Chương 79: Cười như này là vỡ hình tượng đấy
Sáng hôm sau.
Khương Liên Vân tỉnh dậy, hiếm khi không thấy gã đại phản diện trong tầm mắt, cô thắc mắc đi tìm Phó Tư Nguyên.
Vừa bước xuống xe RV đã thấy gã đại phản diện đang đứng thì thầm to nhỏ với vương xác sống ở đằng xa.
Thấy được gã đại phản diện, cô mới thả lỏng người.
Giữa thế giới đầy xác sống ăn thịt người này, dù có dị năng trong tay, nhưng thiếu vắng gã đại phản diện bên cạnh, cô vẫn thấy sợ.
Biết gã đại phản diện đang hàn huyên với vương xác sống, cô yên tâm đi rửa mặt.
Rửa mặt xong, cô ngồi xuống ghế sofa, lấy bánh bao dưa muối ra ăn, qua cửa kính xe nhìn một người một vương xác sống đang thì thầm ở đằng xa.
Sáng sớm mà họ nói chuyện gì thế nhỉ?
Mà này, gã đại phản diện vẫn chưa kể cho mình nghe chuyện kiếp trước một dị năng giả làm sao kết bạn với một vương xác sống được nhỉ?
Nghĩ lại cảnh tối qua hai người thay nhau trêu chọc, tình bạn có vẻ khá sâu đậm.
Cái ả hải hậu mềm yếu mà họ nhắc đến đêm qua hình như là nữ chính Tô Tư Y?!
Nghe giọng thì có vẻ vương xác sống này có thù với Tô Tư Y.
Chẳng lẽ họ thành bạn được là nhờ có chung kẻ thù sao?!
Không thể không nói, Khương Liên Vân đã nói trúng phóc.
Họ chính là nhờ kẻ thù chung mà dần dần thành bạn đấy.
Hai người đằng xa đúng lúc đang bàn về Tô Tư Y.
Phó Tư Nguyên xoa cằm: “Ý mày là người trong lòng mày kiếp này lại chạm trán Tô Tư Y và Tần Văn Hiên, cái tên trai hư vô dụng và ả tiểu tam lại bị xúi bẩy lần nữa?!”
Chậc, đây là cưỡng chế sửa chữa kịch bản sao?!
Hắn đã vứt họ ở nơi hoang vu không bóng người, nghĩ bọn họ sẽ không chết, nhưng không ngờ vẫn đi theo kịch bản.
Nếu không phải Quan Nam Châu cũng trọng sinh trở về, chắc hắn kiếp này lại thành vương xác sống mất.
Quan Nam Châu thở dài: “Mày nói xem, kiếp này chúng ta có giết được Tô Tư Y và Tần Văn Hiên không?”
Phó Tư Nguyên nhìn hắn, trầm mặc một lát rồi hỏi: “Mày đọc tiểu thuyết bao giờ chưa?”
“Hả?” Quan Nam Châu ngơ ngác nhìn hắn.
“Nếu tao nói cho mày biết, thế giới chúng ta đang sống thực ra nằm trong một cuốn tiểu thuyết, Tô Tư Y và Tần Văn Hiên là nam nữ chính của cuốn sách, bọn họ có hào quang nhân vật chính nên chúng ta mới giết không được, mày tin không?”
Quan Nam Châu nhíu mày nhìn hắn, im lặng hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Tao tin.”
“Mày và tao đều có thể trọng sinh, thế giới này là một cuốn tiểu thuyết thì có gì lạ.”
“Chậc, chả trách, chả trách. Tao với mày có thực lực hoàn toàn áp đảo bọn họ, vậy mà cứ thất bại một cách kỳ lạ, cuối cùng còn bị bọn họ phản sát, thì ra là do được hào quang nhân vật chính bảo vệ.”
Quan Nam Châu lắc đầu cảm thán, rồi lại hỏi hắn: “Thân phận tao tao đã biết rồi, vương xác sống chứ sao. Còn mày? Mày là vai gì trong sách?”
Phó Tư Nguyên mím môi: “Đại phản diện.”
“Phụt... ha ha ha.”
Quan Nam Châu vỗ vai hắn cười điên cuồng.
“Ha ha ha, tao đã bảo mày là lão Phó ngốc bị hố mà. Kiếp trước của mày đúng kiểu đại phản diện trong tiểu thuyết dốc lòng dốc sức vì nữ chính, cuối cùng yêu không được đáp lại rồi hắc hóa.”
“Dốc lòng vì nữ chính, chẳng được gì, cuối cùng còn phải liều mạng thành toàn cho nam nữ chính. Kiểu đại phản diện như vậy đúng chuẩn là kẻ ngốc bị hố.”
Phó Tư Nguyên bực bội phẩy tay hắn ra: “Mày cười như này là vỡ hình tượng rồi đấy, đồ đạo mạo giả tạo.”
“Đó đều là thiết lập kịch bản của tiểu thuyết, không phải tình cảm thật của tao. Giờ tao trọng sinh rồi, đã tỉnh ngộ thoát khỏi kịch bản. Nhìn kìa, người tao thật sự yêu đang ăn bánh bao đằng kia kìa.”
Phó Tư Nguyên bĩu môi ra hiệu cho Quan Nam Châu nhìn vào Khương Liên Vân đang ăn bánh bao trong xe RV.
Quan Nam Châu liếc Khương Liên Vân một cái, khoác tay lên vai Phó Tư Nguyên: “Cái bà vợ nhát cáy này mày tìm ở đâu thế? Nhát từ trong ra ngoài, liếc mắt một cái là thấy ngay.”
Phó Tư Nguyên lại mím môi: “Lần đầu là do Tô Tư Y đưa tới tận cửa, lần thứ hai là trời thấy tao đáng thương nên đền bù cho tao.”
Quan Nam Châu khó hiểu nhìn hắn: “Ý gì thế? Mà này, vợ mày là vai gì?”
Phó Tư Nguyên ôm trán: “Vai cũ của cô ấy á hả, ác nữ phụ. Còn bây giờ vai của cô ấy là vợ tao.”
Quan Nam Châu lại cười: “Đại phản diện cặp với ác nữ phụ, theo một nghĩa nào đó, hai người cũng là trời sinh một cặp.”
Phó Tư Nguyên cười chỉ vào hắn: “Câu cuối của mày tao thích nghe đấy.”
Quan Nam Châu: “...”
“Khoan đã, mày vừa nói là do hải hậu đưa tới tận cửa, giờ lại bảo đó là vai cũ của cô ấy, ý mày là gì?”
Quan Nam Châu không hiểu.
“Sự tình là thế này...”
Phó Tư Nguyên kể lại toàn bộ những gì xảy ra từ sau khi hắn trọng sinh cho Quan Nam Châu nghe.
Quan Nam Châu nghe xong, bật cười ngay: “Ý là con hải hậu đó không muốn con ác nữ phụ tranh nam chính Tần Văn Hiên với nó, bèn bày kế đẩy cô ta vào cặp với mày – đại phản diện. Kết quả con ác nữ phụ đó bị tráo linh hồn, lại bị mày – đại phản diện – thích thật. Con hải hậu nhìn hai người ngọt ngào, không cam tâm nên phát điên lên.”
“Con hải hậu kiếp này có tính là tự đá vào chân mình không nhỉ?!”
Phó Tư Nguyên chọc ngón tay vào cánh tay hắn: “Chuyện của tao sau khi trọng sinh kể hết cho mày nghe rồi, còn của mày thì sao? Nhanh kể chi tiết đi.”
Quan Nam Châu phẩy tay hắn ra: “Tao trọng sinh chưa được bao lâu, chắc khoảng hai tháng trước, sau khi bị thương khi gặp đám xác sống thì trọng sinh.”
“Lúc mới trở về, tao có đến chỗ mà kiếp trước mày từng nhắc để tìm mày, nhưng không thấy. Rồi tao đi tìm Mạn Ngọc, cũng không thấy. Cuối cùng tao về đây chờ Mạn Ngọc tìm tới.”
“Chỉ là không ngờ, những người tao muốn tìm đều tự tìm tới cùng lúc, mà còn dẫn theo cả người nhà.”
Nói đến câu cuối, mặt Quan Nam Châu đen lại.
Phó Tư Nguyên nặng nề vỗ vai hắn: “Yên tâm đi, yên tâm đi. Tên trai hư đó đã bị mày giết rồi, Mạnh Mạn Ngọc giờ độc thân, mày sắp có người nhà rồi.”
Trong lòng hắn thầm nghĩ, không ngờ bà vợ đáng thương thảm hại kia lại chính là người trong lòng của Quan Nam Châu.
Hắn biết tên người trong lòng Quan Nam Châu và kẻ thù đã hại chết bọn họ.
Chỉ là đêm đó chỉ nghe con tiểu tam gọi tên trai hư là Quân ca, còn tên trai hư cũng không gọi tên con tiểu tam, cả hai chỉ dùng “bà vợ già” để gọi Mạnh Mạn Ngọc.
Vì vậy hắn nhất thời không nghĩ ra tên trai hư và con tiểu tam chính là kẻ thù của Quan Nam Châu, còn bà vợ già mà bọn họ nhắc tới chính là Mạnh Mạn Ngọc mà Quan Nam Châu thích.
Nhưng dù đêm đó có biết, hắn cũng sẽ không giết bọn họ, hắn sẽ để dành cho Quan Nam Châu tự tay báo thù.
Dù sao kẻ thù giết được, vẫn nên tự tay mình báo thù mới hả dạ.
Quan Nam Châu liếc hắn một cái đầy bực bội: “Thôi thôi, về bên vợ mày đi. Tao đi tìm Mạn Ngọc đây.”
Nói xong, không đợi Phó Tư Nguyên phản ứng, quay người đi thẳng.
“Chậc, cái đồ đạo mạo giả tạo chết tiệt.”
Tính cách của Quan Nam Châu chẳng hợp chút nào với vẻ ngoài đạo mạo giả tạo của hắn, chỉ có lúc giết kẻ thù thì ngoại hình và tính cách mới khớp được.
Không biết trước mặt Mạnh Mạn Ngọc hắn sẽ thế nào nhỉ, tò mò quá thì phải làm sao?!
Có thể đi theo lén xem không?
Nghĩ đi nghĩ lại thôi bỏ đi, về bên cô vợ nhát cáy rồi âu yếm một chút mới là chuyện quan trọng hơn.
