Chương 18: Bột mì tự xay
Thẩm Đông vòng tay nửa ôm lấy Lưu Quyên, an ủi: "Đi theo anh, thật sự đã khiến em chịu thiệt thòi. Nhưng em yên tâm, sau này anh sẽ càng cố gắng kiếm tiền hơn."
Lưu Quyên dần ngừng khóc: "Mình cùng cố gắng, ngày tháng chắc chắn sẽ càng ngày càng tốt hơn."
Thẩm Đông lại nói: "Mai em với Ninh Ninh đi bán rau, con bé hiểu biết nhiều, em nghe lời nó. Vốn dĩ về nhà đã khiến con bé chịu thiệt rồi, em chiều nó một chút, để nó vui vẻ."
Lưu Quyên vỗ nhẹ vai Thẩm Đông: "Còn cần anh phải nói sao, con gái tôi xa tôi bao nhiêu năm, tôi muốn bù đắp cho nó còn không kịp nữa là."
Thẩm Đông cười cười: "Biết người mẹ này thương con gái mà, không thì anh cũng chẳng nói vậy."
Lưu Quyên nói: "Cả nhà năm người mình đoàn tụ rồi, sau này sống cho tử tế."
Thẩm Đại xoa mặt Lưu Quyên: "Ừ."
...
Bốn giờ rưỡi sáng, Thẩm Đông và Lưu Quyên đã dậy. Một người ra ruộng hái rau, một người vào bếp nấu cơm.
Thẩm Đông cầm đèn pin đi ra ruộng, nhìn thấy rau trong ruộng thì vô cùng kinh ngạc: hôm qua còn hơi già, hôm nay đã mọc tốt đến vậy, không chỉ lớn hơn nhiều mà lá rau còn xanh mướt, mọng nước, cứ như đổi thành một loại rau khác vậy.
Sao lại như thế được?
Thẩm Đông nhớ lại, hôm qua lúc anh và Lưu Quyên làm việc ngoài ruộng, hình như Ninh Ninh có mang nước đến tưới. Chẳng lẽ là vì được tưới nước?
Nhưng rau đã chín thì chưa từng có tiền lệ tưới nước...
Thôi thôi, đừng nghĩ nữa, mau hái rau đi, chút nữa là không kịp rồi.
Thẩm Đông lấy chiếc sọt tre lớn ra, xếp từng loại rau đã hái vào.
Ở nhà, Lưu Quyên định làm món mì cán cho cả nhà.
Lấy một ít bột mì cho vào chậu, thêm chút muối, rồi đổ nước nhào thành bột. Đặt bột lên thớt, cán thành miếng dày khoảng năm milimét, dùng dao cắt thành lát.
Đây là lúa mì nhà trồng, rồi mang đến máy xay thành bột, nguyên chất, thơm vô cùng.
Sau đó đun nước trong nồi, nước sôi thì thả lát mì vào luộc.
Nhân lúc đó, Lưu Quyên pha ba bát gia vị.
Pha xong gia vị, Lưu Quyên mau chóng thả lá rau vào luộc chung, nước sôi lại là có thể vớt ra được rồi.
Lúc này Thẩm Tuyết Ninh thức dậy: "Mẹ."
"Ơi." Lưu Quyên quay đầu nhìn Thẩm Tuyết Ninh, "Mẹ còn định vào gọi con, không ngờ con tự dậy rồi."
Thẩm Tuyết Ninh nói: "Con đặt báo thức."
Lưu Quyên nói: "Trong nồi nhỏ có nước nóng, con rửa mặt thì múc từ đó."
"Vâng." Thẩm Tuyết Ninh đáp một tiếng, rồi đi đánh răng.
Đánh răng ở bồn giặt bên cạnh sân, thật không quen chút nào. Nhưng đánh răng bên bụi cỏ, sáng sớm đã có tâm trạng vui vẻ, cũng không tệ.
Đánh răng xong, Thẩm Tuyết Ninh cầm chậu rửa mặt vào múc nước. Nước hơi nóng, cô thêm chút nước lạnh, rồi bưng ra ngoài, đặt trên tảng đá cạnh bồn giặt, rửa mặt.
Về phòng, thoa chút dưỡng da, trang điểm nhẹ, rồi ra ngoài ăn cơm.
Thẩm Tuyết Ninh ngồi xuống bàn, nhìn bát mì cán: "Mẹ, đây là gì vậy?"
Lưu Quyên nhìn cô con gái xinh đẹp, trong lòng dâng lên niềm tự hào: "Đây là mì cán, con nếm thử đi, ngon lắm."
"Con chưa ăn bao giờ." Thẩm Tuyết Ninh cầm đũa lên, gắp một miếng mì cán ăn thử.
Lưu Quyên nói: "Vốn dĩ mì cán là một miếng nguyên, nhưng khó gắp quá nên mẹ cắt thành lát, thay đổi hình dạng nhưng mùi vị không đổi."
Thẩm Tuyết Ninh gật đầu đáp lại, miệng nhai mì cán, mềm mà dai, đầy mùi thơm lúa mì: "Lần đầu tiên con ăn mì có mùi lúa mì như vậy."
Lưu Quyên nói: "Đây là lúa mì nhà mình trồng, mùng một tháng năm mới thu hoạch, phơi khô rồi bố con mang đến máy xay, tự xay thành bột."
"Thì ra là vậy." Thẩm Tuyết Ninh khá khâm phục.
Đang nói chuyện thì Thẩm Văn Húc ngáp dài từ trong phòng bước ra. Cậu nhóc không mặc áo, chỉ mặc độc chiếc quần đùi, khuôn mặt nhỏ đáng yêu, mắt nhắm mắt mở: "Mọi người ăn cơm rồi ạ?"
Lưu Quyên nhìn con trai: "Sao con dậy sớm thế?"
"Con nghe thấy tiếng chị cả." Thẩm Văn Húc bước lại, dựa vào người Thẩm Tuyết Ninh, "Chị cả..."
Thẩm Tuyết Ninh chưa từng tiếp xúc với trẻ nhỏ như vậy, không biết nên làm gì, chỉ hỏi: "Sao vậy?"
"Chị có đi không ạ?" Giọng non nớt của Thẩm Văn Húc đầy vẻ luyến tiếc.
"Sao em lại nói vậy?" Thẩm Tuyết Ninh cong mắt cười.
"Em không nỡ xa chị." Thẩm Văn Húc quay người ôm lấy Thẩm Tuyết Ninh.
Lưu Quyên đi lấy quần áo cho cậu nhóc mặc vào: "Chị cả con không đi đâu, chút nữa chị cả với mẹ cùng đi bán rau nên mới dậy sớm."
Thẩm Văn Húc ngây thơ hỏi đầy vui mừng: "Thật không ạ?"
Thẩm Tuyết Ninh gật đầu với cậu: "Thật."
Thẩm Văn Húc lúc này mới yên tâm.
Thẩm Đông múc nước rửa mặt mang ra, nắm tay con trai đi ra ngoài rửa mặt: "Đi, đi rửa mặt."
Thẩm Văn Húc vừa bị kéo ra ngoài vừa quay đầu lại nói với Thẩm Tuyết Ninh: "Chị cả, em đi bán rau với chị."
Thẩm Tuyết Ninh sao có thể không đồng ý: "Được, dẫn em đi cùng."
Cậu nhóc lúc này mới ngoan ngoãn theo Thẩm Đông đi.
Lưu Quyên lo Thẩm Tuyết Ninh không thích Thẩm Văn Húc, dù sao Thẩm Văn Húc khác với những đứa trẻ bình thường: "Ninh Ninh, thằng bé Văn Húc đầu óc không được tốt lắm, nếu nó nói gì sai, con đừng chấp nhặt với nó."
Thẩm Tuyết Ninh nói: "Con là chị của nó, con sẽ bao dung cho nó."
Lưu Quyên yên tâm.
Thẩm Đông rửa mặt cho Thẩm Văn Húc, Thẩm Văn Húc lập tức chạy vào. Lưu Quyên bưng bát mì cho cậu: "Ăn đi, ăn xong cùng đi bày sạp."
"Vâng vâng." Thẩm Văn Húc ngoan ngoãn ăn cơm.
Một lúc sau, Thẩm Oánh Oánh cũng ngáp dài thức dậy: "Mọi người ăn cơm rồi ạ?"
Lưu Quyên nhìn con gái thứ hai: "Con cũng dậy sớm thế?"
Thẩm Oánh Oánh nói: "Hôm nay chị cả đi bán rau với mọi người, con nghĩ đi giúp nên dậy sớm."
Lưu Quyên nói: "Vậy con mau đi rửa mặt, mẹ bưng mì ra cho con, tranh thủ thời gian, chút nữa cùng đi."
"Vâng." Thẩm Oánh Oánh nhanh nhẹn chuẩn bị.
Mọi người ăn cơm xong, vừa đúng năm giờ bốn mươi lăm, lúc này xuất phát là vừa kịp.
Rau củ như củ sen và cá, lươn, tôm hùm đất bắt hôm qua đã được Thẩm Đông xếp lên xe ba bánh. Thẩm Tuyết Ninh đạp xe ba bánh chở Lưu Quyên đi chợ trước.
Thẩm Oánh Oánh và Thẩm Văn Húc đi bộ đến — trong xe ba bánh đã chất đầy rau, không thể chở ba người.
Thẩm Tuyết Ninh đạp xe rất vững. Ban đầu Lưu Quyên còn lo, nhưng nhanh chóng nhận ra lo lắng của mình là thừa: "Ninh Ninh, bình thường con học có mệt không?"
"Mệt ạ, con phải học rất nhiều thứ, ngày nào cũng kín lịch." Thẩm Tuyết Ninh nói thật.
"Vậy con phải học những gì?" Lưu Quyên tò mò hỏi.
Thẩm Tuyết Ninh nói: "Cầm kỳ thi họa, thi thư lễ nhạc đều phải học, có thể không tinh thông nhưng phải hiểu. Quản trị doanh nghiệp cũng phải học, giao tiếp xã hội cũng phải học, lái xe, bơi lội, thưởng thức rượu vang vân vân."
