Chương 92: Cô ấy nên chuẩn bị bao nhiêu que cay làm sính lễ đây?
Quan Nam Châu mặt đầy vạch đen nhìn Phó Tư Nguyên vừa cười vừa xoay quanh anh:
– Cười đủ chưa vậy?
– Tôi chẳng buồn để ý đến cậu. Chuyện của Tô Tư Y cứ quyết định thế đi. Ngày mai chúng ta đến căn cứ an toàn dò la tình hình.
Nói xong, Quan Nam Châu ôm hai thùng giữ nhiệt đi thẳng. Phó Tư Nguyên vẫn đứng tại chỗ cười không ngớt.
Chờ cười chán rồi, anh mới trở lại xe RV kể cho Khương Liên Vân nghe chuyện Quan Nam Châu gọi anh là ba.
Khương Liên Vân sững sờ, que cay trong tay rơi xuống.
Trời ơi, trời ơi trời ơi trời ơi.
Đại phản diện nhà cô chỉ mới ra ngoài một lúc, trở về đã nhận vương xác sống làm con trai rồi?!
Đại phản diện là chồng cô, vậy vương xác sống cũng là con trai cô?!
Vậy là cô tự dưng có một đứa con trai là vương xác sống?!
Mẹ ơi, có cần rùng mình thế không!!!
Đó chính là vương xác sống đấy!!!
Dù là vương xác sống của kiếp trước.
Vậy, vậy chị Mạn Ngọc chẳng phải thành con dâu của cô sao?
Vậy cô nên chuẩn bị bao nhiêu que cay làm sính lễ đây?
Chị Mạn Ngọc thích mèo như vậy, chẳng lẽ lại mở miệng đòi Mimi hoặc Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Tư làm sính lễ chứ?!
Đừng mà, không được đâu. Mimi và Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Tư đều là người nhà của cô, không thể làm sính lễ được.
Không biết cô có thể thương lượng với đại phản diện nhà cô để không nhận đứa con trai vương xác sống rùng rợn này không?!
Dù là dùng que cay hay dùng Mimi và tụi nó làm sính lễ, cô đều xót hết cả ruột!!!
Nhưng nhìn bộ dạng vui vẻ của đại phản diện nhà cô, cô lại không mở miệng nổi.
Thật là phiền muộn hết sức!!
Phó Tư Nguyên đang vui vì cái đồ khốn nạn giả lịch sự Quan Nam Châu gọi anh là ba, nên không hề để ý bà xã nhà mình đang nghĩ bậy bạ và phiền muộn.
Chờ Mạnh Chỉ An và nhóm đi thu thập vật tư trở về, Quan Nam Châu và Mạnh Chỉ An tìm Phó Tư Nguyên để cất vật tư vào không gian.
Cả buổi Phó Tư Nguyên cứ cười như không cười nhìn Quan Nam Châu, làm Quan Nam Châu thấy khắp người không được tự nhiên.
Mạnh Chỉ An thấy Phó Tư Nguyên cứ nửa cười nửa không nhìn Quan Nam Châu, trong lòng lập tức nghĩ bậy.
Anh ta thầm nghi ngờ không biết Phó Tư Nguyên có phải đã để mắt tới Quan Nam Châu, muốn cướp người của chị mình không.
Nhưng nghĩ lại, Phó Tư Nguyên đã có vợ rồi, sao có thể nghĩ đến chuyện cướp người của chị mình chứ.
Mạnh Chỉ An nhìn bầu không khí kỳ lạ của hai người, càng nhìn càng thấy Phó Tư Nguyên muốn cướp Quan Nam Châu của chị mình.
Không thì tại sao Phó Tư Nguyên lại đưa cho Quan Nam Châu nhiều đồ ăn như vậy?
Quan Nam Châu muốn gì, Phó Tư Nguyên liền cho nấy.
Mạnh Chỉ An càng phân tích càng khẳng định chắc chắn.
Anh ta lập tức chắn ngang tầm nhìn của Phó Tư Nguyên đang nhìn Quan Nam Châu, trừng mắt dữ tợn nhìn Phó Tư Nguyên.
Ánh mắt nói rõ rằng: Quan Nam Châu là của chị tôi, dù cậu có mạnh hơn nữa, vật tư có nhiều hơn nữa, cũng không thể cướp được Quan Nam Châu.
Phó Tư Nguyên thấy Mạnh Chỉ An dùng ánh mắt chẳng hiểu nổi trừng mình, thấy Mạnh Chỉ An cứ như thằng ngốc đang phát điên.
Ba người cứ thế, trong sự im lặng khó hiểu, sinh ra một hiểu lầm kỳ quặc.
Phó Tư Nguyên không biết rằng chuyện Quan Nam Châu gọi anh là ba đã khiến Khương Liên Vân và Mạnh Chỉ An cùng nhau tưởng tượng bay xa.
Hôm sau.
Quan Nam Châu không cho Mạnh Chỉ An ra ngoài thu thập vật tư, bảo bọn họ ở lại bảo vệ Mạnh Mạn Ngọc.
Anh cùng Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân sẽ đến căn cứ an toàn để dò la tình hình của Tô Tư Y và Tần Văn Hiên.
Lúc đầu Mạnh Chỉ An chỉ nghe thấy Quan Nam Châu và Phó Tư Nguyên hai người cùng ra ngoài, nên khăng khăng không chịu.
Sau khi Quan Nam Châu giải thích việc cần làm, lại thấy Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân ngọt ngào cùng nhau đi tới, lúc đó mới miễn cưỡng đồng ý.
Mạnh Chỉ An nhìn Phó Tư Nguyên một mặt muốn cướp người của chị mình, một mặt lại ân ái với vợ mình, trong lòng đầy khinh bỉ.
Mỗi lần nhìn Phó Tư Nguyên, anh ta đều nhìn bằng ánh mắt như đang nhìn một gã tồi tệ.
Nhìn đến mức Phó Tư Nguyên thấy khó hiểu.
Phó Tư Nguyên thấy Mạnh Chỉ An cứ dùng ánh mắt nhìn một gã tồi tệ để nhìn mình, thế là anh cũng nghĩ bậy.
Anh thầm nghĩ, chẳng lẽ Mạnh Chỉ An để ý đến mình?
Phó Tư Nguyên lại thấy Mạnh Chỉ An 'hằn học' nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm của anh và Khương Liên Vân, càng chắc chắn Mạnh Chỉ An thích mình, muốn cướp bà xã của nhà anh.
Anh lập tức nổi da gà khắp người, rồi trừng mắt hung dữ nhìn Mạnh Chỉ An.
Nếu không vì Mạnh Chỉ An là em vợ của Quan Nam Châu, lúc này anh đã đánh Mạnh Chỉ An mười trận.
Cái đồ biến thái chết tiệt Mạnh Chỉ An này tốt nhất đừng làm chuyện gì ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa anh và bà xã nhát gan, nếu không thì dù mười Quan Nam Châu có đến, anh cũng phải giết chết hắn.
Cứ thế, giữa ba người lại vô duyên vô cớ có thêm một hiểu lầm.
Chỉ có Quan Nam Châu đứng ngoài vòng, không hiểu bầu không khí kỳ quặc này là sao.
Trong bầu không khí đối đầu căng như dây đàn giữa Phó Tư Nguyên và Mạnh Chỉ An, Quan Nam Châu cùng Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân lái xe ra khỏi khu xưởng, hướng về phía căn cứ an toàn.
Vì Phó Tư Nguyên hiểu lầm Mạnh Chỉ An muốn cướp vợ mình, tâm trạng vui vẻ ban nãy vì Quan Nam Châu gọi anh là ba đã bay sạch, anh hung dữ trừng mắt nhìn Quan Nam Châu.
Quan Nam Châu bị nhìn đến mức vừa khó hiểu vừa cạn lời.
Vừa nãy chẳng phải còn vui vẻ khoe ân ái trước mặt anh sao? Sao mới trong chốc lát đã hung dữ nhìn anh thế?
Anh ta đâu có làm gì sai.
Vì Khương Liên Vân đang ở đó, lại còn có việc phải làm, nên Phó Tư Nguyên tạm thời chưa tính sổ với Quan Nam Châu.
Ba người suốt đường 'bình an vô sự' đến gần căn cứ an toàn, trốn ở một góc khuất bên cạnh quan sát cổng căn cứ.
Quan Nam Châu:
– Đã muốn dò la tình hình của Tô Tư Y và Tần Văn Hiên, chắc chúng ta phải vào bên trong căn cứ.
– Muốn vào căn cứ thì phải nộp một ít vật tư. Chút vật tư đó đối với cậu chắc chẳng là gì nhỉ?
Phó Tư Nguyên bực bội liếc xéo anh một cái, rồi lấy từ không gian ra một ít vật tư đặt trong xe.
Anh luôn cảm thấy từ khi gặp lại Quan Nam Châu, cái đồ khốn nạn giả lịch sự chết tiệt này cứ như quỷ đòi nợ, lúc nào cũng đòi anh đồ ăn thức uống.
Cứ như thể muốn ăn lại phần kiếp trước hắn chưa được ăn trong kiếp này vậy.
Hầy, quả nhiên nợ ân tình khó trả!!!
Nhất là đã ăn của cái đồ khốn nạn giả lịch sự này, thì phải trả gấp trăm lần!!!
Không biết giờ bỏ rơi Quan Nam Châu, dẫn bà xã nhát gan chuồn mất, có bị Quan Nam Châu truy sát không nhỉ?
Anh hơi tò mò muốn thử xem sao đấy nhỉ?!
Khương Liên Vân vẫn còn thả hồn lên mây.
Cô vẫn đang nghĩ xem nên chuẩn bị sính lễ gì cho Mạnh Mạn Ngọc, và không biết có thể không nhận đứa con trai vương xác sống rùng rợn Quan Nam Châu hay không.
Cô cũng đang nghĩ, không biết sau này cô và Mạnh Mạn Ngọc có vì mấy con mèo mà nảy sinh mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu hay không, rồi lại dẫn đến mâu thuẫn cha con giữa đại phản diện nhà cô và vương xác sống.
Ôi, đúng là phiền chết mất.
Đều tại đại phản diện nhà cô, tự dưng nhận một đứa con trai xác sống về làm gì, nhìn cô bây giờ lo đến phát khổ kìa.
Nếu không phải vì sính lễ đại phản diện nhà cô cho đủ nặng, còn không nỡ mấy que cay nối nhau không dứt, thì cô đã phiền đến mức muốn đổi chồng rồi.
(Phó Tư Nguyên: Hóa ra anh thật sự còn không bằng que cay sao? Anh còn là ông xã cưng của em nữa không?!)
(Bà xã nhát gan: Ừm... nếu, nếu em nói phải thì anh sẽ đánh em à?)
(Phó Tư Nguyên: ...)
(Phó Tư Nguyên: Anh sẽ không đánh em. Anh sẽ ăn em sạch, đến xương cũng không chừa, aô aô...)
