Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Bạn Trai Tôi Là Đại Phản Diện > Chương 83

Chương 83

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 83 có bản audio.

Chương 83: Thì ra cũng có người mà Quan Nam Châu đánh không lại

 

Khương Liên Vân trợn mắt kinh ngạc nhìn Phó Tư Nguyên.

Trời ơi, đại phản diện này bị ai nhập vào rồi à?

Vậy mà anh lại làm nũng với mình một cách ấm ức?

 

Mimi cùng Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Tư cũng bị sốc, vội nhảy lên bàn, chen chúc nhau nghiêng đầu nhìn Phó Tư Nguyên.

 

Khương Liên Vân nhìn Mimi và lũ mèo đang ngạc nhiên tò mò, khóe miệng co giật.

Cô cảm thấy hôm nay mình ngủ dậy không đúng cách, sao mà người nào người nấy đều kỳ lạ, phá vỡ hình tượng hết cả.

 

Nghĩ vậy, Khương Liên Vân phủi miếng gà rán dính trên đùi, rồi đẩy Phó Tư Nguyên ra một cái, dưới vẻ mặt sửng sốt của anh, cô chạy một mạch về giường, trùm chăn kín mít.

 

Đã dậy sai cách, vậy thì ngủ tiếp, làm lại một lần nữa.

 

Phó Tư Nguyên sửng sốt nhìn cô vợ nhát gan bỏ mặc anh chạy về giường.

Anh ta vừa nổi hứng muốn làm nũng với vợ, kết quả bị cô đẩy ra, bỏ lại một mình chạy về giường.

 

Sau cơn sửng sốt, Phó Tư Nguyên bình tĩnh lại.

Hầy, mình đúng là bị cái đồ mặt người dạ thú chết tiệt kia ảnh hưởng, vậy mà lại nghĩ đến chuyện làm nũng với cô vợ nhát gan, nhìn xem cô ấy bị dọa đến mức như gặp ma mà trốn biệt.

 

Phó Tư Nguyên nhìn Mimi cùng Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Tư, con nào cũng mở to mắt mèo nhìn mình vẻ kỳ lạ, anh bất lực đưa tay che mặt.

Cái thằng Quan Nam Châu chết tiệt, cái đồ mặt người dạ thú chết tiệt, xem ra đúng là phải hẹn nhau đánh một trận mới được.

 

...

 

Quan Nam Châu vui vẻ lái xe RV đến dưới tòa nhà văn phòng, rồi lên trên gọi Mạnh Chỉ An và Mạnh Mạn Ngọc xuống.

 

Mạnh Chỉ An vừa xuống đã thấy một chiếc xe RV lớn hơn cả xe của Phó Tư Nguyên đậu ngay dưới tòa nhà, cậu ta hai mắt sáng rực, phấn khích đi vòng quanh xe ngắm nghía.

“Nam Châu, đây không phải xe RV của bạn cậu đấy chứ?!”

“Vậy chiếc xe này là của ai? Ở đâu ra vậy?”

So với chiếc xe RV của Phó Tư Nguyên, cậu ta càng hài lòng với chiếc xe RV to hơn này.

 

Mạnh Mạn Ngọc đứng bên cạnh Quan Nam Châu, tò mò nhìn chiếc xe.

 

Quan Nam Châu đẩy gọng kính: “Chiếc xe này là của cậu.”

 

Mạnh Chỉ An sững người, mặt đầy khó hiểu nhìn Quan Nam Châu, tay chỉ vào mình: “Của tớ á?”

 

Mạnh Mạn Ngọc cũng khó hiểu nhìn Quan Nam Châu: “Nam Châu à, sao em lại nói đây là xe của Tiểu An?”

 

“Chẳng phải cậu thích chiếc xe RV của Phó Tư Nguyên sao? Tôi đã xin từ Phó Tư Nguyên để tặng cậu đấy.” Quan Nam Châu thản nhiên như đang hỏi “hôm nay cậu ăn cơm chưa” vậy.

 

“Cái này... cái này không hay lắm đâu.” Mạnh Chỉ An kìm nén sự phấn khích, có chút bối rối nhìn Quan Nam Châu.

Cậu ta hơi lo đây là chiếc xe Quan Nam Châu dọa dẫm, dụ dỗ để cướp từ Phó Tư Nguyên.

 

“Phải đấy Nam Châu, em xin một chiếc xe RV tốt như vậy của bạn em để tặng Tiểu An thì không hay đâu, bạn em có giận không?”

 

Quan Nam Châu nhìn Mạnh Mạn Ngọc, đôi mắt chứa đầy tình cảm, khóe môi khẽ nhếch: “Không sao đâu Mạn Ngọc, với tình cảm của tôi với Phó Tư Nguyên, đừng nói là một chiếc xe RV tặng Chỉ An, dù là mười chiếc tám chiếc thì Phó Tư Nguyên cũng cho.”

 

Mạnh Mạn Ngọc nhìn anh ta với vẻ không mấy tin: “Thật, thật sao?”

 

Thằng nhóc Nam Châu này, sao tự nhiên lại gọi chị là Mạn Ngọc, không gọi chị Mạn Ngọc nữa?

Hơn nữa ánh mắt nó nhìn chị sao cứ kỳ lạ thế nhỉ.

 

Mạnh Chỉ An đi tới kéo Quan Nam Châu sang một bên: “Nam Châu, cậu không phải là lại dọa dẫm, dụ dỗ người ta rồi cướp xe đấy chứ?”

Cậu ta nghĩ vẫn nên hỏi rõ thì hơn, nếu thật sự là cướp được thì cậu tuyệt đối không thể nhận.

 

Quan Nam Châu bực bội trừng mắt nhìn Mạnh Chỉ An vì bị cắt ngang lúc đang nói chuyện với Mạnh Mạn Ngọc: “Cậu nghĩ nhiều rồi. Tôi đánh không lại hắn, thật sự là hắn tự nguyện cho tôi.”

 

Mạnh Chỉ An kinh ngạc: “Cậu nói gì? Cậu đánh không lại hắn?”

“Cậu lợi hại như vậy mà còn đánh không lại, vậy, vậy hắn lợi hại đến mức nào?”

 

Quan Nam Châu mím môi: “Trước đây đã đánh không lại, bây giờ thì chắc hắn đè tôi xuống đất mà chà đạp.”

 

Mạnh Chỉ An kinh ngạc há to miệng: “Hắn đè cậu xuống đất chà đạp á?”

“Ghê thật, ha ha ha ha.”

“Thì ra Quan Nam Châu cậu cũng có kẻ đánh không lại, ha ha ha ha.”

 

Mạnh Chỉ An phấn khích vỗ mạnh vào lưng Quan Nam Châu, cười lớn.

Xong, cậu ta quay người chạy về phía chiếc xe RV, tiếp tục nhìn xe với ánh mắt sáng rực.

 

“Nam Châu, cậu nói rồi đấy nhé, chiếc xe này là tặng tớ.” Mạnh Chỉ An không yên tâm, xác nhận lại một lần.

 

Quan Nam Châu qua loa gật đầu: “Ừ ừ ừ, của cậu, của cậu.”

Anh đi về bên cạnh Mạnh Mạn Ngọc, tiếp tục dùng ánh mắt đầy tình cảm nhìn cô.

 

Mạnh Mạn Ngọc cảm nhận được ánh mắt đó, có chút lúng túng.

Ánh mắt Nam Châu nhìn mình thế này, chẳng lẽ cậu ấy thích mình?

Nhưng, Nam Châu trong mắt chị trước nay vẫn luôn là em trai mà!

Chuyện này, chuyện này biết làm sao bây giờ?!

 

...

 

Khương Liên Vân ngủ được một tiếng thì tỉnh, vừa mở mắt đã thấy Phó Tư Nguyên ngồi bên giường nhìn cô.

 

“Dậy rồi à? Em có muốn ăn que cay không?”

 

Thấy cô tỉnh, Phó Tư Nguyên lấy hai gói que cay vẫy vẫy trước mặt cô.

 

“Có.” Thấy que cay đang vẫy trước mắt, Khương Liên Vân lập tức với tay chộp lấy.

 

Cô cầm hai gói que cay đứng dậy đi súc miệng, vừa quay lại đã bị Phó Tư Nguyên kéo ngồi lên đùi anh. Cô xé bao que cay, bắt đầu ăn.

 

Vừa ăn vừa nghĩ: Ừ, lần này ngủ dậy đúng cách rồi, đại phản diện đã biến về đại phản diện nhà cô.

Quả nhiên, lúc sáng ngủ dậy sai cách, mở mắt ra không thấy đại phản diện nhà cô, nên hôm nay anh mới kỳ lạ như vậy.

Lần này vừa mở mắt đã thấy đại phản diện nhà cô, anh lại giống như thường ngày, muốn dính lấy cô.

 

“Vợ ơi, em hết đèn đỏ chưa?” Phó Tư Nguyên vừa ôm, tay đã bắt đầu không đứng đắn.

 

“Ừm...” Chắc là hết rồi, nhưng cô không dám nói với anh, vừa nói ra là cái eo này khó giữ.

 

Phó Tư Nguyên hôn lên cổ cô: “Hết chưa? Hửm?”

 

Khương Liên Vân khẽ run: “Ch, chắc, chắc là hết rồi.”

 

Cô vừa nói xong câu đó, đã bị Phó Tư Nguyên đè xuống giường, anh không ngừng hôn trên cổ, để lại từng dấu hôn.

 

“Khoan khoan, khoan đã, que cay của em chưa ăn xong.” Khương Liên Vân đẩy anh ra.

 

Phó Tư Nguyên ngẩng đầu nhìn gói que cay trong tay cô, trong lòng tính toán: nếu anh vứt que cay của cô đi một phát, có thể yên ổn mà “ăn” cô vợ nhát gan này không.

Suy nghĩ một lúc, anh vẫn nhịn, đợi cô ăn xong que cay rồi tính.

Trong lòng đồ nhát gan, que cay đứng số một. Anh mà dám vứt que cay, cô nàng nhất định sẽ làm ầm lên.

Đừng nói đến chuyện ăn được cô nàng, thậm chí ngay cả hôn cũng không có mà hưởng.

 

Anh kéo Khương Liên Vân ngồi dậy, chờ cô ăn hết que cay.

 

Khương Liên Vân vừa phải nhịn sự “kêu gào” của cậu nhỏ Phó Tư Nguyên, vừa run run ăn que cay.

 

Phó Tư Nguyên sốt ruột, nhẫn nhịn nhìn cô ăn, đột nhiên cảm thấy gói que cay 70 gam thì nhiều quá. Lần sau dỗ đồ nhát gan, đổi sang gói 30 gam vậy.

 

Chờ Khương Liên Vân run run ăn xong que cay, lại chậm rãi đánh răng, súc miệng, Phó Tư Nguyên lập tức đè cô xuống, những nụ hôn dồn dập rơi lên môi, lên cổ cô.

 

Ý nghĩ lúc này của Khương Liên Vân chỉ là đáng lẽ cô không nên tỉnh dậy sớm như thế, cô nên ngủ một giấc dài đến nỗi không biết trời đất gì mới phải.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi