Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Bạn Trai Tôi Là Đại Phản Diện > Chương 86

Chương 86

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 86 có bản audio.

Chương 86: Đồ văn nhân vô sỉ, nộp mạng đi!

 

Quan Nam Châu một tay ôm eo cô vào lòng, một tay khẽ vuốt mặt cô, ánh mắt vừa nóng bỏng vừa kìm nén nhìn cô: "Vậy từ giờ phút này, đừng coi anh là em trai nữa, hãy coi anh là người đàn ông sẽ cùng em đi hết quãng đời còn lại."

 

"Mạn Ngọc, anh có thể cảm nhận được em đối với anh không phải là hoàn toàn không có tình cảm."

 

"Ông bố ép em gả chồng, tên chồng cũ vô tích sự lại ngoại tình, cả đứa em trai chỉ biết bám chị, anh đều đã giải quyết xong xuôi, không còn ai có thể ngăn cản chúng ta đến với nhau nữa."

 

"Mạn Ngọc, ở bên anh được không?"

 

Quan Nam Châu vừa nói vừa từ từ tiến lại gần, nhân lúc Mạnh Mạn Ngọc còn đang lúng túng, liền hôn lên môi cô.

 

Mạnh Mạn Ngọc nhất thời nín thở, bàn tay nắm chặt ga giường càng thêm dùng sức.

 

Môi Quan Nam Châu chỉ chạm nhẹ lên môi cô, không hề đi sâu, anh đang thử xem liệu Mạnh Mạn Ngọc có đẩy anh ra không.

 

Nhận thấy cô không có ý đẩy mình ra, anh lập tức luồn tay ra sau gáy cô giữ chặt, rồi hôn sâu hơn.

 

Giây phút Quan Nam Châu hôn mình, Mạnh Mạn Ngọc đã xác định rằng cô cũng thích Quan Nam Châu.

 

Thôi, dù sao cũng đã tận thế, sống được ngày nào hay ngày đó. Đã là hai đứa thích nhau, vậy thì ở bên nhau thôi.

 

Dù sao, như Nam Châu nói, đã chẳng còn ai cản trở họ đến với nhau nữa rồi.

 

Mạnh Mạn Ngọc nhắm mắt, hai tay chậm rãi vòng lên cổ anh, đáp lại nụ hôn của anh.

 

Cảm nhận được sự đáp lại của Mạnh Mạn Ngọc, Quan Nam Châu kích động ôm chặt cô, hôn càng thêm mãnh liệt.

 

Mimi đang trốn trong chăn, lén thò đầu ra nhìn một cái, lập tức giơ chân lên bịt tai lại, chui tọt về trong chăn.

 

Trời ơi, mình chỉ là một con mèo thôi mà, sao cứ phải chịu tội như thế này chứ!

 

......

 

Hôm sau.

 

Khương Liên Vân ngủ dậy, phát hiện cả đêm Mimi vẫn chưa về, vội giục Phó Tư Nguyên đi tìm.

 

Phó Tư Nguyên cùng Khương Liên Vân tìm khắp khu xưởng một lượt cũng không thấy Mimi, hai người bèn ra ngoài khu xưởng tìm tiếp.

 

Hai người tìm thấy một xác sống bị khoét mất tinh hạch, đầu vỡ toác. Tìm quanh quẩn một hồi vẫn không thấy bóng dáng Mimi đâu.

 

Khương Liên Vân lo lắng khóc òa lên: "Hu hu hu, anh ơi, Mimi biến mất rồi, liệu nó có gặp chuyện gì không?"

 

Phó Tư Nguyên ôm cô vào lòng, khẽ vỗ lưng dỗ dành: "Không đâu, Mimi không phải mèo bình thường, nó sẽ không sao đâu."

 

Khương Liên Vân nhớ đến chuyện chồng và con của Mimi bị xác sống ăn thịt, nhất thời sợ hãi túm chặt áo Phó Tư Nguyên: "Hu hu hu... anh ơi, chúng ta tìm khắp những chỗ Mimi hay lui tới mà vẫn không thấy. Anh nói xem, liệu nó có bị xác sống ăn thịt rồi không?"

 

Phó Tư Nguyên lập tức bác bỏ khả năng đó: "Không đâu, Mimi từng mấy lần đánh ngang tay với tiểu vương xác sống, làm sao có thể bị xác sống ăn thịt được."

 

"Vậy anh nói xem Mimi có thể đi đâu được?"

 

Phó Tư Nguyên vừa dỗ dành cô, vừa quan sát xung quanh, rồi chợt phát hiện một vệt dấu chân rất mờ bên cạnh.

 

Anh nắm tay Khương Liên Vân lại gần xem thử, thấy có hai vệt dấu chân rất nông, một vệt của Mimi, một vệt trông như dấu chân của một người đàn ông trưởng thành.

 

Bên ngoài khu xưởng toàn đất cát, dù bước chân của Mimi và Quan Nam Châu có nhẹ đến đâu vẫn để lại những dấu chân mờ.

 

Phó Tư Nguyên nhìn theo hướng dấu chân, hai vệt dấu chân dần chỉ còn lại vệt của người đàn ông trưởng thành.

 

Thấy vậy, Khương Liên Vân nắm chặt tay Phó Tư Nguyên: "Anh ơi, Mimi bị người ta bắt mất rồi, làm sao đây?"

 

Phó Tư Nguyên trấn an vỗ nhẹ lên tay cô: "Đừng lo, Mimi sẽ không có chuyện gì đâu."

 

Khương Liên Vân vừa khóc vừa gật đầu.

 

Sau đó, hai người men theo hướng dấu chân quay về cổng khu xưởng.

 

Cổng khu xưởng là nền xi măng, không còn dấu chân nào để lần theo nữa.

 

Nhưng Phó Tư Nguyên phát hiện trên nền xi măng có lông mèo của Mimi, liền men theo hướng những sợi lông đó tiến vào khu xưởng.

 

Nhìn hướng mà những sợi lông mèo chỉ dẫn, Phó Tư Nguyên lập tức biết là ai đã bắt Mimi.

 

Phó Tư Nguyên tối sầm mặt lại, cơn giận cuồn cuộn dâng lên, dẫn Khương Liên Vân đi đến dưới tòa nhà văn phòng.

 

Vừa lúc đụng mặt Quan Nam Châu và Mạnh Mạn Ngọc đang xuống lầu trả mèo.

 

Vẻ mặt hớn hở của Quan Nam Châu chợt cứng đờ khi nhìn thấy gương mặt đen sì của Phó Tư Nguyên, tim anh ta chợt hẫng một nhịp.

 

Không đợi Quan Nam Châu giải thích, Phó Tư Nguyên rút từ không gian ra một cây đại đao kim loại dài bốn mươi mét, xông thẳng về phía Quan Nam Châu.

 

Quan Nam Châu lập tức co chân bỏ chạy.

 

"Đồ văn nhân vô sỉ, nộp mạng đi!"

 

"Không phải! Tư Nguyên, cậu nghe tôi giải thích đã…"

 

"Tôi không nghe. Cậu bắt cóc Mimi, dọa vợ tôi khóc, tôi phải chém cậu."

 

"Cậu nghe tôi giải thích coi, sự tình không phải như cậu nghĩ đâu."

 

"Tôi không nghe. Cậu dọa vợ tôi khóc, tôi phải chém cậu."

 

"Không phải, cậu nghe một chút đã mà."

 

"Không nghe."

 

"Nghe một chút thôi mà."

 

"Không nghe."

 

"……"

 

Khương Liên Vân đứng nhìn cảnh tượng này đến quên cả khóc, Mạnh Mạn Ngọc ôm Mimi trong lòng cũng sững sờ, ngay cả Mimi cũng quên mất chuyện định mách tội.

 

Hai người một mèo ngây người nhìn theo.

 

Mạnh Chỉ An và các đội viên ở tòa nhà ký túc xá nghe thấy động tĩnh, vội vàng chạy tới, rồi chứng kiến cảnh Phó Tư Nguyên cầm cây đại đao kim loại dài bốn mươi mét rượt Quan Nam Châu chạy nhảy tán loạn.

 

Mà cây đại đao kim loại bốn mươi mét của Phó Tư Nguyên thật sự dài đúng bốn mươi mét đấy.

 

Cũng may sân bãi trong khu xưởng rộng rãi trống trải, nếu không thì Phó Tư Nguyên cũng không vung nổi cây đao dài như vậy.

 

Lưu Bân: "Mẹ nó! Mẹ nó! Mẹ nó! Cái kẻ bị cây đại đao bốn mươi mét rượt đuổi kia thật sự là Quan Nam Châu sao? Chẳng lẽ tôi còn chưa tỉnh ngủ nên hoa mắt rồi à?!"

 

La Thành: "Cậu không hoa mắt đâu, đúng là Quan Nam Châu thật."

 

Lý Tư Văn: "Kẻ đang rượt anh Nam kia chính là Phó Tư Nguyên mà Chỉ An từng nhắc đến đúng không?"

 

Lý Tư Văn: "Đệt, trước đó nghe Chỉ An nói Phó Tư Nguyên này có thể đè anh Nam xuống đất mà đánh, tôi còn không tin. Giờ nhìn thấy cảnh này, tôi tin rồi."

 

Lưu Bân: "Mẹ nó, thằng Phó Tư Nguyên này lấy đâu ra cây đại đao dài bốn mươi mét vậy?"

 

Lưu Bân hỏi vậy, tất cả bọn họ đều thắc mắc không biết Phó Tư Nguyên lấy đâu ra cây đại đao kim loại dài bốn mươi mét.

 

Cây đại đao kim loại bốn mươi mét này bắt nguồn từ một lần ở kiếp trước. Khi ấy, hai người tình cờ bắt gặp một tên thuộc hạ xác sống của Quan Nam Châu đang cầm cuốn tiểu thuyết rách nát đọc, miệng lẩm bẩm kể chuyện người này tay cầm đại đao bốn mươi mét rượt đuổi người kia.

 

Nghe xong, Phó Tư Nguyên bèn nổi hứng bảo Quan Nam Châu – vương xác sống – dùng dị năng làm cho anh ta một cây đại đao dài bốn mươi mét.

 

Quan Nam Châu cũng nổi hứng, làm cho Phó Tư Nguyên một cây đại đao kim loại dài bốn mươi mét.

 

Từ đó, mỗi lần Quan Nam Châu chọc tức Phó Tư Nguyên, Phó Tư Nguyên lại vác cây đại đao kim loại bốn mươi mét do chính tay Quan Nam Châu làm ra, rượt đuổi Quan Nam Châu khắp nơi.

 

"Phó Tư Nguyên, cậu đủ rồi đấy! Đuổi mãi không chán à?!"

 

"Cậu dọa vợ tôi khóc, tôi phải chém cậu."

 

"Chậc, cậu chỉ có mỗi một câu đó thôi à?!"

 

"Đồ văn nhân vô sỉ, nộp mạng đi."

 

"Mẹ nó…"

 

"Phó Tư Nguyên, sao mỗi lần lôi cây đao này ra là cậu lại như cái máy phát lại vậy, tới lui chỉ có mỗi một câu đó."

 

"Đồ văn nhân vô sỉ, nộp mạng đi."

 

"Khỉ thật…" Quan Nam Châu mặt đầy vạch đen.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi