Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Nữ Thừa Kế Mỏ Than > Chương 14

Chương 14

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 14 có bản audio.

Chương 14: Ông nội

 

Chi Chi thấy ông nội đồng ý, mừng ríu rít. Sau này ba không có nhà, ông nội có thể ở nhà, cái bà dì đáng ghét lần trước sẽ không tới nữa.

 

Con bé là đứa nói là làm.

 

Lập tức quyết định giúp ông nội chuyển nhà.

 

Gã lười Dương Thất Cân vốn định tới giành rượu của lão tú tài, nào ngờ rượu chưa uống được, lại vô duyên vô cớ thành phu khuân vác.

 

Chi Chi vung Tiểu Hoa trong tay, vui vẻ hét lên: “Chú ơi, nhanh lên, cái thùng kia cũng phải dọn đi.”

 

Lão tú tài thật ra hơi ngơ ngác, ông cũng bị con hổ thật và con rắn thật dọa cho sợ.

 

Giống như Diệp Công thích rồng, vốn chỉ nghe người ta nói rồi ba hoa lừa mấy người dân quê, nào ngờ lại thật sự rước phải hổ thật rắn thật.

 

Lần đầu tiên trong đời lão tú tài cưỡi hổ, mơ mơ màng màng được đưa vào căn nhà cũ ở Tây Khẩu.

 

Dương Thất Cân làm phu khuân vác mồ hôi nhễ nhại, xong việc liền chạy như bay.

 

“Ông nội, thùng của ông nặng quá, Chi Chi bưng không nổi.” Chi Chi run run đẩy thùng vào sân, mồ hôi đầy đầu.

 

Lão tú tài thấy cô nhóc tí hon ấy mà lại có thể dịch được cái thùng đầy chữ và tranh của mình, cũng toát mồ hôi…

 

Ông không có con cháu, vì gãy chân nên trong thôn thường bị lũ trẻ hư và Dương Thất Cân bắt nạt, vì vậy tính tình chẳng tốt đẹp gì.

 

Người trong thôn cũng hay chế giễu ông.

 

Cho nên nhìn cô nhóc đang cố sức đẩy thùng, lão tú tài bỗng lên tiếng:

 

“Trong này là sách và tranh, cháu có muốn cùng ông học vẽ không?”

 

Chi Chi nghĩ một lát, hỏi: “Nếu học vẽ, sau này có thể vẽ ba vào trong tranh không ạ?”

 

Lão tú tài thầm nghĩ tên tù cải tạo Chu Mộc đúng là may mắn, lại có đứa con gái hiểu chuyện thế này, ông có chút ghen tị gật đầu.

 

“Vậy cháu học.” Chi Chi vui vẻ nói.

 

Nghĩ một chút lại nói: “Sau này cháu vẽ giỏi rồi, sẽ vẽ cả ông nội vào nữa.”

 

Lão tú tài vừa mới ghen tị với Chu Mộc bỗng sững người, lẩm bẩm một câu, không biết nói gì.

 

Chỉ thấy ông mở thùng của mình, lục ra một bức tranh, trải lên chiếc bàn nhỏ, gọi cô nhóc lại xem.

 

Khi Chu Mộc về nhà, nhìn thấy chính là cảnh tượng ấy.

 

Một già một trẻ cao gần bằng nhau nằm rạp trước một bức tranh, xem rất chăm chú, hoàn toàn không để ý đến anh.

 

“Ông nội, con gà này đẹp thật, lớn lên chắc chắn ăn rất ngon.” Chi Chi nhìn bức tranh có bao nhiêu là gà, bình luận rất chân thành.

 

“Khụ khụ.” Chu Mộc ho hai tiếng.

 

Chi Chi mới để ý ba đã về, vui vẻ chạy tới, ôm chặt lấy chân ba, kích động nói: “Ba ơi, con có ông nội rồi, sau này ba cũng có ông nội, ba đừng đi xuống dưới đất tìm ông nội nữa nhé.”

 

Vốn dĩ Chu Mộc định phê bình giáo dục con gái vì tội tùy tiện dẫn người về nhà, nhưng vì câu này mà nghẹn lại.

 

Lão tú tài nghe xong cũng ngơ ngác, cô nhóc dẫn ông về lại là để làm ông nội cho Chu Mộc sao? Hơi muốn cười, nhưng lại có cảm giác khó nói…

 

“Đồ ngốc.” Chu Mộc ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng véo má con gái, giọng bỗng nghẹn ngào.

 

“Oa, ba ơi, ba mua gà quay rồi!”

 

Chi Chi trong lòng tràn đầy vui sướng, cảm thấy mình đã làm được việc tốt, lon ton bưng gà quay chạy tới chỗ lão tú tài khoe.

 

“Ông nội, cái này ngon lắm, con với Nhị Hổ, Tiểu Hoa đều thích, ông chắc chắn cũng thích, sau này ngày nào cũng bảo ba mua cho ông.”

 

Chu Mộc nhìn con gái đặt gà quay lên bức tranh, lão tú tài cũng không để ý, mặt mày hớn hở nhận lấy gà quay.

 

Lão tú tài bẻ một cái cánh gà đưa cho cô nhóc, lại xé ức gà ném cho Nhị Hổ.

 

Nhị Hổ cũng ngồi một bên lặng lẽ ăn gà quay, Tiểu Hoa chờ xương gà, mọi người đều bận rộn.

 

Dựa vào đâu mà một ông già không quen biết lại cướp mất con gái mình, bình thường đã có con hổ ngốc và con rắn ngốc là đủ lắm rồi, Chu Mộc cũng ngồi xuống, chậm rãi bẻ cổ gà…

 

Nhưng khi Chu Mộc đặt gà quay lên bàn, mắt anh bỗng trợn to, Tề Bạch Thạch?

 

Anh vốn học vấn không cao, nhưng trong Nhà tù Tây Hải, ngày ngày sống cùng bạn tù đủ mọi thành phần, ngược lại lại lắng xuống học được không ít thứ.

 

Nhìn bức tranh trên bàn, lại nhìn đống sách cổ và tranh chữ bên cạnh…

 

Lão tú tài thấy Chu Mộc trợn mắt, liền ném một khúc xương gà tới trước mặt anh, tức giận nói: “Nghĩ gì thế, giả đấy, đều là giả.”

 

Đêm khuya.

 

Chu Mộc trằn trọc không ngủ được, anh từng nghe một truyền thuyết trong tù, ở thành phố Tây Hồ từng có một bậc thầy làm đồ giả, đồ làm ra đến chuyên gia cũng không nhìn ra, tùy tiện làm một món cũng bán được mấy vạn, nhưng người này tính quá ngông, một lần làm đồ lại vô tình gặp đúng chủ hàng thật, bị nhận ra, bị đánh gãy hai chân, sau đó không còn tin tức gì, không biết có phải đã chết rồi không…

 

Chi Chi ngủ trên chiếc giường mềm mại, nụ cười ngọt ngào trên mặt, có ông nội rồi, ba sẽ không bỏ rơi con bé nữa chứ.

 

Lão tú tài ngủ trong căn phòng mới sạch sẽ có cửa kính, vẻ mặt rất an tường, trên mái tóc hoa râm vẫn còn vương chút mùi gà quay.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi