Chương 96: Tính chuyện tạo một đội quân thực vật biến dị
Phó Tư Nguyên đánh bay toàn bộ Tống Tuấn Vũ và đám người của hắn, rồi kéo Khương Liên Vân bỏ chạy.
Bị bỏ lại một mình, Quan Nam Châu đứng nguyên tại chỗ, mặt mày ngơ ngác nhìn theo thân ảnh biến mất nhanh như chớp.
Sững người một lát, hắn cũng vội vã bỏ chạy.
Móa, cái đồ Phó khốn nạn này đập phá xong lại vứt hắn lại mà chạy, đúng là chẳng có nghĩa khí gì cả.
Ba người nhanh như khói chạy ra khỏi căn cứ.
Căn cứ trưởng Tống Hoài Nhân nghe tin con trai mình bị một tên dị năng giả hệ băng mới đến đánh, đợi Phó Tư Nguyên ba người rời đi rồi dẫn theo một đám dị năng giả tới hiện trường.
Sau khi hỏi rõ tình hình từ các chủ quầy ở hiện trường, Tống Hoài Nhân biết kẻ đánh con trai mình đã chạy mất, lập tức sai thuộc hạ đuổi theo Phó Tư Nguyên và đồng bọn, đồng thời đi tìm Tống Tuấn Vũ và những người bị đánh bay.
Hắn còn đăng nhiệm vụ ở đại sảnh nhiệm vụ, treo thưởng trọng kim để bắt sống ba người Phó Tư Nguyên.
Ba người Phó Tư Nguyên không hề hay biết mình đã bị căn cứ trưởng của căn cứ an toàn treo thưởng truy nã, vừa ra khỏi căn cứ đã tách nhau ra.
Quan Nam Châu sốt ruột chạy về khu xưởng tìm Mạnh Mạn Ngọc.
Còn Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân thì đi hẹn hò.
Hai người nắm tay nhau đi trên đường phố.
Phía sau là hai cây trầu bà, hễ có con xác sống nào liều chết xông tới là trầu bà lại xông lên vả cho nó một cái.
Một trong hai cây trầu bà đó chính là cây mà Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân vẫn thường sai khiến.
Lần này nó vui sướng ra mặt khi được vả mặt xác sống.
Mẹ ơi, cuối cùng cũng không phải chỉ mỗi mình nó bị sai, nó đã có đồng bọn cùng làm việc rồi.
Cây trầu bà bị lôi đến giúp một tay thì thấy hết nói nổi, tại sao chủ nhân chỉ sai khiến nhà trầu bà bọn nó vậy, không thể sai khiến cả nhà thiên điểu hoặc nhà cau vàng sao?
Nhất là cau vàng, từ khi được chủ nhân thúc sinh ra tới giờ vẫn chưa làm việc gì cả.
Cây xương rồng nhỏ thì thôi, ngốc nghếch, ngoài một thân gai ra chẳng có lá nào để làm việc.
Tuy rất vui vì được chủ nhân trọng dụng, nhưng bọn nó cũng thật sự ngưỡng mộ nhà thiên điểu và cau vàng có thể ở trong không gian của chủ nhân vui vẻ nhảy waltz.
Khương Liên Vân nhìn trầu bà dùng lá vả mặt xác sống, vuốt cằm suy nghĩ.
Thực vật biến dị do cô thúc sinh ra lợi hại như vậy, có thể tát Phùng Ninh Ninh, lại có thể vả mặt xác sống, có thể bảo vệ cô thật tốt.
Vạn nhất có ngày lại bị tách khỏi đại phản diện nhà cô, cô còn có đám thực vật biến dị bảo vệ.
Có lẽ, cô có thể tạo ra một đội quân thực vật biến dị để chống lại lũ xác sống đang gào thét đòi ăn thịt cô.
Khương Liên Vân càng nghĩ càng thấy ý tưởng này khả thi.
Dù sao bây giờ cô đã có không gian sính lễ do đại phản diện tặng, đội quân thực vật biến dị của cô có thể giấu trong không gian.
Hễ gặp nguy hiểm, chỉ cần đóng cửa thả thực vật biến dị ra.
Phó Tư Nguyên thấy Khương Liên Vân đang hẹn hò với mình mà lại lơ đãng thả hồn nơi đâu, bèn giơ tay búng lên trán cô một cái.
"Đang nghĩ gì thế?"
"Ái da..."
"Sao anh lại búng trán em chứ, còn mạnh nữa." Khương Liên Vân ấm ức xoa trán, bất mãn nói với Phó Tư Nguyên.
Phó Tư Nguyên thấy trán cô đỏ một mảng, biết mình quả thực đã nặng tay quá, bèn giơ tay xoa trán cho cô, "Ai bảo em hẹn hò với anh mà còn thả hồn đi đâu, không búng em thì búng ai."
"Nói đi, vừa rồi lơ đãng nghĩ gì thế?"
Khương Liên Vân thấy trán hết đau sau khi được Phó Tư Nguyên xoa, hưng phấn ôm lấy cánh tay anh, kể cho anh nghe kế hoạch lớn vừa nghĩ ra, "Vừa rồi em thấy trầu bà vả mặt xác sống, bỗng nhiên em nghĩ ra một kế hoạch lớn."
"Thực vật biến dị do em thúc sinh ra lợi hại như vậy, đến xác sống còn không sợ. Lần trước Phùng Ninh Ninh muốn giết em, thực vật biến dị vẫn bảo vệ được em. Nên em đang tính có nên tạo ra một đội quân thực vật biến dị không. Sau này nếu lại gặp phải đợt xác sống không tránh được thì cũng không cần sợ nữa, cứ thả đội quân thực vật biến dị ra là xong."
Phó Tư Nguyên nghe xong, nhìn hai cây trầu bà đang thảnh thơi dạy dỗ xác sống bên cạnh, vuốt cằm suy nghĩ.
Hình như... cũng không phải là không được.
Nếu lại gặp đợt xác sống như lần trước, dù hắn có lợi hại hơn nữa thì cũng chỉ là một người. Nếu lại bị đám xác sống cản đường đi cứu cô vợ nhát gan như lần trước, thì cô vợ nhát gan có thể có thực vật biến dị bảo vệ.
Cô cũng không cần phải ở trong đợt xác sống bị lũ xác sống đá qua đá lại như đá bóng. Mimi cũng sẽ không vì cứu cô vợ nhát gan mà thương tích đầy mình, khiến địa vị của hắn tụt dốc, còn phải nhìn Mimi đắc ý nhảy tưng tưng trên đầu hắn.
Càng nghĩ hắn càng thấy chủ ý này không tồi.
"Ý tưởng này khả thi. Tạo ra một đội quân thực vật biến dị, sau này có gặp đợt xác sống cũng không còn sợ nữa."
"Đúng không, đúng không? Chủ ý của em hay đúng không?!"
Thấy Phó Tư Nguyên cũng đồng tình với ý tưởng của mình, cô vui vẻ nắm tay anh nhảy cẫng lên.
"Vậy ông xã, trong không gian của anh và không gian của chúng ta còn bao nhiêu hạt giống? Có những loại hạt giống gì vậy?"
Trí nhớ cô không tốt bằng Phó Tư Nguyên. Lần trước kiểm kê vật tư trong không gian nhẫn ngọc, đều là đại phản diện nhà cô đảm nhiệm, còn cô chỉ phụ trách nhìn đống vật tư khổng lồ mà mắt sáng rỡ.
Phó Tư Nguyên nghĩ một lát, "Anh cũng không rõ nữa. Hạt giống có rất nhiều loại, mỗi loại lại có rất nhiều hạt, nhiều đến mức anh không nhớ nổi, có loại anh còn không nhận ra."
Khương Liên Vân chớp mắt, "Vậy à, vậy về rồi chúng ta từ từ nghiên cứu nhé."
"Hơn nữa, với dị năng hiện tại của em, cũng không thể một phát là tạo ra được cả một đội quân thực vật biến dị."
Phó Tư Nguyên gật đầu, "Được, về rồi từ từ nghiên cứu. Bây giờ chúng ta tiếp tục hẹn hò."
"Vâng vâng."
Miệng nói là tiếp tục hẹn hò, nhưng Khương Liên Vân nghĩ ngợi một chút rồi thả tất cả thực vật biến dị trong không gian ra.
Hai người dẫn đám thực vật biến dị đi đến nơi có nhiều xác sống, để xem sức chiến đấu của chúng.
Cũng muốn xem thử thiên điểu, cau vàng và cây xương rồng nhỏ có những kỹ năng tấn công gì.
Thực vật biến dị không phải người, không có hơi thở người sống, nên dù đặt vào giữa đám xác sống, lũ xác sống cũng chẳng thèm để ý đến chúng.
Phát hiện ra điểm này, Khương Liên Vân và Phó Tư Nguyên đều lộ vẻ mặt kinh ngạc vui mừng.
Chính vì vậy, hai người càng quyết tâm tạo ra một đội quân thực vật biến dị.
Theo một tiếng lệnh của Phó Tư Nguyên, đám thực vật biến dị đang đứng ngơ ngác giữa đám xác sống lập tức đồng loạt tấn công lũ xác sống.
Trầu bà vẫn như thường lệ dùng lá vả mặt xác sống, vả đến khi đầu con xác sống rụng xuống mới đổi sang con tiếp theo để tiếp tục vả.
Lá thiên điểu lớn hơn lá trầu bà, nó quét như quét nhà, quét bay lũ xác sống văng tứ tung.
Nếu chỉ có một cây thiên điểu, nó sẽ quét ra một con đường, mở lối đi.
Còn nếu là mấy cây thiên điểu, chúng sẽ phối hợp từng đôi, một cây chịu trách nhiệm quét bay xác sống mở đường, một cây đập những con bị quét bay lên như đập bóng về phía những con xác sống khác, tỉ lệ trúng đích đạt trăm phần trăm.
Lá cau vàng vừa nhiều vừa mảnh dài, bình thường mềm nhẹ, sờ vào rất êm. Nhưng khi chuyển sang chế độ tấn công, lá lập tức cong lại thành móng vuốt sắc như dao, chỉ một nhát lá vỗ xuống là con xác sống bị chém thành từng mảnh vụn.
Còn cây xương rồng nhỏ ngốc nghếch như một con chó ngốc, bình thường thích nhẹ nhàng uốn éo cái thân nhỏ. Khi chuyển sang chế độ tấn công, nó nhanh chóng xoay tròn cơ thể, những chiếc gai trên người bắn ra, ghim vào lũ xác sống xung quanh.
Những con xác sống trúng gai lập tức thủng lỗ chỗ, biến thành một con xác sống phiên bản xương rồng.
Một số gai còn xuyên thẳng qua con phía trước để ghim trúng cả những con phía sau.
Sau khi bắn hết gai trên người, chỉ hai giây sau cây xương rồng nhỏ đã mọc ra gai mới, lại tiếp tục xoay tròn và bắn ra những mũi gai nhọn.
