Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Bạn Trai Tôi Là Đại Phản Diện > Chương 90

Chương 90

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 90 có bản audio.

Chương 90: Tất cả là do Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân

 

Tuấn Vũ đau lòng ôm Tô Tư Y: "Anh không đâu. Tiểu Y vì cứu anh mà bị hủy dung, sao anh có thể chê em được chứ?!"

 

Tô Tư Y vùi mặt vào ngực anh, nức nở: "Hu hu hu, anh Tuấn Vũ, mặt em đau quá, mãi vẫn chưa tìm được dị năng giả hệ trị liệu sao?"

 

"Anh đã bảo ba phái thêm người đi tìm rồi, chắc sẽ sớm tìm được thôi. Tiểu Y kiên nhẫn chờ nhé."

 

Tô Tư Y miễn cưỡng gật đầu.

 

Không kiên nhẫn chờ thì cũng chẳng làm được gì.

 

Tuấn Vũ đã nhờ rất nhiều bác sĩ xem mặt cho cô, nhưng điều kiện y tế có hạn, đều không chữa khỏi được.

 

Kể cả chữa khỏi thì cũng sẽ để lại sẹo.

 

Muốn không để lại sẹo thì chỉ có thể tìm dị năng giả hệ trị liệu để chữa trị bằng dị năng.

 

Nhưng dị năng giả hệ trị liệu quá hiếm hoi, không phải nói tìm là tìm được.

 

Hơn nữa, nếu các căn cứ khác biết được tin tức về dị năng giả hệ trị liệu, lập tức sẽ bảo vệ người đó để phục vụ cho căn cứ của mình.

 

Vì vậy, Tuấn Vũ và Tô Tư Y muốn tìm được dị năng giả hệ trị liệu là rất khó.

 

Tuấn Vũ đau lòng an ủi Tô Tư Y đang khóc nức nở trong lòng, cả hai đều không phát hiện ra Tần Văn Hiên đang đứng ngoài cửa phòng.

 

Tần Văn Hiên nắm chặt nắm đấm, ánh mắt u ám nhìn hai người đang ôm nhau.

 

"Tuấn Vũ dám cướp Tiểu Y của hắn, hắn sẽ không tha cho Tuấn Vũ."

 

Hắn nhìn một lúc rồi quay người rời đi.

 

Tần Văn Hiên ra khỏi căn cứ, tìm được một đám xác sống cấp thấp, hắn liên tục trút giận lên đám xác sống đó.

 

Cho đến khi đám xác sống bị hắn đánh thành thịt vụn mới dừng lại.

 

Hắn tìm một gốc cây tựa lưng ngồi xuống.

 

Trong lòng hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra trên suốt chặng đường này.

 

Lúc trước, hắn bị thương hôn mê bất tỉnh, Phó Tư Nguyên đã bỏ rơi hắn và Tiểu Y.

 

Khi tỉnh dậy, hắn thấy mấy con xác sống sắp cắn trúng Tiểu Y, vội vàng dùng dị năng giết chết bọn chúng.

 

Sau đó, Tiểu Y vừa khóc vừa kể cho hắn nghe những gì đã xảy ra sau khi hắn hôn mê.

 

Cô nói, Khương Liên Vân xúi giục, chê bai họ vướng chân vướng tay, xúi Phó Tư Nguyên bỏ họ lại nơi hoang dã, mặc họ tự sinh tự diệt.

 

May mà hắn tỉnh dậy kịp thời, đồng thời thức tỉnh dị năng hệ hỏa, hắn và Tiểu Y mới sống sót được.

 

Sau đó, hắn và Tiểu Y vừa tìm kiếm vật tư vừa đi về hướng căn cứ an toàn.

 

Nhưng hắn và Tiểu Y không ngờ, chỉ vài ngày sau đã bùng phát đợt xác sống.

 

Bọn họ chật vật chạy thoát.

 

Sau đó, bất kể đến đâu, đều có đợt xác sống ập đến.

 

Cho đến khi cả tỉnh C thất thủ.

 

Bọn họ suýt chết trong đợt xác sống ấy, may mà mạng lớn nên sống sót.

 

Rồi bọn họ hướng đến căn cứ an toàn Nam Thành. Họ chỉ có hai cái chân đi bộ, thỉnh thoảng lại nhặt được mấy chiếc xe bỏ hoang còn xăng, đi mất mấy tháng trời cuối cùng cũng đến được Nam Thành.

 

Nhưng chưa đến căn cứ thì đã gặp đám xác sống, bị chúng đuổi theo chạy ngược lại hướng căn cứ.

 

Hắn dùng dị năng giết một nhóm xác sống, lại có một nhóm khác ùa tới, dị năng nhanh chóng cạn kiệt, hai người chỉ còn cách liên tục chạy trốn.

 

Đám xác sống đó cứ như được gắn thiết bị định vị trên người họ vậy, bất kể đến đâu cũng có đám xác sống đuổi theo.

 

Cứ thế, bọn họ bị đám xác sống đuổi về phía căn cứ an toàn Nghi Thành.

 

Lại đi thêm mấy tháng nữa, bọn họ gặp đội dị năng của căn cứ an toàn Nghi Thành và người của căn cứ an toàn Nam Thành.

 

Từ miệng bọn họ, hắn biết được Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân đều đã từng đến hai căn cứ này.

 

Hơn nữa, Phó Tư Nguyên hiện giờ là dị năng giả hệ băng có dị năng mạnh mẽ.

 

Lòng hắn lập tức vặn vẹo, phẫn uất, oán hận.

 

Tại sao hắn và Tiểu Y thảm hại thế này, còn Phó Tư Nguyên và con đàn bà đê tiện Khương Liên Vân kia lại sống sung sướng dễ chịu như vậy?

 

Tại sao chứ, đều là cùng nhau chạy khỏi trường học, tại sao bọn họ bỏ rơi hắn và Tiểu Y rồi lại sống tốt đến vậy?

 

Sau đó, hắn nghe nói đội dị năng của căn cứ an toàn Nghi Thành đang chuẩn bị đến tỉnh E tìm Phó Tư Nguyên, hắn và Tiểu Y lập tức xin đi cùng, nói rằng họ là bạn của Phó Tư Nguyên.

 

Khi sắp ra khỏi địa phận tỉnh B, bọn họ lại gặp đám xác sống, trong lúc chạy trốn đã bị tách khỏi người của căn cứ Nghi Thành.

 

Bọn họ lại bị xác sống truy giết đến tỉnh E.

 

Sau đó, bọn họ gặp một nhóm người. Không hiểu tại sao Tiểu Y lại tỏ thái độ khó chịu với người phụ nữ dẫn đầu, ngày nào cũng thấy không vui. Khi chia tay, Tiểu Y không biết đã nói gì với chồng của người phụ nữ đó và một người phụ nữ khác, tâm trạng cô bỗng tốt lên rất nhiều.

 

Về sau, bọn họ gặp Tuấn Vũ và những người đi thu thập vật tư ở Liễu Thành, rồi Tiểu Y dần dần thân thiết với Tuấn Vũ.

 

Lần tiếp theo gặp đám xác sống, khi hắn dùng dị năng tấn công, thấy Tuấn Vũ rơi vào thế cô độc, hắn muốn giả vờ không cẩn thận làm bị thương Tuấn Vũ nên ném một quả cầu lửa qua. Ai ngờ Tiểu Y lại xuất hiện đỡ thay, quả cầu lửa thiêu trúng mặt cô.

 

Mặt Tiểu Y cứ thế bị hủy dung, cũng khiến hai người kia không còn kiêng dè gì mà đến bên nhau.

 

Tần Văn Hiên tức giận đấm một quyền xuống đất.

 

"Tất cả là tại Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân, nhất là con đàn bà đê tiện Khương Liên Vân đó."

 

Trước ngày tận thế, cô ta còn toàn tâm toàn ý với hắn. Kết quả là, hắn chỉ vì thức tỉnh dị năng mà hôn mê, thế mà Khương Liên Vân lại đi xúi bẩy Phó Tư Nguyên bỏ rơi hắn và Tiểu Y.

 

Nếu không có Khương Liên Vân, Tiểu Y đã không rơi vào vòng tay Tuấn Vũ.

 

Đáng giận, thật là đáng giận.

 

Người của căn cứ Nghi Thành đã nói, Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân đến tỉnh E, hắn nhất định phải tìm được hai người đó.

 

Hắn muốn trả lại cho bọn họ từng chút một những đau khổ mà hắn đã trải qua trong suốt một năm nay.

 

Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân lúc này đang ở An Thành, không hề biết mình đã bị Tần Văn Hiên ghim hận.

 

Hai người đang sống những ngày tháng ngọt ngào và nhàn hạ.

 

......

 

Sau khi Quan Nam Châu kể cho Phó Tư Nguyên nghe chuyện của Tô Tư Y, suốt một tuần không đến làm phiền họ.

 

Chiếc xe RV của Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân đã từ ký túc xá chuyển đến một nơi không xa tòa nhà văn phòng rồi dừng lại.

 

Hai người sống với nhau ngọt ngào ở đó.

 

Chắc là Quan Nam Châu đã dặn dò Mạnh Chỉ An bọn họ, không có việc gì thì đừng quấy rầy, nên Mạnh Chỉ An bọn họ ra ngoài thu thập vật tư cũng không rủ Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân.

 

Mấy ngày ở đây, ngoài Quan Nam Châu ra, cũng chẳng có ai đến làm phiền hai người.

 

Nhất là bây giờ Quan Nam Châu đã ôm được mỹ nhân về, ngày nào cũng cùng Mạnh Mạn Ngọc vun đắp tình cảm, đến cả việc có tồn tại của Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân cũng quên mất.

 

Một ngày nọ.

 

Quan Nam Châu vì bị Mạnh Mạn Ngọc chê dính người nên bị đá ra ngoài, còn Phó Tư Nguyên vì quậy quá mức mà bị đuổi khỏi xe RV. Hai người ngồi xổm trên đám cỏ khô héo trong khu xưởng, vừa ăn kem vừa nhìn nhau với ánh mắt trêu chọc.

 

Quan Nam Châu: "Có không gian thì tốt thật, mà có không gian giữ tươi thì càng tốt. Thu thập vật tư tiện lợi quá đi."

 

Phó Tư Nguyên: "Cậu đừng có mà thèm."

 

Quan Nam Châu: "Chậc, cậu đừng quên, không có tớ thì làm sao cậu có được nhiều vật tư như thế?"

 

Phó Tư Nguyên: "Đó là chuyện kiếp trước rồi. Cây kem cậu đang ăn là do tớ trữ trong kiếp này đấy."

 

Quan Nam Châu nhìn cây kem trong tay, "..."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi