Chương 50: Bí mật của dân làng
Khi hầm sập, có ba mươi mốt thợ mỏ bị chôn kín.
Ngày thường trong đội thợ mỏ, ngoài chạy bộ ra mọi người còn luyện đủ trò quái lạ, nào là cùng nằm rạp xuống, cùng ôm đầu, nói chung trưởng thôn Vương Đại Phú lúc nào cũng vắt óc nghĩ ra đủ kiểu huấn luyện mọi người.
Lúc xảy ra chuyện, theo phản xạ mọi người ôm đầu ngồi xổm xuống, trật tự vô cùng.
Đến lúc này hiệu quả mới lộ rõ, dù tai nạn ập đến rất đột ngột, mọi người không hoảng loạn chạy loạn khắp nơi mà ngược lại còn tụ tập lại với nhau. Chỉ có những người ở ngoài xui xẻo bị đá đè, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
Chồng của cô giáo mẫu giáo Lý Hữu Mai là Dương Đại Hải được Chu Mộc coi trọng, đề bạt làm tiểu đội trưởng, lúc này mới thể hiện được năng lực.
Đợi sau khi hầm sập xong, không còn động tĩnh gì nữa, anh ta bắt đầu điểm danh. Đếm một lượt, ba mươi mốt thợ mỏ đều có mặt, hai người bị đè vào chân, bốn người bị thương ở lưng, một người bị đập vào đầu.
Người bị đập vào đầu là Đại Ngưu, máu me đầy người, trông khá đáng sợ, nhưng Đại Ngưu vẫn còn tỉnh táo, nói không sao.
Những người bị thương ở lưng thì không ai nghiêm trọng, riêng Lưu Thủy Phát kêu đau dữ dội, vốn dĩ anh ta đã có bệnh đau lưng, chắc là tái phát bệnh cũ.
Người bị thương nặng nhất là lão Vu, nửa chân bị đè nát bấy máu thịt. Lúc xảy ra chuyện, ông ta khá xui xẻo, đang đứng đó thì một cây gỗ lớn đập tới.
Còn Lý Kim Vượng, chân tuy cũng bị đè nhưng chỉ bị đập vào ngón chân cái, móng bị bật ra, đau thấu xương.
Dương Đại Hải đếm xong người, thấy mọi người không ai bị thương nặng, cũng không ngồi không, liền tổ chức những người còn khỏe đi tìm lối ra.
Chia thành mấy nhóm, năm người một nhóm, thay phiên nhau báo cáo.
Nhưng hầm sập khá nghiêm trọng, bọn họ hình như bị chôn kín trong một góc, cũng không rõ mình đang ở đâu.
Lúc này, hiệu quả của công tác giáo dục tư tưởng ngày thường mới bộc lộ.
Mọi người không quá hoảng loạn, tinh thần vẫn khá bình tĩnh.
Chỉ là hơi buồn chán.
Mãi cho đến khi những người đi tìm lối ra quay về đều nói không tìm được, tinh thần mọi người mới bắt đầu hơi hoảng. Ngồi trong hầm mỏ tối om, không biết bao giờ mới ra được.
“Tiếc là không có thuốc lá.” Lý Kim Vượng cảm thán một câu.
Rồi đầu anh ta bị đập một cái.
“Thằng chó con, lúc này mà đòi hút thuốc, muốn chết à? Tối nào cũng họp học tập, mày không nhớ được gì, chỉ nhớ con bồ trên thị trấn.”
“Tao nói này Kim Vượng, vợ mày cũng tốt mà, đừng lên thị trấn chơi nữa. Mày xem vợ mày giờ thành tuyên truyền viên của mỏ rồi, hăng hái lắm. Mấy tài xế đến kéo than đối với vợ mày ân cần lắm, coi chừng sau này trên đầu mày mọc sừng…”
“Mộ tổ nhà mày mọc sừng ấy!” Lý Kim Vượng không chịu, ngón chân cái bị đè, đau đến rên hừ hừ.
“Tao nói này, mày ra ngoài cứ giả vờ gãy chân, không khỏi được, mày xem đi, con bồ trên thị trấn của mày chắc chắn không thèm để ý mày nữa, vợ mày thì vẫn ngày ngày hầu hạ mày.”
Mọi người nói đủ chuyện, tán gẫu.
Tán từ trên trời dưới biển, nhưng vì ai cũng thân quen, nói tới nói lui cũng toàn chuyện cũ, chẳng có gì mới mẻ.
Đang tán gẫu thì bỗng nhiên có một chàng trai trẻ khóc òa lên.
“Tôi còn chưa cưới vợ, chưa có đàn bà, ngay cả sờ cũng chưa sờ qua, tôi không muốn chết.” Ngày thường miệng lưỡi trơn tru là Lưu Kim Đảm, lúc này lại vô cùng đau khổ.
Nếu ngày thường anh ta nói câu này, người khác nhất định sẽ cười nhạo.
Đến cả đàn bà cũng chưa từng chạm vào, hai mươi sáu tuổi đầu còn là trai tân, đủ mất mặt. Chưa từng đến mấy tiệm cắt tóc nhỏ đó sao? Dù mấy bà ở đó già một chút, nhưng giá cả cũng phải chăng…
Tiếng khóc bỗng khiến không gian nhỏ bé này trở nên ngột ngạt lạ thường.
Như bị lây, lại thêm những tiếng nấc nghẹn, tiếng hít mũi, tiếng gào khóc khác.
Mọi người còn chưa kịp kinh ngạc vì Lưu Kim Đảm hóa ra là trai tân.
Lúc này, người hung dữ nhất trong thôn, kẻ động tí là đánh vợ là Đại Ngưu, ôm đầu, giọng trầm thấp nói: “Ngày nào tôi cũng nói với các người là tôi đánh vợ ở nhà, thật ra không có đâu, ở nhà toàn là vợ tôi đánh tôi. Đầu tôi đau lắm, ngày nào cũng bị vợ đánh. Đợi tôi ra ngoài, tôi nhất định phải bảo cô ấy đừng đánh vào đầu tôi nữa.”
“Á…”
Lý Kim Vượng bỗng nhiên gào khóc, khóc đến không thở nổi, gào to lên.
Khản cả cổ, buông xuôi, anh ta ôm đầu, co người lại, đứt quãng nói:
“Thật ra tôi không có tìm bà Lưu góa, tôi lên thị trấn chỉ làm bộ làm tịch. Chỉ là một hôm tôi phát hiện lúc ngủ cái đó không dậy nổi, tôi sợ vợ biết, nói tôi vô dụng, rồi bỏ theo người khác, nên tôi giả vờ có bồ trên thị trấn. Thật ra tôi không có, vợ mình còn lo không xong, ai rảnh đi tìm bồ.”
Tất cả mọi người đều sững sờ, Lý Kim Vượng bao nuôi bồ nhí hóa ra lại không được?
Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn xuống dưới người anh ta…
Lúc này bỗng nhiên có một giọng nói lạ truyền đến: “Anh bị bệnh rồi, phải đi bệnh viện, bệnh viện lớn ở tỉnh đều chữa được. Nhưng nhất định đừng đến bệnh viện trĩ Cúc Hương, bệnh viện đó lừa người ta đấy.”
