có ăn thịt em.”
“Hơn nữa có anh ở đây, sao có thể để hắn ăn thịt em chứ. Hắn còn chưa kịp chạm vào em, anh đã một đấm đánh bay hắn rồi.”
Khương Liên Vân ngẩng đầu, khóe mắt vẫn đọng nước, chớp chớp nhìn anh.
Ừ, hình như đúng vậy. Cô còn có đại phản diện bảo vệ mà.
Hơn nữa đại phản diện từng nói hắn với vương xác sống là bạn bè cơ mà.
Chết tiệt, cô tưởng tượng cái quái gì vậy trời, tự dọa mình, để đại phản diện xem chê cười.
Khương Liên Vân ngượng ngùng vùi mặt vào lồng ngực anh, không nhìn mặt anh, giả vờ như kẻ mất mặt lúc nãy không phải là cô.
Phó Tư Nguyên lắc đầu bật cười.
Bên khu xưởng.
Mạnh Chỉ An và Quan Nam Châu dẫn Mạnh Mạn Ngọc và mọi người vào bên trong căn cứ.
Trong khu xưởng có ký túc xá công nhân, Mạnh Chỉ An sắp xếp cho A Phong và mọi người ở ký túc xá.
Mạnh Chỉ An và Quan Nam Châu sống trong tòa nhà văn phòng phía trên kho hàng ngầm.
Anh sắp xếp riêng cho Mạnh Mạn Ngọc cũng ở trong tòa nhà văn phòng.
Trong tòa nhà, Mạnh Chỉ An và Quan Nam Châu đã sửa mấy phòng làm việc thành phòng ở.
Phòng thứ nhất là của Mạnh Chỉ An, phòng thứ ba là của Quan Nam Châu.
Đương nhiên, phòng thứ hai dành cho Mạnh Mạn Ngọc.
Ba người đều ở trong phòng Mạnh Mạn Ngọc, cô kể cho họ nghe mọi chuyện trên đường tới.
Cô cũng nói ra nghi ngờ của mình: cái chết của A Vọng và mấy người kia là do bọn chúng hại.
Quan Nam Châu nghe nói những kẻ do hắn một tay đào tạo lại bị Trần Quân lôi kéo, cùng nhau mưu hại Mạnh Mạn Ngọc, ánh mắt lập tức tối sầm sắc lạnh.
Chả trách hắn cảm thấy A Phong và mấy người kia vẻ mặt quái lạ, không dám lại gần hắn, hóa ra là thế.
A Vọng và những người kia chết chính là do A Phong bọn chúng hại.
Vì A Vọng và mọi người là những kẻ trung thành nhất với Mạnh Mạn Ngọc, Trần Quân kéo thế nào cũng không được.
Cũng nhờ có A Vọng và những người đó, suốt một năm tận thế này, Mạnh Mạn Ngọc mới không bị Trần Quân hại chết.
Sau khi Trần Quân và A Phong giết hại A Vọng bọn họ, định ra tay với Mạnh Mạn Ngọc thì bị đồng đội của Mạnh Chỉ An nhìn ra manh mối, nói rằng đã nhờ người chuyển tin tức của Mạnh Mạn Ngọc cho Mạnh Chỉ An và Quan Nam Châu. Vì kiêng dè bản tính bao che cho người phe mình của Quan Nam Châu, bọn chúng không dám ra tay với Mạnh Mạn Ngọc.
Người đồng đội này của Mạnh Chỉ An chính là một trong năm người đồng đội đã chết của Mạnh Chỉ An.
Anh ta chưa chết, được người cứu, sau đó bị đưa đến thành phố nơi Mạnh Mạn Ngọc đang ở.
Lúc thu thập vật tư thì tình cờ gặp được.
Anh ta liền kể cho Mạnh Mạn Ngọc nghe tin tức của Mạnh Chỉ An. Sau vài ngày chung sống, anh ta nhìn ra sự bất thường của Trần Quân và A Phong bọn chúng.
Tuy anh ta không quen A Phong bọn chúng, nhưng từng nghe Mạnh Chỉ An và Quan Nam Châu nhắc đến những kẻ này, biết rõ Quan Nam Châu trong lòng bọn chúng là hạng người thế nào.
Thế là trước mặt bọn chúng, anh ta nói ngay ngày đầu tiên gặp mặt đã nhờ người đem tin tức của Mạnh Mạn Ngọc báo cho Mạnh Chỉ An và Quan Nam Châu, thành công dọa cho A Phong bọn chúng sợ.
Mạnh Mạn Ngọc nhờ đó mới an toàn tìm được Mạnh Chỉ An và Quan Nam Châu.
Quan Nam Châu an ủi Mạnh Mạn Ngọc vài câu, rồi để lại hai anh em họ tâm sự, hắn rời khỏi phòng Mạnh Mạn Ngọc.
Hắn đi về phía khu ký túc xá, định dạy cho bọn chúng một bài học.
Nhưng đi được nửa đường, hắn khựng lại, rồi quay người về phía nhà kho.
Trong nhà kho, một đôi nam nữ đang mây mưa. Sức của nam giới quá yếu, cô nàng còn chưa đã thèm, chưa đầy nửa phút hắn đã gục. Gã đàn ông không chịu thua, nhất quyết phải thắng cô ta. Một phút sau, hắn lấy lại nhuệ khí, tiếp tục đánh. Kết quả là chưa đầy nửa phút lại gục tiếp. Rồi một phút sau lại đánh, nửa phút sau lại gục.
Lần này hắn hết sức, không đánh nổi nữa.
Người phụ nữ ngoài mặt tỏ vẻ “thực lực của anh đúng là mạnh”, nhưng trong lòng thì coi thường hắn vô dụng.
Phó Tư Nguyên đứng ở góc tường cạnh nhà kho, nghe bên trong hoàn toàn không còn tiếng động, mới buông tay bịt tai “bé nhát gan” ra.
Bé nhát gan hậm hực nhìn anh.
Phó Tư Nguyên thấy ánh mắt oán trách của cô liền muốn trêu, nhưng lại cảm nhận có người đang đến gần.
Giây tiếp theo, một bóng người hiện ra trước mặt anh.
“Chà, lâu rồi không gặp, Phó Đại Ngốc.”
