Chương 81: Phản diện có thể thích cậu
“Im miệng!” Tô Dạ đá một cước, trúng ngay mông phải của Cận Tứ Niên.
Một dấu giày in lên đó.
Một đám người đuổi theo ra cửa, Tô Dạ cõng người trên lưng, co giò chạy trối chết!
Liêu Tân Nhu dựa vào khung cửa, vung khăn giấy: “Hy Hy, lần sau lại tới chơi nhé!”
Còn chưa nói hết câu, đã bị Lục Thiệu Ngôn liều mạng kéo trở về.
“Mẹ, mẹ bớt lại đi, mẹ muốn dọa chết Hy Hy à! Tiêu rồi, tiêu thật rồi!” Anh gào lên.
Trong đầu Tô Dạ lúc này chỉ có một chữ — chạy.
Cô hiểu rất rõ một đạo lý.
Một gia đình, có thể có một người điên.
Nhưng không thể toàn bộ đều là đồ điên!
Thế là nửa đêm, Tô Dạ cõng Cận Tứ Niên chạy như bay trên bờ ruộng, người trên lưng bị xóc nảy như phát bệnh, hai gò má đỏ ửng dưới ánh trăng trông đặc biệt nổi bật.
Tô Dạ chạy được vài bước, thấy không ai đuổi theo, bèn chậm lại.
Gió nửa đêm trong núi mát lạnh vô cùng, thổi cho Tô Dạ càng thêm tỉnh táo, cô vừa đi vừa lẩm bẩm chửi.
“Cận Tứ Niên cái tên này cũng ghê thật, vậy mà còn uống được với bọn họ?!”
Tiểu 6 lén lút nói: “Thật ra phản diện lúc đầu, hình như định chuốc say cậu. Là cậu không uống, nên anh ta mới bị bắt uống.”
Tô Dạ: ?
Tiểu 6: “Chủ nhân, có một câu không biết có nên nói hay không.”
“Vậy đừng nói.”
Tiểu 6 khẽ ho một tiếng, “Chính là… tôi cảm thấy, phản diện hình như hơi có ý với cậu…”
“Hử?” Cận Tứ Niên đột nhiên ngẩng đầu, “Ai lấy lông chọc tôi?”
Tô Dạ quay đầu, “Là ba, sao vậy?”
Cận Tứ Niên nhìn chằm chằm vào nghiêng mặt cô, ánh trăng phủ lên gò má ấy, đến cả lông tơ cũng nhìn rõ mồn một.
Anh cúi người, ghé sát bên cổ cô, hơi thở lướt qua.
Thiếu niên dường như khẽ hít một hơi mùi hương trên người cô, rồi lười biếng tựa vào vai cô.
“Cậu thơm quá.”
“Cậu dê quá.”
Tiểu 6: “…”
Thôi bỏ đi, cho dù nó cảm thấy đại phản diện có chút hứng thú với chủ nhân thì sao? Cái này có thể thành đôi được không? Được không?!
Lại đi thêm hai bước.
Tô Dạ vừa nãy dùng bốn chữ khiến con bướm say rượu phía sau học được cách im miệng.
Nhưng chưa im được một phút, thiếu gia lại ngẩng đầu lên, “Rốt cuộc cậu định tỏ tình khi nào?”
Anh hít mũi một cái, “Tôi đợi lâu lắm rồi.”
Tiểu 6: “Trời ơi!”
Tô Dạ nhanh chóng nheo mắt, sau đó chỉnh máy đổi giọng thành giọng của Dịch Hàm, hạ giọng nói: “Chết tâm đi, ông đây không thích cậu. Ông đây thích Diệp Tư Tư, cậu có bản lĩnh thì theo đuổi được Diệp Tư Tư trước đi, như vậy tôi không còn lựa chọn, có khi sẽ yêu cậu.”
Cô nói với Tiểu 6: “Thế nào? Một chiêu khích tướng hoàn hảo.”
Tiểu 6: ?
Cận Tứ Niên: ?
Tiểu 6: “Chủ nhân! Cậu có biết mình đang nói gì không vậy!”
“Tôi đang nói với cậu.” Cận Tứ Niên nhìn cô.
Tô Dạ: “Đúng vậy, tôi là Dịch Hàm.”
“Cậu không phải. Cậu là Tô Dạ.”
Tô Dạ: ?
Tiểu 6: ???
Tô Dạ đổi lại giọng của mình, hỏi lại một lần nữa: “Cái gì cơ? Tôi là ai???”
Cận Tứ Niên từ trên lưng cô nhảy xuống.
Thân hình cao hơn cô một cái đầu, lúc này đặc biệt có cảm giác áp bức.
Anh tiến một bước, Tô Dạ lùi một bước.
Cuối cùng cô bị ép vào gốc cây, vội vàng đưa một tay ra, chống thẳng vào ngực Cận Tứ Niên, không cho anh tiếp tục tới gần.
Cành cây lay động bị gió đêm mùa hè thổi qua, mùi sữa tắm hương cam quấn quýt trong hơi thở hai người, ánh trăng xuyên qua bóng cây loang lổ, chiếu lên gương mặt tinh xảo lại mê ly ấy.
Hai gò má anh vẫn còn ửng hồng, đến đuôi mắt cũng nhuốm men say.
Đôi mắt hoa đào sâu thẳm mà quyến rũ.
Trong chốc lát, hai người im lặng.
Sau đó đầu Cận Tứ Niên từ từ cúi xuống, khẽ nói bên tai cô: “Cậu là Tô Dạ, Tô Dạ, Tô Dạ. Nghe thấy chưa?”
Anh gọi ba lần, một lần càng thêm triền miên.
…
Nửa đêm không có xe ra khỏi thôn, Tô Dạ cuối cùng kéo người đến nhà Đại Tráng tá túc tạm.
Đại Tráng và Triệu di ngại phiền phức, nên mua luôn một căn hộ cạnh công ty, hiện giờ đều chưa về, trước khi đi Đại Tráng đặc biệt đưa chìa khóa nhà cho cô, bảo cô về thôn thì cứ tùy tiện ở.
Tô Dạ nằm trên giường, vắt chéo chân.
“Tiểu 6, xong rồi.” Cô nói, “Cậu nói xem anh ta có ý gì? Anh ta nói với tôi những lời đó? Đây chẳng phải là khách sáo quá rồi sao?”
Tiểu 6: “Anh ta chắc là, có lẽ, có thể là…”
Khựng lại một chút, Tiểu 6 dũng cảm phát biểu: “Thích cậu.”
Tô Dạ im lặng.
Một lúc lâu, tiếng thở dài kéo dài vang lên.
“Tiểu 6, hệ thống của cậu có phải chưa nâng cấp gì không, có cần đánh bản vá không? Virus này lan đến não rồi.”
“Tôi nói thật!” Tiểu 6 tức giận.
“Không thể nào.”
“Dựa vào đâu mà không thể! Tôi thấy quá có thể!”
“Là thế này.” Tô Dạ ngồi thẳng dậy, tự tin cười, “Tôi xuyên qua hai vạn thế giới, chưa từng có người đàn ông nào thích tôi. Cậu nói dựa vào đâu? Dựa vào sự tự tin này.”
Tiểu 6: “…”
Nó vậy mà bị thuyết phục rồi!
Nhưng tại sao trong lời này còn có một tia tự hào chứ?!
“Còn nữa, Cận Tứ Niên là ai? Cậu thử nghĩ xem anh ta đã làm gì?” Tô Dạ nhắc nhở.
Trong đầu Tiểu 6 lập tức hiện lên từng màn từng màn.
Lúc thì là đàn ông khỏa thân treo móc đánh chuột.
Lúc thì là cởi đồ lên giường cầu ân sủng.
Lúc thì là quần lót dựng thẳng vung vẩy điên cuồng…
Tô Dạ chốt lại: “Thấy chưa, đây chỉ là nhận nhầm người thôi. Đối với cuộc đời dài dằng dặc của thiếu gia nhà ta, chuyện này không tính là gì!”
Tiểu 6: “Cũng đúng.”
“Nhưng tin tốt là, anh ta nhận nhầm người tỏ tình, ít nhất cũng là phụ nữ!”
Tô Dạ hai tay sờ ngực xác nhận một chút, rất hài lòng, “Đêm nay, chúng ta yên tâm ngủ. Chuyện mai mối này, có cơ hội, có cơ hội.”
Đêm đó Tô Dạ ngủ đặc biệt ngon.
Sáng hôm sau thức dậy, mặt không đỏ tim không đập nhanh, cách không đập tay với thiếu gia cũng đang đánh răng, “Hi, bro, cậu cũng dậy đánh răng à?”
Nói xong cô vừa đánh răng vừa bình tĩnh đi ngang qua.
Giây tiếp theo, tay bị thiếu gia kéo lại.
Cô quay đầu, hai gương mặt đang đánh răng nhìn nhau.
Tô Dạ không nhịn được cảm thán, thiếu gia đến lúc ngủ dậy cũng không có gỉ mắt, cấu hình ban đầu đúng là đỉnh thật.
Thiếu gia ngẩng gương mặt tuấn tú, nhổ nước ra.
Sau đó tiến lại gần cô: “Tôi không mất trí nhớ.”
