Chương 98: Không phải chứ, Tần Văn Hiên lại thành vương xác sống?
Khương Liên Vân nhìn con xác sống bị nổ đầu hai lần, thầm thắp cho con xác sống chết thay này ba nén hương, chúc nó đi đường bình an.
Rồi cô nghi hoặc nhìn Phó Tư Nguyên:
– Anh à, lúc ở căn cứ, anh chẳng phải đã dùng dị năng đánh cho Tô Tư Y và Tần Văn Hiên bị thương sao? Sao bây giờ lại không được nữa?
Phó Tư Nguyên nhìn lại:
– Ở căn cứ, anh chỉ muốn dạy cho bọn họ một bài học. Còn vừa rồi, anh muốn giết Tần Văn Hiên.
– Vậy nghĩa là chúng ta có thể đánh cho nam chính nữ chính bị thương, nhưng không thể giết được bọn họ, đúng không?! – Khương Liên Vân vẻ mặt chợt hiểu ra.
Phó Tư Nguyên gật đầu.
– Nếu không giết được, vậy xử lý Tần Văn Hiên này thế nào? – Khương Liên Vân chỉ tay vào Tần Văn Hiên đang nằm dưới đất.
Phó Tư Nguyên khoanh tay trước ngực, ngửa mặt lên suy nghĩ một lát.
Không giết được Tần Văn Hiên, nhưng lại đánh bị thương được hắn. Vậy anh phải nghĩ cách làm thế nào để có thể đánh Tần Văn Hiên 'bị thương' nhiều nhất có thể trong phạm vi hào quang nhân vật chính cho phép.
Suy nghĩ một hồi, một ý tưởng bỗng lóe lên trong đầu anh.
Anh cúi đầu nhìn Tần Văn Hiên, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà ác.
Rồi anh lấy ra một chiếc bịt mắt, đeo cho Khương Liên Vân.
Khương Liên Vân ngơ ngác ngăn anh lại:
– Anh làm gì vậy?
Phó Tư Nguyên vẫn cương quyết đeo bịt mắt cho cô:
– Lát nữa sẽ có cảnh không dành cho trẻ em, em không được nhìn.
Khương Liên Vân giật bịt mắt xuống, bất mãn phản bác:
– Em đâu phải trẻ con, em xem được mà.
Phó Tư Nguyên thong thả nhìn cô:
– Em chắc chứ? Lát nữa sẽ có cảnh máu me lắm đấy, em không sợ à?!
Nghe nói sẽ có cảnh máu me, Khương Liên Vân đoán được Phó Tư Nguyên định làm gì, thân thể lập tức cứng đờ. Cô ngoan ngoãn tự đeo bịt mắt vào, còn lấy ra một chiếc tai nghe đeo lên.
Sau đó cô lấy một cây thiên điểu từ trong không gian ra, ôm chặt lấy lá cây.
Phó Tư Nguyên thấy vậy, cười lắc đầu.
Rồi anh đi đến chỗ con xác sống chết thay, rút con dao ngắn từ đầu con xác sống ra, quay lại cạnh Tần Văn Hiên rồi ngồi xổm xuống.
Anh lột sạch quần áo của Tần Văn Hiên, chỉ chừa lại cho hắn một chiếc quần lót, để tránh người sống sót đi ngang qua nhìn thấy thứ không nên thấy rồi mọc lẹo mắt.
Tiếp đó, anh cầm dao ngắn rạch lên người Tần Văn Hiên một vết thương. Ánh mắt anh tối lại.
Quả nhiên, chỉ có thể làm bị thương, không thể giết.
Phó Tư Nguyên tiếp tục rạch lên người Tần Văn Hiên từng vết thương.
Tần Văn Hiên đau đến mức toàn thân run rẩy, nhưng vẫn chưa tỉnh lại.
Máu tươi không ngừng chảy ra từ những vết thương. Tần Văn Hiên lập tức trở thành một người đẫm máu.
Đám xác sống không xa cuối cùng cũng không còn coi họ là vô hình nữa. Ngửi thấy mùi máu, chúng gào lên xông tới.
Phó Tư Nguyên giơ tay về phía đám xác sống đang xông tới, dùng dị năng hệ băng dựng lên một bức tường băng chặn bước chân chúng.
Rồi anh tiếp tục tạo thêm vết thương cho Tần Văn Hiên. Hào quang nhân vật chính đã không ngăn cản, anh cũng không dừng tay.
Mãi đến khi Phó Tư Nguyên dùng dao ngắn rạch cho Tần Văn Hiên máu thịt bầy nhầy, cơ chế bảo vệ của hào quang nhân vật chính vẫn chưa được kích hoạt.
Phó Tư Nguyên cầm dao không biết rạch chỗ nào nữa, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng ánh mắt dừng trên 'cậu nhỏ' của Tần.
Dù sao Tô Tư Y cũng chỉ đi câu dẫn người khác, cắm cho hắn hết lần này đến lần khác. Cái 'cậu nhỏ' phế vật này cũng chẳng dùng được, chi bằng đừng giữ nữa.
Nghĩ vậy, Phó Tư Nguyên vung tay một cái, 'cậu nhỏ' của Tần lăn xuống đất bên cạnh.
– A...
Tần Văn Hiên đau đến bật tỉnh, cả người cong như con tôm luộc, ôm chặt hạ bộ kêu thảm thiết.
Phó Tư Nguyên dùng một nhát chặt tay đánh ngất Tần Văn Hiên.
Anh nắm chân Tần Văn Hiên, lê về phía cây đại thụ bên cạnh.
Đến trước cây, Phó Tư Nguyên lấy ra một sợi dây thừng, treo Tần Văn Hiên đẫm máu lên cây.
Treo xong, anh dùng dị năng hệ thủy rửa tay, rồi đi đến bên Khương Liên Vân, thu cây thiên điểu vào không gian, ôm cô đi ra xa, lấy xe RV ra.
Sau khi ôm Khương Liên Vân về xe RV, Phó Tư Nguyên mới gỡ bức tường băng xuống.
Không còn bức tường băng cản đường, lũ xác sống lần theo mùi máu xông về phía Tần Văn Hiên bị treo trên cây, há cái miệng hôi thối cắn từng miếng vào hai chân hắn.
Phó Tư Nguyên không treo hắn quá cao nên xác sống có thể cắn được nửa thân dưới, nhưng không cắn được nửa thân trên.
Tần Văn Hiên lại bị đau đến bật tỉnh dậy.
– A... a...
– Đau quá... cứu tôi... có ai không? Ai đến cứu tôi với?
– A...
– Tránh ra! Lũ xác sống xấu xí kia tránh ra cho tôi!
– A... đừng ăn tôi... xin các người đừng ăn tôi...
Dù đeo tai nghe để ngăn âm thanh, Khương Liên Vân vẫn nghe thấy tiếng kêu đau đớn của Tần Văn Hiên. Cô sợ hãi rùng mình một cái, chui vào lòng Phó Tư Nguyên, ôm chặt lấy eo anh.
Phó Tư Nguyên vừa nhìn cảnh tượng thảm khốc của Tần Văn Hiên, vừa an ủi vỗ nhẹ vào lưng cô vợ nhát gan.
Trước đó còn tưởng không thể tra tấn Tần Văn Hiên một trận ra trò trước khi hắn chết, không ngờ bây giờ lại có thể hành hạ hắn.
Chỉ không biết với ngần ấy xác sống gặm thịt Tần Văn Hiên, hào quang nhân vật chính còn giữ được mạng cho hắn không.
Đồng thời, anh cũng đang suy nghĩ vì sao gặp lại sau một năm, anh lại có thể đánh cho Tô Tư Y và Tần Văn Hiên bị thương.
Trước đây ngay cả một chút nước hất ra cũng đổi hướng hất vào người khác, vậy mà bây giờ anh có thể khiến Tần Văn Hiên thành ra thế này.
Nếu là người thường, e là đã chết từ lâu rồi.
Suy nghĩ một hồi, anh đoán rằng vì anh trọng sinh, còn cô vợ nhát gan xuyên đến đây, nên cốt truyện không còn giống kiếp trước nữa.
Không có anh và cô vợ nhát gan làm bàn đạp để tình cảm Tô Tư Y và Tần Văn Hiên càng lúc càng sâu đậm, nên tình cảm của bọn họ không vững chắc như kiếp trước.
Vì thế anh mới có thể đánh cho Tô Tư Y và Tần Văn Hiên bị thương.
Quả nhiên, cái tên mặt người dạ thú Quan Nam Châu nghĩ không sai. Đánh vào tâm lý hai người này, khiến bọn họ trở mặt, là có thể giết được bọn họ.
Vậy mà bây giờ bọn anh còn chưa cần làm gì, chỉ mới bỏ rơi hai người kia ở nơi hoang vắng lúc trước, thế mà đã có thể khiến Tần Văn Hiên bị thương đến mức này.
Nếu Tần Văn Hiên thật sự trở mặt với Tô Tư Y, thì chẳng phải anh chỉ cần vung tay một cái là có thể giết cả hai để báo thù sao?!
Phó Tư Nguyên vẫn đang hào hứng suy nghĩ trong xe RV, thì nửa thân dưới của Tần Văn Hiên, kẻ đang bị treo trên cây đằng xa, đã bị lũ xác sống gặm sạch hết thịt, chỉ còn lại hai khúc xương trắng hếu.
Phó Tư Nguyên phát hiện phía cây đại thụ không còn động tĩnh gì, nghi hoặc lấy ống nhòm ra nhìn.
Anh phát hiện Tần Văn Hiên hình như đã chết, đã biến thành xác sống.
Anh nhíu chặt mày: Chẳng phải có hào quang nhân vật chính thì không chết được sao? Sao lại bị xác sống cắn chết, thành một thành viên của đại quân xác sống thế này?
Phó Tư Nguyên chợt nghĩ đến một khả năng.
Chẳng lẽ Tần Văn Hiên sẽ thay Quan Nam Châu, trở thành vương xác sống của đời này?
Không phải chứ, Tần Văn Hiên lại làm vương xác sống?
Khương Liên Vân cảm thấy Phó Tư Nguyên có gì đó không ổn. Cô thận trọng gỡ bịt mắt xuống, kéo kéo áo anh:
– Anh à, sao vậy?
Phó Tư Nguyên đặt ống nhòm xuống, hết nói nổi, nhìn Khương Liên Vân:
– Tần Văn Hiên chết rồi, biến thành xác sống rồi.
Khương Liên Vân còn chưa kịp phản ứng trước lời Phó Tư Nguyên, thì đã bị câu nói tiếp theo của anh làm kinh ngạc đến há hốc mồm.
– Tần Văn Hiên biến thành xác sống, rất có thể hắn sẽ thay Quan Nam Châu trở thành vương xác sống của đời này.
