Chương 9: Vì sao anh giấu tụi em?
Phó Tư Nguyên nhìn cô với ánh mắt u oán, bật cười, bế cô đặt lên đùi mình, dùng bàn tay to xoa bụng cho cô.
Có người xoa bụng cho, Khương Liên Vân vòng tay ôm cổ anh, gục mặt vào hõm cổ anh rồi cọ cọ như một con mèo con.
Trong bầu không khí ngọt ngào của hai người, giọng Tô Tư Y lại cất lên, cắt ngang cả hai.
“Anh Tư Nguyên, anh mau ra xem đi, anh Văn Hiên sốt cao hôn mê rồi.”
Phó Tư Nguyên sầm mặt xuống, bế Khương Liên Vân đặt lên giường, đứng dậy đi ra mở cửa.
Vừa mở cửa, anh đã thấy Tô Tư Y nước mắt lưng tròng nói: “Anh Tư Nguyên, anh mau đi xem anh Văn Hiên đi, không hiểu sao anh ấy đột nhiên sốt cao không hạ, rồi hôn mê luôn.”
Phó Tư Nguyên lướt qua Tô Tư Y, tiến lại nhìn Tần Văn Hiên. Khương Liên Vân cũng nhanh chân đi theo.
Thấy Tần Văn Hiên sốt cao mặt đỏ bừng, hôn mê bất tỉnh, anh biết cậu ta đang thức tỉnh dị năng.
“Không cần lo cho cậu ta, cậu ta đang thức tỉnh dị năng, đợi hết sốt sẽ tự tỉnh lại.” Phó Tư Nguyên nói với Tô Tư Y đang lo lắng không thôi.
“Thức tỉnh dị năng?” Tô Tư Y kinh ngạc hỏi.
“Ừ.”
“Vậy anh Tư Nguyên, anh Văn Hiên sẽ thức tỉnh dị năng gì? Em cũng sẽ thức tỉnh dị năng chứ?” Tô Tư Y từng đọc tiểu thuyết tận thế, biết rằng sau khi thức tỉnh dị năng, trong thời tận thế sẽ không dễ bị người khác bắt nạt, và ở căn cứ đãi ngộ sẽ rất cao.
Giống như tầng lớp thượng lưu và tầng lớp đáy của xã hội trước tận thế vậy, một khi thức tỉnh dị năng, đến căn cứ sẽ trở thành tầng lớp thượng lưu.
“Không biết, chuyện này còn phải xem vận may.”
Phó Tư Nguyên liếc Tô Tư Y một cái, ánh mắt tối lại.
Anh biết Tô Tư Y sẽ thức tỉnh dị năng. Tần Văn Hiên sẽ thức tỉnh dị năng hệ Hỏa, còn Tô Tư Y sẽ thức tỉnh dị năng hệ Thủy, nhưng anh không nói cho cô ta biết.
Ngoài Phó Tư Nguyên ra, Khương Liên Vân – kẻ đã đọc qua tiểu thuyết – cũng biết Tần Văn Hiên và Tô Tư Y sẽ thức tỉnh dị năng gì.
Lúc này cô đang hồi tưởng lại cốt truyện trong sách.
Trong nguyên tác, nữ chính Tô Tư Y và nam chính Tần Văn Hiên là thanh mai trúc mã, là hàng xóm của nhau, từ tiểu học lên đến đại học đều học cùng trường.
Hiện tại hai người đang trong giai đoạn mập mờ.
Sau khi tận thế đến, hai người lần lượt thức tỉnh dị năng. Giữa những lần nguy hiểm, người này cứu người kia, thứ tình cảm không rời không bỏ càng lúc càng sâu đậm. Thêm vào đó là những hiểu lầm dựng lên rồi lại hóa giải, lại còn có kẻ phản diện ân cần hỏi han khiến Tần Văn Hiên ghen, tình cảm hai người đạt đến đỉnh điểm, cuối cùng đến được với nhau.
Còn cô – ác nữ phụ – và Phó Tư Nguyên – đại phản diện – chỉ là công cụ thúc đẩy tình cảm của nam chính và nữ chính, dùng xong là phải lĩnh hộp cơm thôi.
Thế là sau khi cô và Phó Tư Nguyên lĩnh hộp cơm, nam chính nữ chính vui vẻ cử hành hôn lễ ở căn cứ.
Chậc chậc chậc...
Hạnh phúc của Tần Văn Hiên và Tô Tư Y được xây trên xương trắng của cô và Phó Tư Nguyên đấy!
Hừm... cô mới không thèm làm công cụ đâu, cuối cùng còn chết queo nữa.
Cô phải tìm cơ hội kéo Phó Tư Nguyên bỏ trốn mới được.
Phó Tư Nguyên chính là chỗ dựa vững chắc kiêm luôn người nuôi cơm của cô, cô nhất định phải mang anh ấy đi.
Nhưng mà nhìn lại một tuần kể từ khi xuyên tới đây, chuyện xảy ra đều khác hẳn với cốt truyện.
Không biết điều này có thay đổi vận mệnh ác nữ phụ của cô và con đường đại phản diện của Phó Tư Nguyên không nhỉ?
Trước khi tìm được cơ hội rời đi, cứ quan sát thêm đã.
Hễ thấy mầm mống không ổn là lập tức kéo Phó Tư Nguyên chạy.
Ba người mỗi người ôm một tâm sự, bỗng nhiên từ phía cửa hàng vọng lại tiếng kêu thảm thiết.
Chiếc xe RV của họ cũng bị va đập.
Là thây ma.
Thây ma đến rồi.
Phó Tư Nguyên kéo tấm rèm che cửa sổ ra, lập tức thấy những khuôn mặt thây ma ghê tởm đáng sợ.
Tấm rèm vừa bị kéo lên, bọn thây ma thấy ánh sáng trong xe, càng điên cuồng va đập vào xe RV.
Chiếc xe RV này không được gia cố gì đặc biệt, làm sao chịu nổi đám thây ma va đập liên tục. Cứ ở lại thêm nữa, chúng sớm muộn gì cũng phá được cửa kính mà xông vào.
Phó Tư Nguyên không nói lời thừa, kéo rèm lại, nhanh chóng ngồi vào ghế lái, nổ máy định rời đi.
Nhưng chiếc xe vừa rung lên, bọn thây ma nghe thấy tiếng động lại vây chặt lấy xe, vừa gào rú vừa va đập.
Chiếc xe bị vây kín không một kẽ hở.
Không còn cách nào, Phó Tư Nguyên chỉ đành hé cửa sổ ra một khe nhỏ. Khi lũ thây ma định thò đầu thò tay vào, anh dùng dị năng hệ Lôi phóng vài tia sét ra ngoài, nướng chúng thành than đen.
Nướng cháy hết đám thây ma vây quanh xe xong, Phó Tư Nguyên đạp ga, lái xe RV rời khỏi trạm xăng.
Ngay trước khi rời đi, từ khe cửa sổ chưa kịp đóng vọng vào một trận tiếng kêu cứu.
“Đừng đi, cứu bọn tôi với!”
“Đừng đi, đừng đi, dừng lại, mau dừng lại!”
“Tôi xin anh, cứu tôi với, tôi chưa muốn chết đâu!”
“A... thây ma, thây ma, cứu mạng, mau cứu tôi!”
Phó Tư Nguyên không hề để tâm đến tiếng kêu phía sau, đạp ga tăng tốc rời khỏi trạm xăng.
Tô Tư Y và Khương Liên Vân sợ hãi run rẩy, dựa sát vào nhau.
Khi xe RV đã rời xa trạm xăng, thoát khỏi nguy hiểm, Khương Liên Vân và Tô Tư Y mới rón rén bước đến cạnh ghế phụ.
“Nguyên, anh Nguyên, chúng ta an toàn rồi đúng không?” Khương Liên Vân vẫn còn run sợ hỏi.
Phó Tư Nguyên liếc cô một cái, hứng thú trêu chọc: “Là ‘anh Nguyên’, không phải ‘anh Nguyên Nguyên’.”
Khương Liên Vân nghẹn lời, thấy anh chàng này đúng là hết nói nổi.
Đại phản diện này cũng bình tĩnh thật đấy, lại còn có tâm trạng trêu chọc cô nữa.
“Anh Tư Nguyên, anh, anh thức tỉnh dị năng rồi à?” Tô Tư Y nhớ lại tia sét vừa rồi, kinh ngạc hỏi. Không đợi anh đáp, cô ta đã tủi thân chất vấn: “Sao tụi em không hề biết anh Tư Nguyên thức tỉnh dị năng thế? Anh giấu tụi em, tại sao anh lại giấu? Chúng ta chẳng phải là... bạn tốt sao?!”
Phó Tư Nguyên không thèm nhìn Tô Tư Y lấy một cái, thuận miệng cho qua: “Vừa nãy gấp quá nên đột nhiên thức tỉnh, vô thức dùng ra thôi.”
Tô Tư Y không tin lắm, muốn tiếp tục chất vấn, nhưng nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Phó Tư Nguyên, lời định nói lại nuốt ngược vào trong, chỉ còn ánh mắt như vừa bị anh làm tổn thương nhìn anh.
Khương Liên Vân nhìn trái nhìn phải, ngượng đến mức ngón chân sắp đào được cả một căn hộ ba phòng một sảnh.
Cái bầu không khí ngượng ngùng quái quỷ gì thế này!
Sao Tô Tư Y lại nhìn như thể vừa bị Phó Tư Nguyên phụ bạc vậy?
Mà nói, Phó Tư Nguyên là bạn trai của Khương Liên Vân cô đây, đúng không? Còn là do chính Tô Tư Y ra sức se duyên nữa, không phải sao?!
Vậy mà bây giờ cô ta lại bày ra cái vẻ bạn gái đi chất vấn Phó Tư Nguyên à?
Cặp đôi chính thức của Tô Tư Y chẳng phải là Tần Văn Hiên sao?
Không thể vì Tần Văn Hiên hôn mê bất tỉnh mà cô ta lại đi quyến rũ cái chỗ dựa kiêm người nuôi cơm của mình đấy chứ.
Không được, không được, người nuôi cơm bự của cô là của cô.
“Anh Nguyên ơi, em sợ quá!” Khương Liên Vân bày ra vẻ yếu đuối như bị dọa sợ, nghiêng về phía ghế lái để chắn tầm nhìn của Tô Tư Y, rồi dùng giọng nũng nịu mềm mại nói với Phó Tư Nguyên đang lái xe.
Phó Tư Nguyên bị giọng nói mềm mại của cô kích thích đến mức bàn tay đang nắm vô lăng trượt một cái. Giây tiếp theo, xe RV đánh lái gấp.
Khương Liên Vân ngã nhào lên người Phó Tư Nguyên, còn Tô Tư Y cùng Tần Văn Hiên đang hôn mê trên sofa thì bị hất văng xuống sàn.
“Ái da, đau quá!”
Khương Liên Vân lúc ngã lên người Phó Tư Nguyên bị vặn chân một cái. Đến khi hoàn hồn, cô mới cảm nhận được chỗ đau, liền đưa tay ra xoa.
Phó Tư Nguyên nhìn đường phía trước, thấy không nguy hiểm gì, liền tấp xe vào lề dừng lại.
Nhìn bàn chân bị vặn của Khương Liên Vân, anh cúi xuống xoa cho cô, vừa xoa vừa càu nhàu: “Đáng đời! Ai bảo em cứ bày trò.”
Khương Liên Vân không dám cãi lại.
Vì cô đang ngồi trên đùi anh, cảm nhận được có thứ gì đó đang cấn vào cái mông nhỏ của mình, và ngay lập tức hiểu ra đó là thứ gì.
Nên cô không dám cãi, cũng không dám nhúc nhích, chỉ tủi thân nhìn anh với bộ dạng sắp khóc đến nơi.
