Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Nằm Xuống Kiếm Ba Vạn Tám > Chương 32

Chương 32

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 32 có bản audio.

Chương 32: Đêm tối trời, cô nam quả nữ

 

Cận Tứ Niên đột ngột quay đầu, tung một cú đấm cực mạnh!

 

Bóng người lóe lên, phóng thẳng lên cây, nhanh chóng chạy trốn dưới màn đêm che phủ!

 

Nhưng chưa đầy hai giây sau, Trình Tây thở hồng hộc chạy về.

 

“Thiếu gia!” Cậu ta nhìn thấy Cận Tứ Niên, “Tôi thấy một bóng đen, anh không sao chứ?”

 

“Bóng đen?” Cận Tứ Niên cười lạnh, “Là bóng đen trong lòng tôi đấy à?”

 

Trình Tây: ?

 

Giây tiếp theo, Trình Tây thấy thiếu gia nhà mình nhảy dựng lên, tung cước đá thẳng tới!

 

“Ông đây bị mày để lại bóng đen tâm lý đấy! Mày xem đủ đen chưa! Đủ đen chưa!”

 

Trong rừng cây nhỏ, chim chóc giật mình, bay vọt lên trời.

 

“Hít…”

 

Không xa đó, Tô Dạ cảm thấy xương sườn mình đau nhói, giọng điệu thấm thía: “Tiểu 6, cậu xem cậu đi, phán đoán kiểu gì vậy? Hiểu lầm người ta rồi.”

 

Tiểu 6: “…”

 

Hệ thống ngồi trong nhà, nồi từ trên trời rơi xuống.

 

Tiểu 6 thở dài: “Đúng vậy, anh ta căn bản không phải…”

 

“Không thích Trình Tây.” Tô Dạ tiếp lời, “Vậy thì là thích người khác.”

 

Tiểu 6: ?

 

Hả? Tôi không có ý đó! Ý tôi là anh ta có thể không phải gay!

 

“Cậu nghĩ là ai?” Tô Dạ hỏi, “Chu Ninh Hoán? Không đúng, Cận Tứ Niên sạch sẽ lắm, anh ta chắc không chấp nhận nổi người từng ăn phân. Vậy thì Dịch Hàm? Hừ, cùng người ta bắn súng chưa đủ, còn muốn bắn pháo à?”

 

Tiểu 6: !!!!!

 

“Không sao.” Tô Dạ nheo mắt, “Tôi đã chuẩn bị cho anh ta một thứ hay ho.”

 

Tiểu 6: Hay ho? Cô có thứ hay ho á???

 

Tô Dạ đi thẳng vào chỗ ở.

 

Mọi người đều đã trải giường, vị trí của Tô Dạ và Cận Tứ Niên tuy gần nhau nhưng vẫn có khoảng cách nhất định.

 

Phạm Tri Dĩnh thấy cô đến, nhíu mày: “Sao giờ mới tới! Giường của cô tự trải đi, chiếu và đệm ở bên kia kìa!”

 

Nói xong cô ta nằm xuống, trằn trọc không thoải mái, mắng một câu: “Cứng quá! Bực chết đi được.”

 

“Bốp!”

 

Một tấm đệm từ trên trời bay tới, đập thẳng vào mặt cô ta.

 

“Cô làm gì vậy!” Phạm Tri Dĩnh hất đệm ra, giận dữ.

 

Tô Dạ đã trải xong chiếu, tự mình nằm lên, “Tôi không cần, cho cô đấy.”

 

Phạm Tri Dĩnh sững sờ, nhìn tấm đệm, lại nhìn cô.

 

Cô ta lại…

 

【Má ơi, đàn bà, tôi khuyên cô đừng tự ý lấy lại hình tượng trong lòng tôi!】

 

【Không có đệm chẳng phải chỉ còn tấm ván gỗ sao? Hồi nhỏ tôi ngủ loại này, hôm sau đau khắp người!】

 

【Trời ạ, nếu tôi là Phạm Tri Dĩnh, tôi đổ luôn rồi! Hành động bá đạo gì thế này, nhắm vào tôi đi!】

 

【Diễn trên show ai chẳng diễn được? Cứ xem lát nữa cô ta có hối hận không!】

 

【Cô ta thích làm màu, tôi nói thật đấy】

 

Sắc mặt Phạm Tri Dĩnh phức tạp.

 

Lần trước Tô Dạ còn dùng vòi nước áp lực cao xịt tóc giả của cô ta, hôm nay lại nhường đệm cho cô ta? Tại sao?

 

Lẽ nào Tô Dạ… đã biết nhà cô ta có mười tám cái mỏ? Cuối cùng vẫn không giấu được sao?

 

“Tôi không cần đồ của cô!”

 

Phạm Tri Dĩnh rất có cốt khí, ném trả lại cho Tô Dạ.

 

Nhưng đối diện nửa ngày không có tiếng đáp.

 

Nghe kỹ lại.

 

“Khò… khò…”

 

Tô Dạ đã đánh cờ với Chu Công rồi.

 

Phạm Tri Dĩnh: “…”

 

Cô ta lấy lại đệm, trải xong lần nữa thì thấy Cận Tứ Niên bước vào.

 

Anh mặt đen như mực, như thể vừa trải qua chuyện gì đó không phải của con người, vào cửa là lên giường, không nói một lời nằm xuống.

 

Máy quay rút ra, đèn tắt hết.

 

Trong bóng tối, một đôi mắt tròn xoe mở ra.

 

Nhân vật chính Tô Dạ cười toe toét, đột nhiên đưa tay chọc chọc thiếu niên bên cạnh.

 

Cận Tứ Niên cứng người, cảnh giác quay đầu.

 

“Gì vậy?”

 

Trong đầu anh đang tiến hành kế hoạch ám sát Trình Tây phiên bản thứ ba.

 

Giây tiếp theo, Tô Dạ kéo chăn, chui sang!

 

Cận Tứ Niên: !

 

“Cô…”

 

“Suỵt.” Tô Dạ làm dấu im lặng, bắt đầu cởi dây lưng quần.

 

Cận Tứ Niên: ???!!!

 

Tiểu 6: “Chủ nhân! Cô cô cô đừng đừng đừng…”

 

Tiếng hét dừng lại, Tiểu 6 thấy Tô Dạ lôi từ trong quần ra một cái túi khâu bên trong, móc ra chiếc điện thoại.

 

Cận Tứ Niên: “…”

 

Tiểu 6: “…”

 

Thì ra là lén giấu điện thoại…

 

Mồ hôi lạnh sau lưng Cận Tứ Niên vừa tan, Tô Dạ lại sát tới.

 

Trong cùng một chăn, đều là mùi sữa tắm giống nhau.

 

Cô chống người dậy, tóc dài xõa bên tay, làn da trắng mịn không chút tì vết, lại gần còn nghe thấy giọng nói hạ thấp xuống mềm mại.

 

“Lại đây lại đây.”

 

Cô nhét một chiếc tai nghe vào tai Cận Tứ Niên.

 

Cận Tứ Niên mím môi, nơi nào đó trong lòng bị khẽ chạm.

 

Cô ấy lại… muốn cùng anh nghe nhạc.

 

Còn đặc biệt tìm cơ hội này, tránh mọi người và máy quay.

 

Tiểu 6 cũng kinh ngạc.

 

Đây là chủ nhân có ý chí sắt đá của nó sao?

 

“Chuẩn bị xong chưa?” Hơi thở của người phụ nữ mang theo hương ngọt, vang lên bên tai.

 

Cận Tứ Niên căng mặt, không động thanh sắc gật đầu.

 

Tô Dạ chạm vào màn hình.

 

“Bắt đầu rồi.”

 

Giây tiếp theo, tai nghe xèo xèo.

 

Nhưng không phải âm nhạc dễ nghe, mà là…

 

“Anh ơi, anh không muốn em sao?”

 

Hình ảnh kích thích được đưa tới!

 

Trên màn hình, những bóng người trần trụi chồng lên nhau…

 

Tiểu 6: ???!!!!

 

Tai nghe suýt nổ tung!

 

Cận Tứ Niên cũng sắp nổ tung!

 

Đêm tối trời, cô nam quả nữ, video người lớn?!

 

Anh ném mạnh tai nghe, trợn to mắt, run như cầy sấy!

 

“Cô, cô…”

 

Tô Dạ ghé sát: “Thế nào, có khơi dậy được dã tính của anh không?”

 

“Nội tiết tố nam tới chưa?”

 

“Có muốn tìm người cùng trải nghiệm cảm giác hormone này không?”

 

…

 

“Bốp——”

 

Khi Tô Dạ bị ném ra ngoài, camera cố định bên ngoài cũng rung lên.

 

【Ơ? Sao Tô Dạ ra ngoài rồi?】

 

【Nửa đêm rồi, đi dạo gì thế, không ngủ à?】

 

Chưa đầy hai giây, bóng dáng cao gầy của Cận Tứ Niên cũng đi theo ra.

 

Anh như con cua bị hấp, ném điện thoại về phía cô!

 

“Cô cho tôi…”

 

Tô Dạ sáng mắt: “Link à?”

 

“Tự trọng!!!” Cận Tứ Niên gầm lên.

 

Anh quay người bước nhanh vào trong!

 

【?????】

 

【Hai người đang chơi à?】

 

【Điện thoại của Tô Dạ sao lại ở chỗ Niên Niên! Sao mặt Niên Niên giận thế?!】

 

【Có phải Tô Dạ ngủ không ngoan, ngủ ngủ rồi lăn vào lòng người ta không?】

 

【Không!!! Không thể nào!!!!! Trên kia im miệng đi!!!!!】

 

【Không ai đính chính đúng không? Vậy tôi bắt đầu đồn đấy】

 

Giọng hệ thống Tiểu 6 loạn cả lên: “Chủ nhân! Đây là thứ hay ho cô nói sao?! Cô lấy đâu ra vậy! Sao cô có thể cho phản diện xem cái này!”

 

“Cái này thì sao? Anh ta bây giờ không xem, sau này làm sao làm?”

 

“A a a cô cô cô…!”

 

Tiểu 6 biến mất luôn!

 

Hôm sau, khi mọi người chen chúc nhau rửa mặt, Cận Tứ Niên tránh Tô Dạ thật xa, còn tìm Dịch Hàm.

 

“Đổi giường?” Dịch Hàm nghĩ một chút, gật đầu, “Đều được. Tôi ngủ đâu cũng vậy.”

 

Thế là hai người đổi giường thành công.

 

Bên kia, Tô Dạ đang đánh răng, mắt đảo khắp nơi, không tìm thấy Cận Tứ Niên, lại đụng mặt Đoàn Phó Lâm.

 

Đoàn Phó Lâm nhíu mày, vừa định tránh đi thì bị Tô Dạ chặn lại.

 

“Soạt soạt soạt, soạt soạt soạt.”

 

Cô đứng trước mặt anh ta đánh răng.

 

Đoàn Phó Lâm nghiến răng: “Cô làm gì vậy?”

 

“Anh xem bọt này…” Tô Dạ chỉ vào bọt trên bàn chải.

 

Đoàn Phó Lâm nheo mắt.

 

“…Có giống số tiền anh nợ tôi không?” Tô Dạ hỏi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi