Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Bạn Trai Tôi Là Đại Phản Diện > Chương 81

Chương 81

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 81 có bản audio.

Chương 81: Muốn có xe RV để lấy lòng cậu em vợ tương lai

 

Quan Nam Châu và Mạnh Mạn Ngọc nói sơ qua chuyện Trần Quân và đồng bọn chết thế nào. Mạnh Mạn Ngọc chỉ lạnh nhạt gật đầu, hoàn toàn không bận tâm rằng người bị Quan Nam Châu giết chết chính là chồng mình.

 

Vốn dĩ cô bị cha ép gả cho Trần Quân, hoàn toàn không có tình cảm với hắn. Hơn nữa Trần Quân còn ngoại tình, nên dù Quan Nam Châu không ra tay thì cô cũng sẽ tự mình ra tay.

 

Chỉ là cô không ngờ tới Quan Nam Châu lại động thủ nhanh như vậy.

 

Quan Nam Châu thấy Mạnh Mạn Ngọc thật sự không thèm để ý đến cái chết của Trần Quân, trong lòng vui sướng đến mức muốn bay lên trời.

 

Thế nhưng ngoài mặt hắn không lộ vẻ gì, vẫn giữ bộ dạng một kẻ trí thức đểu.

 

Trong phòng họp thật ra cũng chẳng có chuyện quan trọng gì để nói, chỉ là giới thiệu để mọi người làm quen với nhau thôi.

 

Lúc này, Mạnh Chỉ An rất hứng thú với hai người bạn vừa tìm tới của Quan Nam Châu.

 

Anh ta lôi kéo Quan Nam Châu đi tìm hai người bạn đó.

 

Hai người đi đến khu ký túc xá, Mạnh Chỉ An liếc mắt đã trông thấy một chiếc xe RV được cải tạo đặc biệt để đối phó với xác sống.

 

Đôi mắt anh ta sáng rực, đi quanh chiếc xe RV ngắm nghía.

 

“Chà... chiếc xe RV này cải tạo chống chịu tốt thật đấy, chỉ cần không gặp phải một đám xác sống cỡ lớn thì ngồi trong xe chẳng cần sợ gì cả.”

 

“Có một chiếc xe RV thế này thì đi thu thập vật tư sướng phải biết.”

 

“An toàn có đảm bảo, muốn ở đâu thì ở đó.”

 

Quan Nam Châu ở bên cạnh bất lực nhìn Mạnh Chỉ An đang mê mẩn chiếc xe RV.

 

Cái thằng Chỉ An này lúc nào cũng muốn có một chiếc xe RV, nhưng tìm mãi vẫn không tìm được chiếc nào vừa ý.

 

Lần này coi như để cậu ta tìm được rồi.

 

Là anh rể tương lai của cậu ta, Chỉ An đã thích thì hắn cũng “yêu ai yêu cả đường đi”, có thể mở lời xin Phó Tư Nguyên một chiếc.

 

Chỉ là không biết Phó Tư Nguyên có chịu đồng ý hay không.

 

Quan Nam Châu đang nghĩ ngợi thì bỗng cửa xe RV mở ra, Phó Tư Nguyên bước xuống xe, nhíu mày nhìn Quan Nam Châu và Mạnh Chỉ An đang ngắm nghía chiếc xe.

 

“Không phải cậu đi tìm người trong lòng của mình rồi à? Sao lại đem người này về đây?” – Phó Tư Nguyên nhìn một lát rồi hỏi Quan Nam Châu.

 

Quan Nam Châu nhún vai: “Cậu ấy là em trai của Mạn Ngọc, Mạnh Chỉ An. Tớ đã nói với cậu ấy là các cậu muốn gia nhập căn cứ của bọn tớ, cậu ấy tò mò về cậu nên qua xem.”

 

Phó Tư Nguyên lộ mặt đầy dấu hỏi: “Hả? Tớ nói khi nào sẽ gia nhập căn cứ của cậu?”

 

Quan Nam Châu vẻ mặt coi đó là điều hiển nhiên, điềm tĩnh nói: “Cậu đã tới tìm tớ thì gia nhập căn cứ của tớ chẳng phải là chuyện bình thường à?!”

 

Mạnh Chỉ An kinh ngạc nhìn hai người, bước nhanh tới bên Quan Nam Châu: “Ơ, hóa ra anh chưa hỏi ý kiến của họ mà đã ép người ta gia nhập căn cứ của chúng ta à?”

 

Rồi anh ta chỉ tay vào Quan Nam Châu: “Nam Châu à, chúng ta không nên ép người khác làm chuyện khó xử. Nếu họ không muốn thì chúng ta không thể cưỡng ép họ được.”

 

Quan Nam Châu liếc xéo Mạnh Chỉ An một cái đầy bực bội, rồi nhìn sang Phó Tư Nguyên: “Phó Tư Nguyên, cậu thấy sao? Gia nhập hay không?”

 

Hắn không tin với tình bạn chiến hữu ở kiếp trước, hắn đã mở lời rồi mà Phó Tư Nguyên lại không gia nhập.

 

Quả nhiên, Phó Tư Nguyên chỉ trầm mặc suy nghĩ một lúc rồi đồng ý: “Gia nhập thì cũng được. Nhưng cậu biết tớ mà, tớ không muốn bị một đống quy tắc trói buộc, cũng không muốn bị đạo đức giả ép buộc làm cái này cái kia. Không có việc gì quan trọng thì đừng tìm tớ, cứ coi như tớ là người vô hình là được.”

 

Quan Nam Châu gật đầu: “Không thành vấn đề.”

 

Xử lý xong chuyện Phó Tư Nguyên gia nhập, Quan Nam Châu hơi khựng lại, rồi bước tới chỗ Phó Tư Nguyên, khoác vai anh ta, nhỏ giọng hỏi: “Tư Nguyên, cậu còn xe RV nào khác không?”

 

Phó Tư Nguyên nghi ngờ nhìn hắn: “Cậu hỏi cái này làm gì?”

 

Quan Nam Châu ho khan hai tiếng: “Cậu em vợ tương lai của tớ muốn một chiếc xe RV, tìm mãi không thấy chiếc nào vừa ý. Vừa nãy nó đã để mắt tới xe RV của cậu. Nếu cậu có dư thì cho tớ một chiếc.”

 

“Cái đệt, cậu chưa hỏi ý kiến tớ đã lôi tớ vào căn cứ, giờ còn đòi hỏi xe RV để đi lấy lòng cậu em vợ tương lai. Kết bạn nhầm người rồi, cái bạn này không chơi được nữa, chúng ta tuyệt giao đi.” Phó Tư Nguyên vừa nói vừa đau khổ phẩy tay.

 

Quan Nam Châu đấm vào ngực anh ta một cú: “Xì, Phó Tư Nguyên, cậu bớt giở trò này đi. Một câu thôi: có hay không, cho hay không?”

 

Phó Tư Nguyên khoanh tay trước ngực, liếc xéo hắn một cái rồi làm bộ dạng đang suy nghĩ.

 

Quan Nam Châu sốt ruột giục: “Sao hả, cho hay không?”

 

“Không lẽ tớ lại cho cậu không công? Tớ được lợi gì?”

 

Quan Nam Châu khựng lại, cúi mắt suy nghĩ xem có thể cho Phó Tư Nguyên lợi ích gì.

 

Bây giờ hắn không còn là vương xác sống như kiếp trước nữa, hắn không thể cho Phó Tư Nguyên những tinh hạch cao cấp mà cậu ta muốn.

 

Còn vật tư thì Phó Tư Nguyên cũng chẳng thiếu.

 

Làm vệ sĩ bảo vệ cậu ta? Kiếp trước hắn là vương xác sống mà còn đánh không lại, giờ Phó Tư Nguyên có dị năng tối thượng của kiếp trước, càng không cần hắn bảo vệ.

 

Giờ hắn dường như chẳng có lợi ích gì có thể cho Phó Tư Nguyên.

 

Phó Tư Nguyên nhìn vẻ mặt khổ não của Quan Nam Châu rồi bật cười: “Thôi được, dù sao cũng là bạn từng cùng nhau xông pha giết địch, cậu muốn xin xe RV để lấy lòng cậu em vợ tương lai thì tớ cho cậu vậy.”

 

“Nhưng mà, cậu em vợ của cậu đang ở đây, lát nữa tự qua mà lái đi.”

 

Quan Nam Châu lập tức nở nụ cười ra dáng anh em tốt, vỗ vỗ ngực Phó Tư Nguyên.

 

“Cút cút cút, làm phiền tớ với vợ tớ ngủ nướng.” Phó Tư Nguyên bực bội vẫy tay đuổi hắn đi.

 

Quan Nam Châu liếc anh ta một cái đầy ẩn ý trêu chọc, rồi vẫy tay với Mạnh Chỉ An, cùng nhau rời đi.

 

Phó Tư Nguyên tức tối trừng mắt nhìn bóng lưng hai người, xoay người trở lại xe RV.

 

Anh vừa nằm xuống giường, Khương Liên Vân đã dụi mắt hỏi: “Anh ơi, vừa nãy anh đi làm gì vậy?”

 

“Quan Nam Châu dẫn cậu em vợ tương lai của anh ấy tới, muốn tụi mình gia nhập căn cứ của bọn họ. Anh đã đồng ý.”

 

“Cái đồ trí thức đểu chết tiệt đó, còn xin anh một chiếc xe RV để lấy lòng cậu em vợ tương lai nữa.”

 

Phó Tư Nguyên ôm vợ vào lòng, hôn lên trán cô.

 

Khương Liên Vân khó hiểu ngẩng đầu nhìn anh: “Anh là người ghét nhất phải vào căn cứ an toàn cơ mà, sao lại đồng ý gia nhập căn cứ của bọn họ?”

 

Phó Tư Nguyên gối một tay ra sau đầu, nhìn lên trần xe: “Anh ghét căn cứ an toàn, đúng vậy. Nhưng căn cứ của Quan Nam Châu lại khác. Cậu ấy hiểu anh, không có việc gì quan trọng thì sẽ không tìm anh làm gì. Nói là gia nhập căn cứ của bọn họ, thực ra cũng chỉ tính là người ngoài cuộc thôi.”

 

“Đã tìm được Quan Nam Châu, nếu không có gì bất ngờ thì sau này tụi mình gần như sẽ đi cùng cậu ấy. Gia nhập hay không cũng vậy thôi. Hơn nữa Quan Nam Châu là người có thù tất báo, cậu ấy nhất định sẽ tìm Tô Tư Y báo thù. Chúng ta cứ xem thử cậu ấy có báo được thù hay không.”

 

Khương Liên Vân tìm chỗ thoải mái trong lòng anh rồi nằm xuống: “Được thôi, anh quyết định là được.”

 

Không ngờ tên đại phản diện này lại thân thiết với vương xác sống ở kiếp trước đến vậy. Vương xác sống bảo đại phản diện gia nhập căn cứ là gia nhập ngay, bảo cho xe RV để lấy lòng em vợ là cho xe RV.

 

Thực ra, điều Khương Liên Vân không biết là, xe RV thì dễ tìm, chứ việc cải tạo xe RV đối với Phó Tư Nguyên cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.

 

Kiếp trước, Quan Nam Châu hào phóng hơn nhiều. Trong thời mạt thế, vật tư và tinh hạch là quan trọng nhất. Anh ta không chỉ cung cấp cho Phó Tư Nguyên một lượng tinh hạch cao cấp vô tận, mà còn bảo vệ và đi cùng anh ta thu thập vật tư.

 

Nếu không thì làm sao trong không gian của Phó Tư Nguyên lại có tinh hạch chất đống như núi được.

 

Nhiều đến mức hai kiếp của Phó Tư Nguyên dùng cũng không hết, kiếp này thẳng tay không cần đi đào tinh hạch dùng nữa.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi